To choose a good book, look in an inquisitor’s prohibited list.

John Aikin

Download ebooks
Ebook "Ái Khanh Thị Tẩm"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: Tự Tự Cẩm
Thể loại: Tiểu Thuyết
Số chương: 67
Phí download: 7 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 925 / 2
Cập nhật: 2017-09-25 07:01:38 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 52: Chết Chìm
êm hội ca nhạc không xem mà nhè ngay lúc trời lạnh chạy đi bơi lội, đầu óc của em bị hư hay sao?" Tô Nhiên dùng sức chọc chọc vào cái băng đang quấn trên đầu Lâm Tĩnh Dao, giận dữ nói.
Con mắt Lâm Tĩnh Dao giật giật, chỉ cảm thấy choáng váng đầu lợi hại, không có lòng rỗi rãnh cùng Tô Nhiên cãi nhau, mệt mỏi nhắm mắt, sau đó trầm trầm ngủ.
Lại một lần nữa tỉnh lại, Tô Nhiên đã đến tổ diễn kịch, phát sốt cao khiến thần trí có chút không tỉnh táo, đột nhiên Lâm Tĩnh Dao nghe được những tiếng la hét ở ngoài cửa: "Thần Mặc, em rất yêu mến anh a,ký tên cho em với."
Tiếp theo là một tiếng trả lời khách khí: "Dĩ nhiên có thể."
Mặt hàng này làm sao lại bị đưa vào bệnh viện đây?
Lâm Tĩnh Dao xộc xệch chống thân thể lên, đẩy cửa đi ra ngoài thì thấy Thần Mặc đang khập khễnh bước đi, trên đùi hắn còn đang quấn một tầng thạch cao dày cộm nặng nề, không cần nhiều lời cũng biết là tối hôm qua đắc chí hơi quá nên té từ trên sân khấu xuống.
Nhìn gương mặt cực thế yêu nghiệt này gần trong gang tấc, Lâm Tĩnh Dao tùy tiện kéo lấy ống tay áo của hắn, lẩm bẩm nói: "Thủy Linh Ương, ngươi là Thủy Linh Ương đúng không, nói cho ta biết, ngươi không phải chỉ là lớn lên giống hắn thôi."
Thần Mặc ngẩn ra, thái độ mặc dù ôn hòa, nhưng là trong ánh mắt lại là không kiên nhẫn"Thật xin lỗi, ngươi nhận lầm người."
"Sẽ không, làm sao có thể giống nhau như đúc, này nhất định là nằm mơ đi, chờ ta đã tỉnh, ngươi chính là vị đế vương không ai bì nổi kia còn ta là Lâm Tể Tướng, không, là hoàng hậu của ngươi, Thủy Linh Ương, làm thế nào, ta không trở về được."
"Làm phiền ngươi buông ra được không?" Thần Mặc khách khí rút ra ống tay áo đang bị cô nắm chặt, sau đó chống lại cặp mắt mê mang mà tuyệt vọng, ghé vào bên tai của cô nhỏ giọng nói: "Ngươi không phải nên vào bệnh viện mà nên đi vào bệnh viện tâm thần." Dứt lời, ở trong bầy ** túm tụm khập khễnh đi.
"Không phải, không phải......" Lâm Tĩnh Dao vẫn còn cố chấp kiên trì cái gì, đang muốn đuổi theo, chợt thấy trước mặt bỗng tối sầm, lại một lần nữa ngất xỉu.
Khi tỉnh lại, canh giữ ở bên giường là gương mặt cực kỳ tiều tụy của Tô Nhiên, thấy cô tỉnh, sờ sờ mặt của cô, nói: "Dao Dao, hãy nghe anh nói, trong đầu của em xuất hiện một khối u chèn ép lên dây thần kinh của em, chúng ta phải chóng phẫu thuật đem nó lấy ra."
"Không lấy ra ngoài thì như thế nào?" Lâm Tĩnh Dao mặt không vẻ gì hỏi.
"Một khi nó trở thành khối u ác tính ――"
"Em biết rõ rồi, vậy thì an bài giải phẫu thôi." Lâm Tĩnh Dao thản nhiên nói.
Tô Nhiên ngẩn ra, cúi người ôm lấy cô, nói: "Không có việc gì, cũng chỉ là một tiểu phẫu mà thôi."
"Ừ." Lâm Tĩnh Dao đáp ứng, lại một lần nữa nhắm mắt.
Rất nhiều lần, cô cỡ nào khát vọng khi tỉnh lại, tất cả trước mắt đều thay đổi, dù là mình không phải ở trong một tòa cung điện tráng lệ thì cũng là một gian nhà lá cũng được.
Khi được đẩy vào phòng giải phẩu, Lâm Tĩnh Dao thừa dịp bác sĩ chưa tiêm thuốc tê, mở miệng hỏi: "Bác sĩ, khối u này chèn lên dây thần kinh thì sẽ xuất hiện tình trạng gì?"
"Sẽ ảnh hưởng đến nghe nhìn, dẫn đến xuất hiện chướng ngại tinh thần, hành động bất tiện, không thể nói chuyện, thỉnh thoảng sẽ nghe nhầm, đây còn tùy thuộc vào bệnh trạng của từng người." Bác sĩ giải thích.
"Nói cách khác cũng sẽ có khả năng xuất hiện ảo giác sao? Rõ ràng cái gì cũng không có xảy ra, lại chỉ bằng vào phán đoán của mình mà cảm giác được những chuyện vốn dĩ không hề xảy ra lại đang xảy ra trên người mình."
"Tình huống như thế dù sao cũng hiếm thấy nhưng quả thật có tồn tại, yên tâm đi, sau khi cắt bỏ khối u này tất cả vấn đề cũng sẽ biến mất." Vị bác sĩ cẩn thận trấn an nói.
Là thật chỉ là ảo giác của mình sao?
Lâm Tĩnh Dao đưa tay lau đi thứ ấm áp nơi khóe mắt, ý bảo các bác sĩ có thể bắt đầu.
Sau khi phẫu thuật, Lâm Tĩnh Dao tựa hồ càng trở nên trầm mặc ít nói hơn trước bởi vì cảm thấy khổ sở trong lòng, may là Tô Nhiên đeo bám dai dẳng, lại chết cũng không chịu bước ra cửa phòng nửa bước.
Mấy ngày sau, Tô Nhiên cho đội cho cô một cái mũ sau đó đưa cô xuất viện, hai người cũng không phải trở về nhà, mà quẹo vào một khu biệt thự.
“Đây là đâu?" Lâm Tĩnh Dao nghiêng nhìn hai bên đường hỏi.
"Dẫn em đi tham quan nhà mới một chút." Tô Nhiên nói xong, liền nở một nụ cười pho ra hàm răng trắng noãn, lại nghe Lâm Tĩnh Dao hỏi: "Thế nào, muốn thâm gia vào bất động sản sao, chẳng lẽ là muốn Thành Gia Lập Nghiệp rồi hả?"
"Quả thật có tính toán ở phương diện này" Tô Nhiên nói xong, đem xe lái vào một tòa biệt thự, sau đó dắt tay Lâm Tĩnh Dao đi vào đại sảnh, kiêu ngạo nói: "Như thế nào, có phải không nghĩ được là anh lại giàu có như vậy, nói cho em biết, nếu bây giờ còn không nghĩ đến việc chay tới ôm bắp đùi của anh thì đợi đến khi bị những cô gái khác đoạt trước, đến lúc đó đến khóc em cũng không còn hơi để khóc đâu."
Lâm Tĩnh Dao nhìn chung quanh đại sảnh rộng rãi xinh đẹp một chút, đưa tay vuốt ve một cái đàn piano ở góc giá cả không rẻ kia, sau đó sờ sờ cái rèm cửa sổ sát đất phức tạp kia, lẩm bẩm nói: "Thật tốt, xem ra anh đã thoát khỏi Tiểu Khang, chạy thẳng tới Đại Khang rồi."
Truyền đến từ sau lưng một hồi OO@@ thanh âm, Lâm Tĩnh Dao xoay người lại nhìn, phát hiện Tô Nhiên khó được vẻ mặt thành thật, trong tay nắm một chiếc nhẫn kim cương, quỳ trên mặt đất, dịu dàng nói: "Dao Dao, gả cho anh đi, cõi đời này sẽ không có người nào so với anh yêu em hơn, cũng sẽ không có người so với ta hơn hiểu em hơn."
Trong đầu có một màn chợt lóe lên, đã từng có một người con trai đem một chiếc nhẫn đeo vào tay cô, uy hiếp cô phải nhận lấy.
Đi qua một màn cùng một màn trùng điệp trước mắt, nước mắt nhất thời làm nhòe đi tầm mắt của Lâm Tĩnh Dao.
Này thật chỉ là phán đoán của mình sao? Người con trai sinh động đó đều là do cô hư cấu ra thôi sao?
Tô Nhiên thấy cô tự nhiên rơi lệ, vội vàng đứng dậy ôm cô vào trong lòng, cẩn thận hỏi: "Gần đây em làm sao vậy? Ngày trước em luôn là người không có tim không có phổi, có bao giờ u u sầu sầu đâu, ha ha, thật ra thì anh đã sớm muốn hướng em cầu hôn rồi, chỉ là khi đó anh không có tiền, không muốn tùy tiện cho em một cái cam kết, lại không thể chăm sóc tốt cho em nhưng bây giờ bất đồng, anh có lòng tin trong vòng năm năm sẽ phát đạt lên, Dao Dao, em tin anh không?"
"Em tin, cuối cùng anh cũng sẽ thành công." Lâm Tĩnh Dao hồi đáp.
"Vì ủng hộ sự nghiệp diễn xuất của anh, em có nhiệm vụ phải tiêu trừ mọi buồn phiền của anh khi ở nhà, sau khi trở thành người phụ nữ của anh, anh cũng coi như là giải quyết xong một nỗi lo trong lòng." Tô Nhiên vừa đấm vừa xoa.
"Tô Nhiên, thật ra thì em không xứng với anh, bằng vào điều kiện của anh bây giờ, muốn người con gái nào mà không có, huống chi, sự tồn tại của em chỉ cản trở anh mà thôi, lại không thể giúp gì được cho anh." Lâm Tĩnh Dao nói.
"Nhưng là trừ em ra, anh không thể muốn người khác được, em biết, sâu trong nội tâm của anh cũng không phải dễ dàng tiếp nạp người xa lạ như vậy."
"Anh chỉ là chưa từng thử mà thôi, không có nghĩa là không thể."
"Em đây là đang biến đổi cách để cự tuyệt anh đúng không?" Tô Nhiên đột nhiên có chút lo lắng.
"Em chỉ là cần thêm một chút thời gian, để xác định mình có thể không vì *, có thể anh cùng nhau cả đời hay không."
"Tốt, anh chờ em, bao lâu anh đều đợi." Tô Nhiên nói xong, đem chiếc nhẫn đặt vào trong bàn tay của Lâm Tĩnh Dao, nói: "Chờ một ngày kia em nghĩ thông liền đeo nó lên, chúng ta lập tức cử hành hôn lễ."
"Tô Nhiên......" Lâm Tĩnh Dao có chút đau lòng.
"Ai, Dao Dao ~" Tô Nhiên có lẽ là muốn đánh vỡ không khí lúng túng lúc này liền cất lên giọng nói quỷ quái của mình.
"Cút!"
"......"
Ngày kế, Lâm Tĩnh Dao đầu đội cái mũ, cầm trong tay một con một cái bút high light màu đen, vừa đi, vừa ở vẽ loạn ở trên những tấm áp phích tuyên truyền của Thần Mặc, vẽ xong còn không quên phun một hớp, "Ta nhổ vào!"
Một đường đi xuống, rất nhiều tấm áp phích cũng chịu độc thủ, cố tình Lâm Tĩnh Dao còn rất thích thú, ở trước một tủ kính liều mạng nhón chân lên vẽ vào gương mặt phóng đại của Thần Mặc vài cái râu giả.
Xe thể thao màu đỏ dừng ở bên người cô, người con trai trên xe lấy xuống mắt kính của mình, lộ ra đôi mắt dài nhỏ một cách yêu dị, nói: "Ta không nhớ rõ có kết thâm thù đại hận với cô nha."
Ung dung xoay người lại, Lâm Tĩnh Dao dựng lên ngón giữa, nói: "Thật ra thì ta sớm muốn nói một câu rồi, dáng dấp của anh rất giống gã thái giám."
Chân mày Thần Mặc nhíu lại, tiếp đó lại vui sướng cười cười, rất phong tình vén vén tóc mình, nói: "Nếu như khoa tâm thần không thu cô thì cô có thể đi khoa mắt khám một chút, người con trai giống như tôi đây mà cô lại bảo tôi giống như, khụ khụ, thái giám hay sao?"
"Hừ, hình anh chụp không rõ tí nào,có giỏi thì anh lấy ra lão Nhị của anh ọi người nhìn a,như vậy cũng khiến mọi người biết rõ về thân thể anh hơn."
"Cô em, cô đủ vô sỉ."
"Bình sinh không có ưu điểm gì, đây chính là một." Lâm Tĩnh Dao nói xong, vung bút ở đó trên biển quảng cáo viết xuống"Ta tính | vô năng!"
"Cô em, tôi tựa hồ đối với cô có chút tò mò a, như thế nào, tối nay khi tôi ghi âm xong, có muốn đi uống chung một ly không?" Thần Mặc lần nữa đeo lên đeo mắt kính, lên tiếng hỏi.
"Không đi." Lâm Tĩnh Dao hồi đáp dứt khoát.
"Ha ha, chưa từng có người con gái nào cự tuyệt tôi."
"Đó là bởi vì họ thưởng thức cũng quá thấp." Lâm Tĩnh Dao nói xong, không nhìn hắn nữa mà tiếp tục tìm mục tiêu kế tiếp.
Ban đêm khí lạnh có chút nặng, Lâm Tĩnh Dao một mình ngồi ở bên hồ, nhìn xuống mặt hồ lăn tăn cẩn thận suy nghĩ về chiếc nhẫn trong tay, gả cho Tô Nhiên có lẽ sẽ là lựa chọn chính xác nhất cả đời mình, chỉ là, cô cuối cùng vẫn còn đang mong đợi cái gì, là một thân vinh sủng mẫu nghi thiên hạ sao?
Quá buồn cười, nhưng đây cũng chỉ là một giấc mộng mà thôi.
Tất cả từ cái hồ này bắt đầu, liền tại nơi này kết thúc thôi.
Đem chiếc nhẫn cẩn thận đeo vào ngón tay vô danh của mình, Lâm Tĩnh Dao lấy điện thoại di động ra, chần chờ một lát rồi bấm số điện thoại của Tô Nhiên.
"Thật xin lỗi, số máy bạn gọi hiện đang bận, xin gọi lại sau." Nghe thanh âm nhắc nhở bên trong, Lâm Tĩnh Dao hơi ngẩn ra, sau đó đem điện thoại di động bỏ vào trong túi.
Chỉ một sai lầm nhỏ đó thôi cũng là bỏ qua cả đời, Tô Nhiên vĩnh viễn không thể chờ đến ngày cô gả cho hắn.
Bóng đêm bao trùm xuống, ngôi sao trên trời ngày một sáng.
Gió lạnh thỉnh thoảng thổi lên trên mặt hồ tạo nên vài gợn sóng nho nhỏ.
Lâm Tĩnh Dao khép chặt áo khoác ngoài của mình, đang muốn đứng dậy rời đi, đột nhiên nghe được một tiếng la tê tâm liệt phế: "Lâm Tĩnh Dao!"
Là ai?
Lâm Tĩnh Dao dừng lại, hai chân có chút run run, chỉ cảm thấy cây cối chung quanh cũng quỷ dị rất nhiều, lại thêm cái bóng dưới mặt đất giống như một quái thú đang giương nanh múa vuốt tùy thời đều có thể đem cô cắn nuốt.
"Trẫm khi nào cho phép nàng chết!" Một tiếng la hét giống như truyền về từ phía một không gian xa xôi.
Men theo chỗ phát ra âm thanh nhìn xuống đáy hồ, Lâm Tĩnh Dao nghĩ có khả năng là mình nghe nhầm rồi, dưới chân đột nhiên trượt một cái, cả người bùm rơi xuống hồ.
Nguy rồi, chân giống như rút gân.
Loại cảm giác sắp chết chìm này......
Rốt cuộc lại có thể thể nghiệm thêm một lần nữa rồi.
Ái Khanh Thị Tẩm Ái Khanh Thị Tẩm - Tự Tự Cẩm