Có 04 bước để đạt thành tựu: lên kế hoạch một cách có mục đích, chuẩn bị kỹ lưỡng, tích cực thực hiện, và kiên trì theo đuổi.

William A. Ward

Download ebooks
Ebook "Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 103
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1335 / 10
Cập nhật: 2017-09-25 01:53:44 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 41: Vương Gia Ra Chiêu ‘Độc’.
au khi Mạc Thanh đi trước xem xét tình huống mới bình tĩnh chỉ huy người cứu hỏa.
"Vương Gia, nơi này lửa cháy lớn, ngài nên trở về Tiền viện thì hơn!" Mạc Thanh không đành lòng thấy Vũ Văn Tinh bị hun khói nên có lòng tốt khuyên nhủ.
Tình hình thực tế như thế nào hắn cũng không rõ ràng nhưng có lẽ là do nha hoàn hoặc vài gã sai vặt trong phòng bếp làm đổ thứ gì đó dễ cháy nên mới gây ra hỏa hoạn.
"Bổn vương không sao, mau sai người cứu hỏa!" Gương mặt tuấn tú của Vũ Văn Tinh xanh mét. Hắn híp mắt nhìn cảnh lửa cháy hừng hực trước mắt mà trong lòng cũng có một trận lửa mạnh đang mãnh liệt thiêu đốt.
Nếu để cho hắn biết người nào không cẩn thận như vậy, hắn nhất định sẽ không dễ dàng bỏ qua cho kẻ đó!
"Vương phi, người không sao chớ?" Đúng lúc này thì tiểu nha hoàn lúc trước nói chuyện với Bạch Tiểu Thố mặt xanh mày xám từ trong hỏa hoạn kéo thân thể nhếch nhác của nàng lao ra.
"Không có việc gì, ta không sao!" Bạch Tiểu Thố lau qua khuôn mặt nhỏ nhắn bị khói hun đen nhẻm, nhìn phòng bếp đã bị thiêu rụi trước mặt, không còn hơi sức kêu rên một tiếng.
di◕ễn♠đà‿n♠lê♠q◕uý♠đôn
"Lần này xong đời rồi! Vương Gia phu quân nhất định sẽ ngũ mã phanh thây ta à xem!"
Nàng đốt phòng bếp của tên Vương Gia biến thái kia thành ra như vậy nhất định hắn sẽ rất tức giận!
Xong rồi, xong rồi, lần này nàng xong thật rồi!
Những lời ăn năn hối hận của Bạch Tiểu Thố vừa khéo lại rơi vào tai Vũ Văn Tinh, khiến cho hắn bất ngờ nắm chặt quả đấm, cắn răng nghiến lợi rống to: " Bạch Tiểu Thố!"
Con thỏ ngu xuẩn, vì sao suốt ngày gây họa, đã vậy còn gây ra họa lớn như thế!
"Ta đến đây!" Bạch Tiểu Thố nghe thấy tên mình bị người nghiến răng nghiến lợi kêu lên thì biết rõ là mình trốn không thoát rồi.di‿ễn✩đ‿àn✩l‿ê✩qu‿ý✩đ‿ôn Nàng từ từ xoay người sang, khuôn mặt nhỏ bé bị hun khói đen như mực tràn đầy luống cuống và sợ hãi.
"Vương gia phu quân...... thật sự không phải ta cố ý, ta muốn ta sắc thuốc cho sư phụ nhưng lại không cẩn thận đổ rượu vào trong bình thuốc, sau đó...... Không đúng, đổ rượu vào trong lửa than, sau đó......"๖ۣۜdi-ễn⊹đà-n๖ۣۜlê⊹qu-ý⊹đô-n Bạch Tiểu Thố quơ tay múa chân giải thích, câu trước không khớp câu sau khiến Vũ Văn Tinh tốn rất nhiều thời gian mới làm rõ được trận hỏa hoạn này xảy ra như thế nào.
Khi Vũ Văn Tinh biết được đầu đuôi câu chuyện lại càng thêm tức giận không kềm được.
Lại là cái tên Phi Hoa ngọc đó!
Còn có Bạch Tiểu Thố đáng chết này nữa!
"Bạch Tiểu Thố, ngươi đi cùng bản vương!" Vũ Văn Tinh kéo dài gương mặt tuấn tú đen như mực, chắp tay sau lưng quát lên.
diễღn。đàn。lê。qღuý。đôn
"Ôi ——" Bạch Tiểu Thố tự biết đuối lý nên thật biết điều theo sát phía sau cái mông của Vũ Văn Tinh, đôi mắt to lóe lên sự lo lắng.
Cũng không biết tên Vương gia biến thái này sẽ xử phạt nàng như thế nào nữa? Chẳng lẽ lại ném nàng cho tiểu Thanh để làm điểm tâm ăn chăng?
Nhưng nàng nghe Mạc Thanh nói tiểu Thanh gần đây không ăn không uống, hình như là đang ngủ đông, nàng nghĩ, chắc lúc này tiểu Thanh sẽ không có khẩu vị ăn nàng đâu?
Bạch Tiểu Thố vừa đi vừa nghĩ lung tung, không hề hay biết thân thể mình đã nghiêng tới trước đụng phải tấm lưng rộng rãi của Vũ Văn Tinh.
die»n。dٿan。l«e。qu»y。d«on
"Bạch Tiểu Thố, ngươi muốn đốt sạch vương phủ của Bổn vương ngươi mới vừa lòng phải không?" Đi tới viện, Vũ Văn Tinh nhanh chóng xoay người lại, bao nhiêu tức giận nín nhịn đã lâu lập tức bộc phát ra, vừa vội lại vừa hung, dọa Bạch Tiểu Thố sợ hãi vô cùng.
"Ta không có......" Bạch Tiểu Thố vội vàng xua tay, cái miệng mềm mại nhỏ xinh mím chặt lại sau đó vô cùng đáng thương nói, "Vương Gia phu quân, thật sự không phải ta cố ý, chàng tha thứ cho ta lần này được không? Ta bảo đảm chắc chắn không có lần sau!"
di»ễn♡đàn♡l«ê♡quý♡đ»ôn.
Cứ cho là lần sau nàng có ý tưởng này nàng cũng sẽ không tự ý làm liều.
Vương phủ là địa bàn của Vương gia biến thái, ở chỗ này, đều do hắn định đoạt!
"Bạch Tiểu Thố, ngươi còn dám có lần sau à!" Vũ Văn Tinh đang nổi nóng, nhìn cũng không thèm nhìn bộ dáng uất ức của Bạch Tiểu Thố, chỉ liên tục tức giận mắng, "Trở về phòng của ngươi đi, không có sự cho phép của Bổn vương ngươi không được bước ra khỏi gian phòng đó một bước, có nghe không!"
Không cấm túc con thỏ ngu xuẩn này thì sớm muộn gìn nàng ta cũng sẽ lại tiếp tục gây họa, tức chết hắn!
"Được rồi, ta trở về phòng!" Bạch Tiểu Thố bị Vũ Văn Tinh mắng đến phát khóc nhưng chỉ cúi đầu thấp xuống không dám để cho Vũ Văn Tinh thấy nàng đang lệ nóng quanh tròng, còn cố gắng không để cho tiếng ngẹn ngào phát ra từ trong miệng mình.
"Vương Gia phu quân, chàng cho người sắc một chén thuốc mang qua cho sư phụ ta được không? Vết thương của hắn rất sâu không thể không uống thuốc."
Bạch Tiểu Thố nói xong liền xoay người âm thầm lau nước mắt, đi từng bước nhỏ trở về phòng của mình.
Hình như tay của nàng bị phỏng rồi, thật là đau!
Nhưng không ai quan tâm đến nàng cả. Số nàng thật là khổ!
Cái tên Vương gia biến thái kia thật hung dữ, cha mẹ ruột của nàng cũng không mắng nàng dữ dội như vậy.
Ánh mắt tối tăm của Vũ Văn Tinh nhìn theo bóng lưng Bạch Tiểu Thố, sau khi thấy nàng đã trở về gian phòng của mình thì quả đấm nắm chặt giấu trong tay áo mới chậm rãi buông lỏng ra.
Hắn tuyệt đối không thể thương nàng, đây là nàng tự chuốc lấy!
Nhưng cho dù Vũ Văn Tinh tự thuyết phục mình không đau lòng vì Bạch Tiểu Thố nhưng trái tim hắn vẫn có chút đau, giống như bị thứ gì níu lấy lôi kéo rồi xé ra, thật đau.
Phi Hoa ngọc, Bổn vương sẽ sai người sắc thuốc cho ngươi Uống....uố...ng!
Không thể không thừa nhận, Bạch Tiểu Thố quan tâm Phi Hoa Ngọc như vậy khiến Vũ Văn Tinh vô cùng ghen ghét.
di●ễn‿đàn‿l●ê‿quý‿đ●ôn.
Bỗng nhiên trên mặt hắn xuất hiện một nụ cười lạnh làm người ta sợ hãi. Nụ cười này mũi tên được tẩm độc chỉ trực phóng ra.
Khi Mạc Thanh trở lại bẩm báo hỏa hoạn đã được dập tắt nhưng do phòng bếp bị thiêu hủy nên rất nhiều thực tài* trân quý cũng bị đốt sạch, vậy mà Vũ Văn Tinh thậm chí ngay cả mày cũng không nhăn chút nào. (*Nguyên liệu nấu ăn)
"Đi, sai người sắc thuốc cho Phi Hoa Ngọc!" Vũ Văn Tinh khoát tóa, mắt phượng lạnh lùng lộ ra sát khí thô bạo, "Chờ sau khi thuốc sắc xong, bỏ muối vào trong thuốc, còn phải cho thật nhiều hạt tiêu vào, biết chưa?"
"Dạ, Vương gia, ta lập tức sai người đi làm!" Khóe miệng Mạc Thanh nhẹ nhàng co quắp, cung kính nói.
Ai, sau khi thuốc này sắc xong sợ rằng còn độc hơn thuốc độc ba phần, còn ai dám uống đây!!!
Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng Ái Phi Nàng Dám Không Động Phòng - Sắc Thái Mộng Ảo