Trên mỗi ngọn núi đều có những lối đi mà khi đứng dưới thung lũng, bạn không thể nhìn thấy được.

James Rogers

Download ebooks
Ebook "Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1222 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 49: Bạch Tiểu Thố Là Của Bổn Vương!
hợ đêm dưới chân núi Thái Sơn vô cùng náo nhiệt.
Vũ Văn Hiên mặc một bộ trường sam màu trắng ánh trăng, cổ áo và ống tay áo đều thêu hình hoa mẫu đơn bằng chỉ vàng, cao quý mà trang nhã.
Bạch TIểu Thố thì mặc một bộ váy màu xanh nhạt, mái tóc dài óng ả dùng loại dây cùng màu cột hờ lại, kết hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn hồng thuận và đôi mắt to long lanh khiến nàng đặc biệt xinh đẹp động lòng người.
Hai người như vậy vừa đi vào trong đoàn người lập tức có vẻ như ‘hạc đứng trong bầy gà’. Người khác nhìn bọn họ bằng ánh mắt tràn đầy kinh ngạc và hâm mộ.
Đây chắc hẳn là lão gia và phu nhân của nhà nào đó ‘bỏ rơi’ tùy tùng lặng lẽ chạy ra ngoài chơi rồi.
Bạch TIểu Thố lại hồn nhiên không phát hiện ra ánh mắt khác thường của những người đó, lôi kéo bàn tay Vũ Văn Hiên đi tới đi lui trong đoàn người đông đúc.
Mỗi lần nàng được cái tên Vương gia biến thái kia mang ra ngoài chơi, hắn luôn làm mặt lạnh lùng mà nói với nàng: cái này không được, cái đó không thể, nên có buồn bực chết cũng chỉ có nàng mà thôi!
Nhưng Hiên lại khác, hắn dung túng nàng, cái gì cũng theo ý nàng, tốt hơn tên Vương gia biến thái kia nhiều!
Bạch Tiểu Thố dắt Vũ Văn Hiên đi tới trước một quán bán bánh ngọt nhỏ, nàng thuận tay cầm một miếng bánh đậu xanh bỏ vào trong miệng. Người bán hàng rong nhìn thấy, lập tức đòi tiền nàng. Bạch TIểu Thố lại chớp mắt to nhìn Vũ Văn Hiên, mơ hồ không rõ nói, "Hiên, ngài giúp ta trả tiền đi."
"Con thỏ nhỏ, ta đi ra ngoài mà quên mang theo tiền." Vũ Văn Hiên nghe vậy thì cười khổ vỗ trán, cúi đầu nói nhỏ bên tai Bạch Tiểu Thố, "Trẫm ra ngoài không mang theo tiền, phải làm sao bây giờ?"
Bạch TIểu Thố nghe xong, che cái miệng đầy bách đậu xanh lại khó khăn nuốt vào trong bụng, thì thầm nói, "Ngài...... Không mang theo tiền khi đi ra ngoài cũng là chuyện thường, mà ta ăn cũng ăn rồi, không thể ăn rồi không trả tiền được."
Người ta là Hoàng đế, sau khi ra khỏi cửa có cả một đống người giúp hắn trả tiền, đương nhiên hắn đã có thói quen khi ra ngoài thì không cần mang theo tiền rồi.
Ai nha, trên người nàng cũng không còn tiền, cái tên Vương gia biến thái kia quá keo kiệt, bình thường một ít tiền tiêu vặt cũng không cho nàng.
"Các ngươi ăn mặc đẹp như vậy, chắc không phải trên người không có tiền chứ?" Người bán hàng rong thấy hai người lén lén lút lút, châu đầu ghé tai thật lâu, trực giác mách bảo rằng hai người kia không có tiền để trả, lập tức sắc mặt không tốt, giọng nói cũng cực kỳ hung ác.
"Chúng ta chắc chắn sẽ trả tiền, tiểu ca!" Vào thời điểm này, tất nhiên Vũ Văn Hiên sẽ không để cho bản thân bị mất hết mặt mũi nên móc một khối ngọc bội phỉ túy mà cả màu sắc và chất liệu đều là loại thượng thừa từ trong ngực ra vứt xuống gian hàng, nói "Khối ngọc bội này có thể mua được mấy tiệm bánh ngọt, hôm nay cho ngươi đó."
"Con thỏ nhỏ, nàng muốn ăn cái gì cứ lấy, những thứ bánh ngọt này ta đều trả tiền hết rồi." Vũ Văn Hiên khinh thường cười một tiếng nhìn bộ dáng tham tiền của người bán hàng rong sau đó xoay người lại mặt mày dịu dàng nói với Bạch TIểu Thố.
Chỉ cần khiến con thỏ nhỏ vui vẻ, tổn thất một khối ngọc thượng hạng thì coi là cái gì chứ!
"Hiên, khối ngọc bội kia thoạt nhìn rất đáng tiền." Bạch TIểu Thố liếc nhìn người bán hàng rong vội vàng cất ngọc bội đi, sau đó nịnh bợ nhét một bọc bánh ngọt to tướng vào trong ngực nàng, có chút băn khoăn cúi đầu thấp xuống mà nói nhỏ.
Khối ngọc bội kia xem ra rất giá trị, óng ánh trong suốt, nếu cho nàng, nàng bán đi là có thể trả hết nợ cho tên Vương gia biến thái rồi.
"Không cần ngại, loại vật này trong hoàng cung còn nhiều mà, chúng ta đi thôi, con thỏ nhỏ!" Vũ Văn Hiên dịu dàng nâng khuôn mặt nhỏ xinh đang áy náy của Bạch TIểu Thố lên, dùng ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa xoa mi tâm của nàng, sau đó dắt tay nàng đi đến chỗ khác.
"Trên người hai kẻ kia nhất định có tiền, chúng ta đuổi theo mau, đừng để cho con dê béo này chạy mất!" Ở trong góc tối vắng vẻ, có mấy người lấm la lấm lét theo dõi Bạch TIểu Thố bọn họ suốt dọc đường đi đã lâu. Vào thời điểm sau khi Vũ Văn Hiên lấy ngọc bội ra thì bọn chúng càng thêm khẳng định đôi nam nữ sẽ trở thành đối tượng cướp bóc của mình.
Tên dẫn đầu ngoắc tay ra hiệu, mấy tên đi theo đằng sau lập tức hấp ta hấp tấp đi theo.
Vũ Văn Hiên chỉ để tâm đến Bạch TIểu Thố mà buông lỏng cảnh giác, hồn nhiên không biết, nguy hiểm đang từng bước tới gần bọn hắn.
Trong trạm dịch, Vũ Văn Tinh tìm khắp nơi mà không tìm được Bạch TIểu Thố, ở trong sân lại vô tình gặp Phi Hoa Ngọc đang đi tản bộ. Cái này gọi là ‘oan gia ngõ hẹp’, người nào người đấy đều bày ra sắc mặt không dễ nhìn.
"Bạch TIểu Thố đâu, ngươi đem nàng giấu đi đâu rồi?" Vũ Văn Tinh nhíu mày, không khách khí xông tới trước mặt Phi Hoa Ngọc lười biếng, gầm gừ nói.
Cái tên Phi Hoa Ngọc vô cùng đáng chết này, người trọng thương mà còn không chịu an phận thủ thường, vẫn muốn đối nghịch hắn là sao?
"Những lời này tại hạ hỏi Cửu vương gia ngài mới đúng chứ?" Phi Hoa Ngọc hữu khí vô lực khẽ hừ một tiếng, con ngươi dài hẹp cực kỳ khinh miệt liếc nhìn Vũ Văn Tinh, "Ngài lại giấu Tiểu Thố nhi của ta đi đâu rồi? Hại tại hạ tìm nàng lâu lắm như vậy mà vẫn tìm không thấy!"
Hắn ghê tởm tên Vũ Văn Tinh này! Sao hắn cứ nhất định phải tranh giành Tiểu Thố nhi với mình chứ!
"Ngươi nói cái gì!" Vũ Văn tinh giận sôi máu, "Bạch TIểu Thố là của Bổn vương, không phải của ngươi, ngươi nhớ kỹ cho Bổn vương!"
Đồ vô sỉ! Đừng vọng tưởng có thể đoạt Bạch TIểu Thố đi!
"Cửu vương gia, trước khi Tiểu Thố nhi chưa cùng ngài thành thân, động phòng thì nàng vẫn là của tại hạ, cũng mời ngài nhớ cho!" Phi Hoa Ngọc không chịu yếu thế phản bác lại, ánh mắt tràn ngập tà nịnh vô cùng khiêu khích.
Chậc chậc, không ngờ Cửu vương gia Vũ Văn Tinh từ trước đến giờ luôn luôn tỉnh táo khi tức giận lại nói ra lời nói ấu trĩ như thế. Xem ra Tiểu Thố nhi thân ái nhà hắn có nhi sức quyến rũ thật ghê gớm nha!
Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Sắc Thái Mộng Ảo