Để leo dốc cao, cần chầm chậm trước tiên.

Shakespeare

Download ebooks
Ebook "Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1394 / 11
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 45: Ăn No Con Mắt Rủ Xuống Chỉ Muốn Ngủ.
ạch Tiểu Thố?" Thấy Bạch Tiểu Thố thật lâu không trả lời câu hỏi của hắn, Vũ Văn Tinh dằn lòng không được muốn hỏi lại lần nữa.
"Vương Gia phu quân, muốn...... ăn!" Bạch Tiểu Thố ở trong lòng do dự thật lâu, cuối cùng khuất phục cái bụng đói meo của chính mình, chớp mắt to, ngoan ngoãn trả lời.
Sợ mất mật chỉ là chuyện nhỏ, đói chết người mới là chuyện lớn, nói thế nào thì nàng đều nên lắp cái bụng đói trước rồi nói sau!
di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn
"Muốn ăn cũng không khó, chỉ là ngươi phải ngoan ngoãn đáp ứng một điều kiện của Bổn vương!" Vũ Văn Tinh khẽ híp mắt, lông mi thật dài vừa vặn che giấu sự gian trá mà hắn không muốn người khác biết. Ngón tay thon dài của phái nam đã tự động mở nắp hộp đựng thức ăn ra, khiến mùi thơm thức ăn bên trong trực tiếp bay vào trong lỗ mũi của Bạch Tiểu Thố.
"Vương Gia phu quân, chàng có yêu cầu gì thì cứ việc nói, chỉ cần ta có thể làm được, ta nhất định đồng ý với chàng!" Con côn trùng tham ăn trong bụng của Bạch Tiểu Thố đã bị mùi thơm thức ăn câu chạy ra ngoài rồi, nào còn quan tâm đến những thứ khác chứ, coi như giờ phút này Vũ Văn Tinh nói nàng đi chết, nàng cũng sẽ gật đầu đáp ứng hết.
๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n
"Bổn vương chỉ muốn ngươi đừng thân cận quá với Phi Hoa Ngọc, cũng không cho đi nhìn hắn, ngươi có thể làm được hay không?" Từng cái khay chứa đầy cao lương mỹ vị được Vũ Văn Tinh bày ở trên bàn, giọng điệu của hắn nghe rất tùy ý, lại giấu thâm ý khác.
Không phải Phi Hoa Ngọc khiêu khích hắn sao? Vậy hắn nhất định phải áp chế bộ dạng kiêu ngạo phách lối của hắn ta!
"Sao có thể như vậy được, hắn là sư phụ của ta mà!" Nghe vậy, Bạch Tiểu Thố nhíu chặt chân mày, bất mãn cong môi lầu bầu nói, "Nếu hắn không bị thương, nói ta không nhìn tới hắn còn nghe được. Hôm nay hắn lại bị trọng thương, ta đây thân làm đồ đệ cũng không thể mặc kệ hắn sống chết chứ?"
๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n
Nói như vậy, chẳng phải nàng rất không có đạo nghĩa rồi sao?
"Bạch Tiểu Thố, nếu ngươi đã gọi Bổn vương là Vương Gia phu quân, thì ngươi phải nghe lời Bổn vương nói, đừng nghe lời của Phi Hoa Ngọc?" Thấy lòng của Bạch Tiểu Thố vẫn hướng về phía Phi Hoa Ngọc, Vũ Văn Tinh không khỏi lại lửa giận công tâm, vẻ mặt lập tức tối tăm.
Đáng chết con thỏ ngu xuẩn này, nàng không thể thông minh hơn một chút sao?
๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn
Bạch Tiểu Thố thấy Vũ Văn Tinh lại tức giận, không khỏi rụt cái đầu nhỏ lại, cà lăm nói, "Ta tất nhiên là...... nghe...... vương gia phu quân rồi......"
Nếu không nghe lời cái tên Vương Gia biến thái này, nàng nhất định sẽ chết rất thảm đó!
"Vậy còn lo lắng cái gì, ăn cơm!" Mặc dù câu trả lời của Bạch Tiểu Thố không làm Vũ Văn Tinh hài lòng, nhưng hắn vẫn tiêu mất một chút tức giận, mặt lạnh ra lệnh với Bạch Tiểu Thố.
Hừ, coi như con thỏ ngu xuẩn này còn có chút lương tâm, lần này tạm bỏ qua cho nàng vậy!
diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn
"À ——" ở trong lòng không cam lòng oán thầm Vũ Văn Tinh một trận, ngoài mặt Bạch Tiểu Thố vẫn ngoan ngoãn ngồi xuống, giơ lên hai cái móng vuốt bị thương muốn cầm bát đũa, lại phát hiện hai tay của mình bị băng gạc bao bọc cực kỳ chặt chẽ, không nhúc nhích được.
"Vương Gia phu quân, ta lấy không được chiếc đũa, không bằng chàng đút ta ăn đi!" Bạch Tiểu Thố nhìn hai tay của mình bị băng bó thành bánh chưng rất khó xử, len lén nhìn Vũ Văn Tinh, theo bản năng nuốt nước miếng một cái, khoe mẽ lấy lòng nhỏ giọng mở miệng.
Nàng cũng không có biện pháp, nếu nàng có thể tự mình ăn cơm, nàng sẽ không để cho tên Vương Gia biến thái này đút nàng đâu.
di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn
"Bạch Tiểu Thố, ngươi có biết Bổn vương có thân phận gì không?" Nghe vậy, ý niệm đầu tiên lóe qua trong đầu Vũ Văn Tinh chính là trực tiếp cự tuyệt, nhưng nhìn thấy bộ dạng đáng thương của Bạch Tiểu Thố, hắn lại không muốn cự tuyệt nữa.
Từ nhỏ hắn đã có thân phận hoàng tử, cơm tới há mồm, y phục đến vươn tay, chỉ có người khác phục vụ hắn, nào có để cho hắn đi phục vụ người ta.
Con thỏ ngu xuẩn này không khỏi cũng quá lớn mật rồi!
"Ta đương nhiên biết thân phận chàng là gì, chàng là cửu Vương Gia, không phải sao?" Bạch Tiểu Thố uốn éo thân thể mềm mại nóng hổi của nàng chui vào trong ngực Vũ Văn Tinh, dùng khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại đã được rửa sạch làm nũng với lồng ngực cứng rắn của đối phương, âm thanh uất ức mềm như kẹo đường "Ngươi không chỉ là Vương Gia, còn là phu quân của ta đó. Ai da, tay của người ta không cẩn thận bị thương, vậy chàng đút cho ta đi, có được hay không?"
๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n
Nàng biết thân phận Vương Gia là gì, không phải trong phim truyền hình và tiểu thuyết đều có một đống người hầu phục vụ Vương Gia ăn cơm mặc quần áo đúng không? Giờ đổi lại tên Vương Gia biến thái này chỉ giúp nàng ăn cơm thôi mà, có vậy mà hắn cũng không muốn làm nữa.
"Bạch Tiểu Thố, ngươi ngồi yên cho bổn vương, nếu không Bổn vương không cho ngươi ăn!" Vũ Văn Tinh sợ nhất chiêu này của Bạch Tiểu Thố, cứ như vậy, hắn phải đầu hàng thôi.
"Thật sao!" Bạch Tiểu Thố được tiện nghi còn ra vẻ, không nhịn được ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên, dùng cái miệng nhỏ nhắn mềm mại “bẹp” một cái vang dội lên gương mặt tuấn tú đen như mực của Vũ văn Tinh. Sau đó nhảy xuống hai chân của Vũ Văn Tinh, ngoan ngoãn ngồi lại vị trí của mình.
๖ۣۜdiễn♥đàn๖ۣۜlê♥quý♥đôn
Thật ra nàng muốn hôn miệng, nhưng nếu hôn miệng nàng sẽ biến thành thỏ, biến thành thỏ thì không ăn được cái gì hết, nàng mới không làm đâu!
Bị Bạch Tiểu Thố hôn một cái làm cho sắc mặt Vũ Văn Tinh vô cùng khó coi. Lúc đỏ, lúc trắng, ngay cả lỗ tai giấu trong tóc đen cũng hiện ra màu hồng xấu hổ.
Đáng chết, vì sao tim của hắn đập nhanh như vậy, mặt cũng trở nên rất nóng!
Bạch Tiểu Thố không biết suy nghĩ trong lòng của Vũ Văn Tinh, vẫn dùng mắt to chờ mong nháy nháy nhìn hắn.
diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn
Vũ Văn Tinh ở trong ánh mắt sáng ngời của Bạch Tiểu Thố hung hăng cắn răng, không cam lòng cầm đũa ngà voi ở trên bàn lên, gắp một ít món ăn, không dịu dàng lấp đầy cái miệng nhỏ nhắn đang mở thật to của Bạch Tiểu Thố.
Mặc dù Bạch Tiểu Thố rất bất mãn với cử chỉ thô bạo của Vũ Văn Tinh, nhưng nàng vẫn là ngoan ngoãn ăn thức ăn Vũ Văn Tinh đút cho nàng, cho đến khi thức ăn trên bàn đều được Vũ Văn Tinh đút vào trong bụng nàng hết. Nàng mới đánh bạo nhảy xuống, bổ nhào qua rồi hôn lên miệng của Vũ Văn Tinh, biến thành thỏ nằm trên ngực hắn không chịu đi.
Ăn no, tự nhiên là muốn ngủ rồi...!
Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Sắc Thái Mộng Ảo