A book must be an ice-axe to break the seas frozen inside our soul.

Franz Kafka

Download ebooks
Ebook "Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1221 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 53: Bổn Vương Không Biết!
ên trong một căn nhà rách nát bị bỏ hoang, mấy kẻ ám sát mới vừa rồi đều đang quỳ rạp xuống trước mặt một nam tử mang mặt nạ.
Nam tử chắp tay sau lưng, gương mặt bị mặt nạ màu đỏ ngòm che mất hơn một nửa, chỉ chừa một đôi mắt dài hẹp và môi mỏng đỏ tươi, ở trong bóng tối hiện lên màu sắc mị hoặc đến mê muội.
"Không phải ta đã nói các ngươi không được động đến nửa cọng tóc của sau lưng nàng sao?" Giọng nam tử trầm thấp vô cùng lạnh lẽo, tràn đầy sát khí đáng sợ.
"Không phải chúng tôi không nghe theo ngài phân phó, chẳng qua là lúc đó tình huống khẩn cấp, chúng tôi......" Nam tử lúc trước ám sát Vũ Văn Hiên không phục chắp tay giải thích, lại bị nam tử mang mặt nạ ột kiếm đứt cổ. Lời còn sót lại của hắn để tới nói cho Diêm Vương nghe đi.
"Mệnh lệnh của ta, ai cũng không được phép làm trái. Nếu lần sau lại làm sai, các ngươi sẽ có kết quả như thế!" Mặt nạ màu đỏ ngòm ở trong ánh trăng mơ hồ tỏa ra mùi máu tanh. Nam tử tay cầm trường kiếm dính máu, đầu nâng d☺iễn đà☺n l☺ê qu☺ý đ☺ôn lên thật cao, con ngươi vô cùng ác độc, nói: "Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết, thiên hạ này vốn là thiên hạ của ta, các ngươi đều không được phép phản bội ta. Kẻ nào phản bội ta, chỉ có con đường chết mà thôi!"
"Dạ, tất cả chúng tôi đều nghe theo phân phó của ngài!" Những người còn lại đồng loạt cúi đầu xuống, trăm miệng một lời chắp tay lớn tiếng nói.
"Các ngươi đi đi!" Nam tử mang mặt nạ hài lòng cười lạnh một tiếng, phất tay muốn toàn bộ rời đi.
"Tiểu chủ tử, ngài không nên mềm lòng!" Chờ sau khi những người đó đi hết, một ông lão vẫn núp ở trong bóng tối đi ra, con ngươi già nua mà sắc bén hơi trách cứ liếc nhìn nam tử mang mặt nạ, khuyên nhủ, "Nghiệp lớn của ngài còn chưa thành, tuyệt đối không thể vướng vào chuyện nhi nữ tình trường được!"
"Ta đã vướng vào chuyện nhi nữ tình trường rồi sao?" Nam tử mang mặt nạ không vui mấp máy môi. Hắn cười tà một tiếng, trong con ngươi dài hẹp hiện ra vẻ bất cần đời, nói: "Ta biết trên lưng mình còn đeo mối thâm thù đại hận như thế nào. Để cho nàng ta sống, chính là để trong tay ta có thêm một con cờ có thể lợi dụng."
Thật sự chỉ thế thôi.
"Tiểu chủ tử, bản thân ngài rõ ràng là tốt rồi. Lão nô già rồi, sợ rằng không hầu hạ ở bên người tiểu chủ tử được mấy ngày nữa, sợ rằng không thể chứng kiến ngài đoạt lại tất cả những gì d☝iễnđ☝àn♪lêqu☝ýđôn☝ vốn nên thuộc về mình......" Ông lão nhân bất đắc dĩ thở dài, trong con ngươi già nua sắc bén vô cùng cô đơn.
Bao nhiêu năm trôi qua rồi, tiểu chủ tử vẫn không thể thay mẫu thân báo thù sao?
"Không cần nói nữa. Mọi việc ta tự có chừng mực!" Nam tử mang mặt nạ thô bạo cắt đứt lời nói của ông lão, sắc mặt vốn trắng giờ đây lại trở thành xanh mét, "Không còn sớm, ngươi mau trở về đi, tránh để cho hắn sinh nghi!"
Mà bản thân hắn, hình như cũng nên về rồi.
"Tiểu chủ tử bảo trọng!" Giọng nói cứng rắn của nam tử mang mặt nạ khiến ông lão chau mày, nhưng vẫn chắp tay cáo lui.
Nam tử kia chậm rãi lột mặt nạ màu đỏ ngòm trên mặt mình xuống, cuồng dại cười to một tiếng. Mặt nạ màu đỏ ngòm từ đầu ngón tay trắng muốt lặng lẽ rơi xuống. Hắn bước qua mặt nạ trên đất, đi ra khỏi căn nhà rách.
Với sự thù hận trong lòng, hắn đã sớm vong tình, vứt bỏ cái gọi là ‘yêu’, sao lại có nhi nữ tình trường được chứ?
Sau khi Bạch Tiểu Thố hôn mê một ngày một đêm, rốt cuộc đã tỉnh lại.
Bạch Tiểu Thố mở mắt ra nháy mắt mấy cái, mê mang, không hiểu đến tột cùng đã có chuyện gì xảy ra d☽iễn☽đà☾nlê☽q☾uýđô☽n với mình. Nàng vừa muốn cử động thân thể tê dại do ngủ nhiều, lại ngoài ý muốn động tới vết thương sau lưng, truyền đến một hồi đau rát, khiến nàng chau mày.
Cũng bởi vì trận đau đớn thấu xương này mà Bạch Tiểu Thố có thể nhớ lại toàn bộ sự việc đêm hôm đó. Nàng kêu một tiếng rồi nhảy lên.
Hiên thế nào rồi? Bị thương, hay là đã......
Bạch Tiểu Thố cố nén đau đớn như thể lưng bị xé rách, muốn xuống giường mang giày đi thăm Vũ Văn Hiên một chút xem như thế nào.
Hiên không thể chết được! Nếu như hắn chết rồi, mình cũng cách cái chết không xa!
"Bạch Tiểu Thố, ngươi điên rồi sao? Bị thương còn dám chạy loạn khắp nơi!" Đúng lúc này Vũ Văn Tinh bưng thuốc tiến vào, thấy Bạch Tiểu Thố đang khom lưng đi giày. Nàng cúi xuống khiến Vũ Văn Tinh dễ dàng nhìn thấy y phục sau lưng nàng bị nhiễm đỏ do máu tươi thấm ra ngoài.
Hắn quyết định thật nhanh, đặt chén thuốc trong tay lên bàn, tức giận đằng đằng chạy vội tới trước mặt Bạch Tiểu Thố. Mắt phượng đen như ngọc hừng hực lửa giận mãnh liệt, "Ngươi muốn đối nghịch với Bổn vương sao?"
Thỏ ngu xuẩn đáng chết! Thiếu chút nữa là mất mạng rồi mà nàng ta còn không nhớ, lúc này lại muốn chạy đi đâu!
"Vương gia phu quân, chàng tới thật đúng lúc!" Bạch Tiểu Thố ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hung dữ của Vũ Văn Tinh, suy yếu nắm chặt hai cánh tay của hắn, nhe răng cười ngọt ngào, "Ta muốn biết Hiên có gặp chuyện không may không. Chàng nói cho ta biết được không?"
Cái tên Vương gia biến thái này vừa rồi làm gì mà hung dữ với nàng như vậy, yêu thương nên mới tức giận sao?
"Bạch Tiểu Thố, Bổn vương không biết!" Vũ Văn Tinh nghe Bạch Tiểu Thố thân thiết gọi tên hoàng huynh mình, còn quan tâm an nguy của hoàng huynh như vậy liền cảm thấy mình sắp bị cảm giác ê ẩm nào đó bao phủ, sự tức trong người đang cuồng loạn mà không phát tiết được.
Hoàng huynh, hoàng huynh, suốt ngày hoàng huynh! Rốt cuộc trong mắt con thỏ ngu xuẩn này có hắn hay không!
"Nếu như chàng không biết, tự ta đi thăm Hiên vậy, xem rốt cuộc hắn thế nào rồi!" Bạch Tiểu Thố thật sự không hiểu Vũ Văn Tinh đang tức giận cái gì. Cầu người không bằng cầu mình, nàng tự đi là tốt nhất.
Bạch Tiểu Thố có chút giận dỗi thu tay nhỏ bé đang tóm chặt lấy cánh tay Vũ Văn Tinh lại, nhịn đau tự mình xỏ giầy xong, khó khăn đi vài bước, chân đột nhiên mềm nhũn, té ngã về phía trước.
Lúc này, Vũ Văn Tinh nhanh tay nhanh mắt từ sau lưng Bạch Tiểu Thố đỡ lấy, ôm nàng vào trong ngực mình. Cánh tay cường tráng cẩn thận từng li từng tí tránh vết thương sau lưng nàng, bế ngang con thỏ đang chu miệng mặt đầy uất ức nào đó lên đặt xuống giường.
Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Sắc Thái Mộng Ảo