Nếu bạn không đủ sức để chịu thua, bạn cũng sẽ không đủ sức để chiến thắng.

Walter Reuther

 
 
 
 
 
Tác giả: Angelina
Thể loại: Tiểu Thuyết
Upload bìa: Alibaba
Số chương: 105
Phí download: 9 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2361 / 7
Cập nhật: 2019-09-10 12:03:59 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 4: Cho Dù Có Khóc Cũng Không Quan Tâm
giờ sáng, tiếng nhạc cho hoạt động thể dục buổi sáng vang lên, bọn học sinh đầu tóc rối bù loạn xạ đi xuống thao trường. Quả Tri thần thanh khí sảng xen lẫn ở giữa đám học sinh. Cậu thích ngủ nướng, cậu cũng thích tập thể dục buổi sáng, cậu thích bầu trời màu xám buổi sáng, cậu thích nhìn bạn học ngáp, cái gì cậu cũng thích.
Tầm mắt Quả Tri đột nhiên bị một phong cảnh khác gắt gao níu lại. Thời Tây ngược hướng đứng ở trong dòng người, xung quanh học sinh không ngừng sát vai hắn mà đi qua. Hắn chẳng qua là đứng ở nơi đó, hai tay để trong túi quần, duy trì một tư thế, chiếc nón lưỡi trai kéo xuống thấp, không cách nào thấy rõ vẻ mặt của hắn.
Quả Tri là một người làm việc gì cũng không hề suy nghĩ nhiều, cậu đi lại hướng Thời Tây, không dịch không dời, khoảng cách bước chân giữa bọn họ đang thu ngắn lại. Xung quanh là tiếng ồn ào của học sinh, Quả Tri đưa tay ra đặt lên vành nón của Thời Tây, dùng sức kéo áp xuống: "Hãy che giấu cẩn thận, gương mặt này!" Nói xong Quả Tri liền bị người khác chen lấn đẩy xa, Thời Tây không chút biểu cảm rời đi. Trong cái thế giới này, hắn không chút nào nổi bật lại không cẩn thận bị Quả Tri phát hiện sự tốt đẹp của mình.
Bài thể dục buổi sáng kết thúc, bắt đầu chuẩn bị cho cuộc thi thử. Bàn của Quả Tri bị dời ra hành lang bên ngoài phòng học. Cậu phát hiện Thời Tây cũng dọn ra bên ngoài. Để tỏ lòng tốt, cậu lặng lẽ nói với Thời Tây: "Thành tích của tớ cũng không tệ lắm, ở đây một hồi tớ sẽ truyền cho cậu đáp án. Mặc dù thành tích của cậu rất kém cỏi nhưng ngàn vạn không được tự ti, người có thành tích kém như cậu rất nhiều." Cái này cũng được coi là lòng tốt sao?
"Cậu im lặng một chút đi!" Thời Tây không chút nào cảm động đối với loại lòng tốt cảm động này.
"Một hồi nữa tớ ho khan chính là đang ám hiệu cho cậu." Quả Tri bày ra vẻ mặt nghiêm túc, bộ dáng kia phảng phất giống như cậu là một thiên sứ sẽ không vứt bỏ học sinh yếu kém.
Cuộc thi được tiến hành nghiêm túc. Quả Tri mỗi lần làm xong một câu liền nghiêm túc lưu lại câu trả lời vào một tờ giấy nhỏ. Ước chừng một giờ sau, cậu hướng về phía Thời Tây dùng sức ho khan. Đối diện không có trả lời, cậu lần nữa ho khan, không ngừng ho khan. Cái ám hiệu này chẳng phải rất đơn giản sao? Hắn bị bệnh lãng tai hay mất trí? Giám khảo coi thi đi tới: "Bạn học sinh này, nếu như không được khỏe đi bác sĩ khám liền đi!"
"Em, em không có sao hết!" Quả Tri không phải là một người hay nói dối, cho nên có chút ấp úng. Cậu siết chặc tờ giấy nhỏ trong tay.
Giám khảo coi thi quan sát Quả Tri một hồi liền rời đi, cậu thừa dịp giám khảo không để ý đem tờ giấy ném tới cho Thời Tây.
Thời Tây cau mày nhìn chằm chằm tờ giấy bị Quả Tri nhào nặn thành hình dạng xấu xí lăn xuống dưới chân. Hắn mở ra, trên tờ giấy vẽ nhân vật hoạt hình này không chỉ có ghi đáp án để chọn mà ngay cả cách làm Quả Tri cũng viết ra không sót một từ.
Thời Tây ngẩng đầu lên liền thấy Quả Tri hướng mình nháy mắt phải, bàn tay còn làm biểu tượng OK.
Thời Tây nhếch khóe miệng đẹp mắt. Trong chốc lát tờ giấy lại bay trở về trên bàn của Quả Tri. Quả Tri mở tờ giấy ra, các nhân vật hoạt hình dễ thương cậu vẽ đều bị xóa sạch, một số đáp án được sửa lại. Quả Tri đem đáp án này so với bài làm của mình, cậu không khỏi bất ngờ, đáp án của hắn mới sửa lại có tỷ lệ chính xác cao hơn, lời giải cũng chỉnh chu. Hắn rốt cục có phải là một học sinh yếu kém không?!
Sau khi có kết quả thi, Quả Tri nhận được thành tích cao, cậu cầm bài thi vui mừng như điên chạy đi tìm Thời Tây: "Cảm ơn cậu, nhờ cậu mà tôi được giáo viên tuyên dương trước lớp. Cậu thi được bao nhiêu điểm?"
Thời Tây chẳng qua là cúi đầu đọc sách, Quả Tri liếc lên bài thi trên bàn Thời Tây, 35 điểm!!!
"Là do cậu cố ý thi như vậy sao?"
"Không cần thiết nói cho cậu biết."
"Hẹp hòi!" Quả Tri dùng sức trề môi rời đi. Cậu cũng làm một chút thái độ tức giận. Quả Tri là một người rất ít khi tức giận.
Vừa về tới lớp Quả Tri liền đi lại hướng Hoa Cốc Vũ: "Hoa nhi, tớ hỏi cậu một việc."
"Cậu đừng gọi tớ như vậy!!" Hoa Cốc Vũ đối với sự xưng hô này cảm thấy tức giận.
"Tại sao, tớ cảm thấy rất dễ nghe, bởi vì tên Hoa nhi này của cậu đại diện cho cái đẹp!"
Vốn còn muốn tức giận nhưng Hoa Cốc Vũ nghe được câu cuối cùng, tức giận cũng không còn, sờ mặt của mình một cái: "Vậy tớ cũng không so đo với cậu. Muốn hỏi cái gì? Hỏi tớ tại sao tớ có thể đẹp trai được như vậy sao?"
"Không phải vậy. Tớ muốn hỏi cậu khi làm nghề callboy sẽ có những cử chỉ và tâm trạng gì thôi. Cậu có thể làm thử cho tớ chụp hình được không?" Quả Tri ngây thơ nói lên yêu cầu tà ác.
"Cái gì call boy? Cậu biết cậu đang nói gì không?!" Hoa Cốc Vũ thiếu chút nữa đem cục máu phun ra ngoài.
"Bởi vì tớ cảm thấy cậu xinh đẹp như vậy rất thích hợp." Xem ra Quả Tri mặc dù ngây thơ nhưng lại không ngu ngốc.
Hoa Cốc Vũ nghe được liền tán dương, ôm tay, gật đầu đồng ý: "Nói như vậy cũng phải. Call boy sao? Tớ sẽ phải làm tư thế gợi cảm, nhưng có lúc tinh thần lại buồn bã, chán nản." Hoa Cốc Vũ bày ra vẻ mặt, Quả Tri nhanh chóng lấy điện thoại di động ra: "Đừng động đậy, giữ vững cái tư thái mê người này, tớ sẽ lưu lại hình ảnh này!"
Hoa Cốc Vũ nhận được một câu khích lệ, Hoa Cốc Vũ bị thổi phồng lên trời, tạo ra nhiều loại nét mặt và kiểu dáng, chọc cho người trong lớp chầm chầm nhìn về hai người điên này.
Giờ nghỉ trưa, Quả Tri cầm điện thoại di động xem lại những tấm hình, lại lần nữa như điên chạy đi tìm Thời Tây: "Tớ giúp cậu tìm được tại liệu hữu ích này nè!" Cậu lấy điện thoại di động đưa cho Thời Tây, Thời Tây xem từng tấm hình, nhìn Hoa Cốc Vũ trong hình, gương mặt Cốc Vũ có lúc thì sung sướng hưởng thụ, lúc lại buồn bã tâm trạng.
"Cậu định viết như thế nào vậy?"
Thời Tây nói hời hợt: "Hắn sẽ bị khách hàng nổi điên đánh chết thảm ở dưới sông."
"Nhưng bị đánh chết ở dưới sông hình như không được tiện cho lắm." Căn bản không muốn phản bác suy nghĩ của Thời Tây hay sao?
"Chết ở ven đường, sau đó bị đá xuống sông."
Quả Tri gật đầu một cái, có vẻ đã hiểu: "Thì ra là như vậy, ý nghĩ của cậu thật hay!"
"Anh đây không cần cậu khen."
"Nhưng tớ chỉ muốn khen cậu." Quả Tri cố chấp nói.
Tiếng ồn ào trong phòng học từ từ yếu ớt, chỉ còn lại có hai người. Thời Tây lấy cái nón xuống ném ở trên bàn, tiện tay cầm một quyển tập lên, xé một tờ giấy, cầm bút bắt đầu viết. Cử động lơ đãng như vậy lại làm rung chuyển tâm tình của Quả Tri. Chỉ nhìn hai giây thôi đã đủ động lòng người, chưa kịp đến giây thứ ba mà ngay cả ánh mắt cũng biến thành run rẩy.
Gương mặt đó ở dưới ánh mặt trời bất kì từ ngữ nào cũng không thể miêu tả được. Hắn cúi đầu, ánh mắt đặt ở trên tờ giấy, hắn cứ như vậy ngồi đối diện với Quả Tri. Quả Tri hai tay chống hai bên càm nhìn Thời Tây, thượng đế thật là quá thiên vị, đem tất cả nét đẹp vào trên gương mặt của hắn.
Lúc Thời Tây viết xong, ngẩng đầu lên mới phát hiện Quả Tri đang nhìn mình chầm chầm: "Cậu tại sao vẫn còn ở nơi này?"
"Tớ cũng không biết." Quả Tri thành thật trả lời, nói xong lại tiếp tục bổ sung: "Thật kỳ quái, giống như cảm giác mình có thể nhìn cậu như vậy suốt cả ngày mà không chán." Quả Tri không hiểu được định nghĩa của cái từ mập mờ này, chỉ xuất phát từ mấy lời muốn nói mà nói ra thôi. Quả Tri thuần khiết muốn đi vào thế giới của Thời Tây.
Thời Tây khoanh hai tay đặt lên bàn, hơi nghiêng người kéo gần khoảng cách với Quả Tri. Hắn nhìn chăm chú vào Quả Tri thật lâu, đột nhiên nhào tới gần hơn nữa. Quả Tri muốn lui về phía sau nhưng thân thể không cách nào nhúc nhích được.
Giọng nói của Thời Tây lạnh như băng: "Đừng tới gần tôi, tôi sẽ làm cậu khóc, Quả Tri."
Quả Tri nơi nụ cười thật ấm áp: "Không quan tâm, không quan tâm, cho dù có khóc tớ cũng không quan tâm, tớ sẽ làm cậu cười."
Ai Nha, Bảo Bối!!! Ai Nha, Bảo Bối!!! - Angelina Ai Nha, Bảo Bối!!!