Trên mỗi ngọn núi đều có những lối đi mà khi đứng dưới thung lũng, bạn không thể nhìn thấy được.

James Rogers

Download ebooks
Ebook "[12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: YuuaKirigaya
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2206 / 12
Cập nhật: 2017-09-25 06:17:04 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chap 79: Liệu Đó Có Phải Là Kết Thúc...?
rong căn phòng là nơi nghỉ ngơi của Xử Nữ và Cự Giải, Xử Anh đang ở đó, cùng với cô chị gái kia. Cự Giải đã đi ra ngoài, cô đủ tử tế để để họ một mình với câu chuyện của họ. Cốt lõi, Cự Giải không phải người nhiều chuyện, mà dù sao họ cũng đã tách nhau ra để đưa Song Tử đến bệnh viện.
Ngồi trong căn phòng khách sạn, Xử Anh ngồi trên giường, hai bàn tay nắm chặt mép váy, đôi mắt cụp xuống thỉnh thoảng lại ngước nhìn Xử Nữ đang đứng cạnh cửa sổ kia.
- Chuyện đó, là thật?
Bàn tay nắm lấy tấm rèm cửa của Xử Nữ khựng lại, cô không quay ra sau nhìn cô em gái, một phần có lẽ do không biết phải đối diện thế nào. Xử Nữ gật đầu.
- Thật ra, chuyện này chị chỉ vừa mới biết, gần đây, khi vô tình tìm thấy thư của mẹ và giấy xét nghiệm của hai chúng ta.
- Đúng là chúng ta rất giống nhau, quá giống so với hai chị em khác mẹ, nhưng chuyện này... em thật sự chưa từng dám nghĩ đến.
Xử Nữ im lặng một lúc. Cô thực không biết có nên nói ra sự thật hay không, cái sự thật mà cô luôn cố che giấu như mẹ cô từng dặn dò dù bất kì chuyện gì xảy ra đi chăng nữa. Bàn tay Xử Nữ siết chặt lấy tấm rèm cửa.
- Mẹ của em, tức mẹ kế của chị, trước đây là bạn rất thân của mẹ chúng ta, và cả hai người họ, cùng yêu ba. Người đầu tiên ba yêu mà mẹ kế, nhưng sau một vụ tai nạn, bà ấy mất đứa trẻ trong bụng và cả quyền được làm mẹ.
- Và ba đã yêu mẹ lớn?
Xử Anh hỏi một cách nghi hoặc, hơi nghiêng đầu với đôi mắt có chút khổ sở. Xử Nữ gật đầu.
- Họ yêu nhau, rồi tiến đến hôn nhân. Riêng mẹ kế vẫn ôm mãi mối tình sâu đậm của mình trong đau khổ. Mẹ sau đó đã mang thai một cặp song sinh.
- Đó là... chúng ta...?
Lúc này, Xử Nữ mới quay lại nhìn cô em, cô có chút ngạc nhiên khi bắt gặp khuôn mặt kinh ngạc khổ sở của Xử Anh. Cố tránh đôi mắt giống hệt kia, cô gật đầu, nói tiếp.
- Nhưng mặc cảm tội lỗi rằng mình cướp đi người mà bạn thân yêu nhất của mẹ đã không thể nguôi ngoai. Ngay khi chúng ta vừa được sinh ra, một trong chúng ta, mẹ đã chuyển giao cho mẹ kế, như một cách bù đắp nỗi mất mác.
Đôi mắt Xử Anh mở to một cách kinh hãi. Đứa trẻ được mang đi đó, chính là cô sao? Và người mẹ hiện tại, người mà cô luôn yêu thương hết mực lại không phải người sinh ra cô. Chẳng hiểu sao, trong lòng Xử Anh dâng lên sự giận dữ. Hai bàn tay nắm chặt lại, cô vừa lắc đầu vừa nói bằng giọng gắt gỏng.
- Nói dối!! Sao điều đó có thể là thật chứ?! Không phải như vậy!!
Xử Nữ nheo đôi mắt của mình lại đầy khổ sở. Cô rời khỏi nơi đang đứng nãy giờ, đi tới bên cạnh Xử Anh. Ngồi xuống cạnh cô em, Xử Nữ đưa tay nắm lấy bàn tay của Xử Anh.
- Nếu không tìm được bức thư mẹ để lại, chị sẽ không bao giờ biết được sự thật, sẽ mãi căm ghét em, thù hận hai người!
Xử Anh nhìn xuống bàn tay đang được nắm chặt. Cảm giác thật ấm áp! Đôi mắt cô chợt trở nên đỏ hoe, Xử Anh cắn chặt môi cố không khóc.
- Giả sử em không nghe thấy, chị sẽ không bao giờ nói cho em sự thật sao? Nhưng, mẹ vẫn yêu em, đúng chứ? Bà không hề, vứt bỏ em?
Đôi mắt đầy khẩn khoải của Xử Anh nhìn chằm chằm vào cô chị gái như đang chờ đợi một câu trả lời. Xử Nữ chợt chồm đến, ôm chầm lấy Xử Anh.
- Chị xin lỗi, là chị ích kỉ, không nghĩ đến em! Nhưng điều chị chắc chắn, là cả hai mẹ, đều yêu em, vì em là con gái họ.
Nước mắt Xử Anh bắt đầu rơi lã chã. Cô đã từng, thậm chí là chỉ mới vài giờ trước thôi, cô căm ghét và ganh tỵ với Xử Nữ biết bao nhiêu, luôn luôn là vậy. Xử Nữ giỏi giang hơn cô, chững chạc hơn cô, thông minh hơn cô, và có cả hạnh phúc mà cô chẳng bao giờ có được. Cô luôn tìm cách hãm hại người chị gái này chỉ để thoả mã bản thân. Lòng ghen ghét đó đã khiến Xử Anh không hề nhận ra, Xử Nữ đã lo lắng cho cô một cách âm thầm. Cô luôn khao khát tình thương, nhưng dù nó ở cạnh, Xử Anh lại khiến nó bị sự ích kỉ của bản thân làm lu mờ, và cô hoàn toàn chưa bao giờ biết nắm bắt nó.
- Em... xin lỗi, vì luôn chỉ biết, ganh tỵ với chị...! Em rất vui, vì Xử Nữ là chị gái em, và em có một gia đình yêu thương mình...!!
Xử Nữ chưa từng nhận ra, những gì cô làm lại khiến người em gái này phải chịu nhường ấy đau khổ. Có lẽ, chuyện đến nước này, phần nào cũng là lỗi do cô cả.
Chợt, điện thoại của Xử Nữ reng lên. Bỏ tay khỏi Xử Anh, cô thò tay vào túi, lấy điện thoại mà áp vào bên tai.
- Tớ nghe đây Ma Kết. Cậu nói gì chứ?!! T-Tớ đến ngay!!!
Xử Anh đưa tay quệt vội mấy giọt nước mắt, khẽ nghiêng đầu nhìn chị bằng đôi mắt khó hiểu. Khuôn mặt Xử Nữ, trở nên nghiêm trọng đến căng thẳng.
- Song Ngư và Sư Tử... Dù sao, chúng ta cần phải đến bệnh viện ngay!!
oOo
Xử Nữ và Xử Anh tức tốc đến bệnh viện, cũng là nơi ban nãy nhóm Cự Giải đưa Song Tử vào. Rẽ ở chỗ cuối hành lang, hai chị em họ nhìn thấy tụi nó, đang ngồi trước căn phòng cấp cứu đang sáng đèn.
- Có chuyện gì vậy?! Nè!!
Trước bộ dạng thểu não kia, sự lo lắng của Xử Nữ càng dâng cao hơn. Lúc này, khi nhìn một lượt, cô phát hiện ra, nhóm đi tìm Sư Tử và Song Tử, quần áo của họ dính đầy máu. Một cảm giác bất an tột cùng dâng trong Xử Nữ, cô vội chạy đến chỗ Ma Kết.
- Ma Kết!! Nói tớ nghe, có chuyện gì?! Song Ngư và Sư Tử đâu rồi?! Là ai đang ở trong đó???
- Chị à!
Kim Ngưu ngước đôi mắt thẫn thờ nhìn Xử Anh rồi Xử Nữ. Chuyện của họ có vẻ đã giải quyết xong, mà cô cũng chẳng còn ác cảm với cô gái kia nữa. Dù sao lúc này, tâm trí Kim Ngưu đâu còn nghĩ đến chuyện đó nữa. Đến cả việc chẳng thấy Khánh Đăng và Thiên Hạt đâu, tụi nó cũng chẳng muốn nghĩ đến nữa.
Ma Kết để mặc cho Xử Nữ lay mình thế nào, cậu vẫn im bặt. Mỗi lần nghe cô gọi mình, cậu càng hụt hẫng hơn, viễn cảnh lúc đó lại hiện lên, như một nỗi ám ảnh mà cậu không muốn nghĩ đến. Đôi mắt sáng suốt ngày nào trở nên đục ngầu.
- Ma Kết!!!
- Cậu để yên cho Ma Kết đi!! Cậu ấy đã áp lực lắm rồi!!
Xử Nữ lúc này nhìn sang người vừa phát ngôn, bộ quần áo kia cũng dính đầy máu tươi. Cô vùng vằng đi lại, hai tay đặt trên vai Bạch Dương.
- Vậy thì cậu nói đi!!
Đôi mắt Bạch Dương lia đi chỗ khác. Cậu nhìn sang Nhân Mã đang cúi gầm mặt, cố che đi khuôn mặt sầu não và đôi mắt đỏ hoe.
- Lúc bọn tớ chạy đến, chỉ nhìn thấy mỗi Ma Kết và Thiên Yết... cùng với Song Ngư... nằm bất động dưới đất với vũng máu của chính mình...
- Cái... gì...?
Xử Nữ dường như không tin vào tai mình. Song Ngư bất tỉnh, nằm trên vũng máu, bảo cô tin thế nào?! Cả Xử Anh đứng đằng sau cũng vậy. Chỉ mới vài giờ trước, cậu ta còn cười nói cơ mà. Đến lúc này, cô không còn nghĩ đến tại sao, mình lại lo lắng cho tụi nó nữa rồi.
Xử Anh cắn chặt môi dưới, cố ngăn không cho nước mắt chảy ra, cô hỏi mà giọng lạc đi.
- Còn... Sư Tử thì sao...?
Một không khí im lặng bao trùm. Bạch Dương và Thiên Bình nhìn nhau. Dù hai cậu nằm trong nhóm tìm kiếm họ, thì lúc đến nơi, hai người đã không thấy Sư Tử đâu rồi. Dù cho có hỏi Ma Kết và Thiên Yết bao nhiêu lần, hai cậu vẫn chỉ im lặng với khuôn mặt tuyệt vọng.
Tụi nó cũng im lặng. Điều duy nhất mà tụi nó biết, là bên trong căn phòng cấp cứu lạnh lẽo kia, Song Ngư đang trong tình trạng rất nguy kịch.
Thiên Yết đứng dựa vào tường, cả cậu và Ma Kết đều không có ý định trả lời. Nãy đến giờ, họ chưa mở miệng dù chỉ một lần. Hai cậu vẫn còn nhớ như in, khoảnh khắc bi kịch lúc đó. Dù cho ép bản thân nghĩ rằng đó chỉ là tưởng tượng, thì đó vẫn là một cơn ác mộng hiện thực mà không một ai có thể chấp nhận.
...
Vượt quakhỏicánhrừng, điềuđầutiênMaKếtvàThiênYếtnhìnthấylàmột cảnh tượng màumáuđauthương.
Nằm dướiđấtlàSongNgư, trênngườikhắpcácvết thương nặng nhẹ, nằmtrênvũngmáucủachính mình. Cònbênngoàivựcthẳmkia,làSưTửđangrơi xuống.
- SưTử!!!
Thiên Yếtvộivàngchạytới. Cậunằmhẳndướiđất, vươn tay ramà cố chụp lấybàntaynhỏnhắnkia. Cậu dùngtoànbộsứclựcmàgiữlấy.
- Bám chắcvào!! Tớsẽkéocậulên!!!
SưTử có thểcảmthấy, bàntaymìnhđangđượcnắmlấy, vàcảgiọngnóikia. Dùvậy, con mắtphảicủacôvẫnđụcngầumột cách vôcảm, khônghềcóýđịnhnắmlấybàntay Thiên Yết. Nếucứnhư vậy, cậusẽkhông thể kéo côlên được. MàMaKết, lại đang bị đám người kiacảntrở.
- SưTử!! Cậu có nghetớ nói không?? SưTử!!
Đếnlúcnày, SưTửmớingẩngđầulênnhìnThiênYết. Khuônmặtcậuđỏửnglên vì dùng sứcquánhiều, thởhồnghộc. Conmắtcôvẫnvô cảm, nhưng đan xen sợ hãi. Nếu cứ như vầy, Thiên Yết cũng sẽ rơi xuống mất. Cô không muốn, có thêm bất kì người nào phải hi sinh vì cô nữa. Quá đủ rồi!! Sư Tửchợtmỉmcười.
- Làm ơn hãy buông ra, Tiểu Yết! Và hãy cứuTiểuNgư! Tớxincậu!!
Đôimắtmàukhóimởto. SưTử, đãnhớlạitừlúcnào?
Nhân lúcThiênYếtbịlơđễnh, SưTửthòtaycònlạivàotúi, lấyracâyviết. Dùnghếtsức, mặcchonướcmắtrơimộtcáchđau đớn, côđâmphậpđầuviếtvàobàntaycủa Thiên Yết, đồngthờibuôngtaycậura.
- SưTử!! Không!!!!
...
Thiên Yết nhìn vết thương mà mu bàn tay phải đã được băng bó, đôi mắt màu khói trở nên vô cảm. Trước mắt cậu lúc đó, Sư Tử đã rơi xuống, rơi xuống bên dưới đó. Và chính bàn tay này, đã buông tay cô ra. Hiện bây giờ, một màng khói dày đặc mù mịt che phủ đôi mắt tinh anh kia.
Ma Kết cũng không ngừng trách bản thân. Nếu cậu và Thiên Yết đến sớm hơn, sẽ chẳng có chuyện gì cả. Hoặc ít nhất, nếu cậu đủ mạnh để giải quyết bọn người đó nhanh hơn, cậu đã có thể giúp Thiên Yết kéo Sư Tử lên.
- Hai cậu là người duy nhất biết được chuyện gì đã xảy ra! Làm ơn đừng im lặng nữa mà!!!
Cự Giải gần như hét lên. Đây là lần đầu tiên, cô lớn tiếng. Dù vậy, trái tim Cự Giải đau như bị xát muối vậy! Cô muốn biết chuyện gì xảy ra, cô muốn biết, vì họ là những người bạn quan trọng nhất với cô!! Cự Giải không còn kiềm được những giọt nước mắt của mình nữa rồi. Cô khóc oà như một đứa trẻ và sà vào lòng Thiên Bình.
Dù vậy, Thiên Yết và Ma Kết vẫn im lặng không nói tiếng nào.
Nhật Nam nãy giờ đã rất kiềm chế. Lòng cậu lo lắng không thôi, cảm giác bất an cứ ập đến liên tục. Cho đến lúc này, Nam chẳng thể giữ mình bình tĩnh được nữa. Cậu chợt đi lại, nắm đấm tay phải giơ lên, đấm thẳng vào mặt Thiên Yết.
- Nói mau!! Chuyện gì đã xảy ra với em gái tao?!
Tụi nó hoàn toàn bất ngờ, nhưng không một ai dám chạy lại can ngăn. Đây là lần đầu tiên, tụi nó nhìn thấy Nhật Nam giận dữ thế này. Cậu chưa từng lớn tiếng như vậy dù chuyện gì xảy ra trước đây. Và bây giờ, đôi mắt Nam thậm chí hằn rõ từng tia máu.
Thiên Yết ngồi dưới đất, vẫn vẻ mặt đờ đẫn đó, cậu đưa tay quệt vết máu nơi khoé miệng một cách bất cần. Bàn tay vuốt ngược tóc ra sau đầu, Thiên Yết hoàn toàn không màng đến việc ngẩng đầu lên, huống chi là đứng dậy.
- Sư Tử... chết rồi...!
Trừ Ma Kết ra, còn lại đều ngạc nhiên tột độ. Đôi mắt tụi nó mở to như không thể tin, những lời Thiên Yết vừa nói tụi nó nghe chẳng lọt chữ nào cả. Kim Ngưu đứng bật dậy.
- Cậu đang nói cái gì vậy hả, Thiên Yết?! Không vui đâu!!
Thiên Yết vẫn như vậy, không có chút phản ứng nào. Cậu ngồi đó, mắt vô cảm nhìn vào bàn tay phải đã băng bó.
- Chính bàn tay này... đã buông Sư Tử ra... Là do tôi, cậu ấy mới rơi xuống vực!!
Lời nói tuyệt vọng của Thiên Yết khiến tụi nó cứ như hoá đá, chẳng thể di chuyển gì nữa. Kim Ngưu đang đứng ngồi phịch xuống ghế, cả cơ thể hệt như chẳng còn sức lực gì nữa, đôi mắt đen láy đờ đẫn.
- K-Không thể nào...!!
Xử Nữ hít một hơi sâu, nhìn tụi nó, lại nhìn Thiên Yết. Điều đó không thể là thật, không thể!! Cô vội quay sang Ma Kết, vô thức nắm lấy cổ áo cậu.
- Ma Kết!! Cậu ở đó mà phải không?? Làm ơn nói không phải đi!!
Ma Kết đưa đôi mắt thẫn thờ của mình nhìn lên Xử Nữ. Đôi mắt đỏ hoe từ bao giờ của cô khiến cậu thoáng ngạc nhiên, rồi lại bị sự thất vọng chiếm hữu. Ma Kết để mặc, cậu dựa hẳn người ra bức tường phía sau.
- Nếu tớ đủ mạnh để giải quyết gọn bọn chúng, bọn tớ đã có thể cùng kéo Sư Tử lên... Lúc đó trời lại mưa, và bọn tớ...
Xử Nữ chậm rãi lắc lắc đầu tỏ vẻ khó tin. Người đứng trước mặt cô lúc này, có phải cậu bạn trai nghiêm nghị của cô không? Không còn là sự chững chạc bình tĩnh trong mọi trường hợp, Ma Kết giờ đây trước mặt Xử Nữ hệt như một cái xác không hồn. Những giọt nước mắt bắt đầu chảy xuống hai gò má, cô bất ngờ nhào tới, ôm chầm lấy Ma Kết.
Đôi mắt đằng sau cái kính vỡ nửa của Ma Kết mở to.
- Không phải lỗi của Thiên Yết, càng không phải do cậu. Làm ơn, đừng tự trách bản thân nữa...!! Cậu như vậy, tớ đau lắm!!! Làm ơn đi, Ma Kết!!
Bất chợt, một thứ gì đó âm ấm chảy xuống từ khoé mắt Ma Kết. Cậu hệt như một đứa trẻ con, oà khóc. Từ khi biết nhận thức, chịu sự hà khắc của gia đình, lúc nhỏ cậu đã khóc bao nhiêu lần. Nhưng, lần đầu tiên trong đời, cậu khóc không phải vì chính bản thân mình.
Tụi nó nhìn Ma Kết và Xử Nữ mà mắt đỏ hoe từ lúc nào không hay. Nhân Mã nheo hai mắt lại một cách khổ sở, cô gần như hét lên.
- Song Tử thì bị thương, Song Ngư thì đang vật lộn với tử thần trong kia, còn Sư Tử thì mất tích không rõ sống chết!! Tại sao những chuyện này lại xảy ra?! Rõ ràng chúng ta chỉ đang đi dã ngoại thôi mà!! Tại sao mọi chuyện lại đi đến nước này cơ chứ!??
Nói rồi, Nhân Mã bật khóc. Đó không còn là cô nhóc vui tươi toả nắng mọi ngày nữa. Thay vào đó, chỉ còn những giọt nước mắt nóng hổi không ngừng chảy trên gương mặt Nhân Mã.
Bạch Dương cảm thấy mắt mình cay cay. Cậu nắm lấy bàn tay Nhân Mã, tay còn lại choàng qua vai, kéo đầu cô dựa vào mình. Bạch Dương thật không biết nói gì lúc này, khi chính cậu cũng đang đau đớn không thôi. Nhưng ít nhất, cậu muốn trở thành chỗ dựa cho người con gái cậu yêu.
Nhật Nam đưa đôi mắt lạnh lùng nhìn Thiên Yết. Cậu chợt quay lưng bỏ đi mà không nói tiếng nào. Nhưng tụi nó cảm nhận được, sự tuyệt vọng và đau khổ của Nam.
Xử Anh đứng đó, để Nhật Nam đi ngang qua mình. Cô muốn chạy theo cậu. Chẳng hiểu sao, Xử Anh cảm thấy hơn ai hết lúc này, cô hiểu được Nam đang đau khổ thế nào. Cảm giác mất đi người quan trọng với mình, mất đi người thân là gia đình quan trọng nhất, nó đau đớn lắm!!
Bàn tay đặt trước ngực nắm lại, Xử Anh bất giác cắn chặt môi. Dù cho cậu cự tuyệt xua đuổi thế nào cũng được, cô muốn ở cạnh Nam. Nghĩ vậy, Xử Anh cũng vội chạy đi, đuổi theo những bước chân nặng nề của cậu.
Kim Ngưu nhìn tụi nó, rồi lại nhìn sang người con trai vẫn còn đang ngồi bệt dưới sàn kia, đôi mắt cụp xuống. Cô đứng dậy, từng bước chầm chậm đi về phía cậu.
Thiên Yết nhận thấy có bóng người che trước mặt, che đi gần hết ánh sáng. Dù vậy, cậu hoàn toàn không có ý định ngẩng đầu lên.
Chợt, Kim Ngưu ngồi xuống trước mặt Thiên Yết. Trước khi cậu kịp nhận ra, cô đã nhỏm người, choàng tay ôm lấy cậu, áp đầu Thiên Yết vào ngực mình.
- Khóc, có lẽ sẽ nhẹ nhõm hơn đấy!
Hệt như một quả bóng bay bị chọc thủng, bao nhiêu cảm xúc của Thiên Yết nãy giờ cứ xông đến, đến mức sự kiềm hãm của cậu nãy giờ biến đâu mất cả. Kim Ngưu cảm thấy, ngực áo mình ươn ướt.
- Tớ... là một... thằng vô dụng... Chỉ mỗi việc nắm lấy bàn tay ấy thôi... tớ cũng không... làm được... Đúng là mãi mãi... tớ không bao giờ... có thể được như... Song Ngư cả...!! Tớ... vô dụng... bỏ đi...!!
Vòng tay Kim Ngưu siết chặt hơn. An ủi cậu, nhưng chính cô cũng đã khóc từ lúc nào không hay. Dù vậy, cô muốn phần nào, giảm đi nỗi đau mà người con trai này đang phải chịu.
- Đừng như vậy! Hãy nhớ, lúc đó Sư Tử, đã nói gì với cậu...!
...
Vớikhuônmặt đẫm nước, vẫnđangrơixuống, SưTửđưaconmắtmàuxanhthẫmcủamìnhnhìnThiênYết, môikhẽ mấp máygìđó, cômỉmcười.
"Cảmơncậu, TiểuYết...!!"
...
- Tớ... Kim Ngưu tớ... liệu có xứng đáng không...?
- Tớ hứa, tớ sẽ luôn ở bên cậu, dù chuyện gì xảy ra đi nữa.
Trong trái tim lạnh băng với cảm giác tội lỗi, dần được sự ấm áp bao phủ. Một giọt nước mắt nóng hổi chảy xuống khỏi khoé mắt.
oOo
Không một ai nhận ra đứng ở góc hành lang gần đó, là Khánh Đăng và Thiên Hạt. Cô lén nhìn sang cậu, nhưng trước khi Thiên Hạt kịp nhìn thấy bất kì biểu cảm nào trên khuôn mặt ấy, Đăng đã quay người bỏ đi. Thiên Hạt nhìn lại tụi nó, nhìn người anh trai lúc này đã ngồi sụp dưới sàn mà khóc oà như một đứa trẻ. Cuối cùng, cô vẫn chọn chạy theo Khánh Đăng.
oOo
Dù cho chạy để đuổi theo những bước chân chậm chạp nặng nề của Nhật Nam, mãi một lúc, Xử Anh mới có thể tìm thấy cậu sau khi mất dấu. Những bước chân chậm lại rồi dừng hẳn, đôi mắt Xử Anh nhìn bên ngoài phần sân bệnh viện. Nơi đó, người con trai ấy đang đứng, một mình, ngẩng cao đầu nhìn lên bầu trời xám xịt trên kia bằng đôi mắt xanh thẫm vô hồn. Chẳng biết từ khi nào, trời bắt đầu đổ mưa. Những giọt nước mưa, rơi xuống khuôn mặt kia.
Xử Anh đi ra khỏi cánh cửa mở tự động của bệnh viện, từ trong hiên nhìn ra chỗ Nhật Nam đang đứng. Cậu cứ đứng đó, không thèm rời đi dù trời đã mưa, một cách vô hồn ngẩng mặt, mặc cho nước mưa rơi xuống. Mà có lẽ, nhờ những giọt nước mưa, chẳng ai biết, Nam có khóc hay không.
Họ cứ đứng đó, đứng yên một chỗ, mặc cho những người qua lại ra vào nhìn với ánh mắt hiếu kì. Xử Anh thật muốn chạy ra. Bộ dạng kia không khiến cô cảm thấy thoải mái chút nào, cô không thích, Nhật Nam mang bộ dạng hờ hững ấy. Người mà cô ghét nhất, lúc nào cũng trưng ra bộ mặt cao ngạo tự mãn.
- Tôi... nên làm gì đây...?
Giọng nói trầm thấp tuyệt vọng vang lên thì thào nhưng Xử Anh lại nghe thấy rất rõ. Cô ngẩng đầu, vô tình bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình. Nam lại quay đi, lần này, cậu nhìn vào sợi dây chuyền hỉnh mặt trời trong tay.
- Sợi dây đó...
Nam dường như không để ý đến lời nói của Xử Anh, cậu cười nhạt.
- Dù cho mẹ Linh bảo chúng tôi phải bảo vệ cho Sư Tử, tôi lại chẳng làm được gì ngoài bất lực và vô dụng...
Xử Anh muốn nói, rằng đó không phải lỗi của Nam, rằng cậu đã cố hết sức rồi, nhưng lại chẳng thể nào nói ra được, nó cứ nghẹn lại ở cổ. Xử Anh cảm thấy mình không có đủ tư cách để lên tiếng, cô càng không biết mình chạy theo cậu là vì lí do gì. Điều đó khiến đôi chân Xử Anh như bị chôn xuống nền đất, chỉ biết đứng yên một chỗ.
- Tại sao, cậu có thể yêu thương Sư Tử đến vậy, dù cho hai người chỉ là cùng cha khác mẹ...?
Chính Xử Anh cũng chẳng biết tại sao lại hỏi vậy, chỉ là cô muốn biết, vậy thôi. Ngược lại với ý nghĩ của Xử Anh, Nhật Nam lại mỉm cười mà trả lời, một nụ cười vô cảm và đầy buồn bã, như thể đang kiềm nén sự đau đớn để không bật khóc.
- Vì em ấy, là người đã cứu rỗi tôi.... là gia đình duy nhất... của chúng tôi.
Chợt, Xử Anh vô thức bước ra. Mặc cho những giọt nước mưa bắt đầu thấm ướt bộ quần áo mà cô thích nhất, mặc cho cả người dần trở nên ướt sũng, cô đi đến, choàng tay ôm chầm lấy Nhật Nam từ phía sau. Áp mặt vào lưng cậu, cô nói bằng giọng thều thào.
- Vì đó là gia đình, cậu mới đau khổ, vậy thì tại sao phải cố giấu đi điều đó làm gì? Cảm xúc của cậu, tôi trân trọng nó...
Đôi mắt Nam chợt mở to, rồi lại trở nên vô cảm. Dù vậy đâu đó, lại hiện hữu sự ấm áp kì lạ. Những giọt nước mưa, chẳng hiểu sao lại có vị mặn.
oOo
Bảo Bình rời khỏi đó, đi đến phòng bệnh của Song Tử. Mắt cậu vô thức nhìn ra ngoài. Cơn mưa kia, vừa dứt rồi. Vậy mà tại sao, trong lòng cậu vẫn nặng trĩu.
Những lời nói đầy tuyệt vọng ấy vẫn còn hằn sâu trong tiềm thức Bảo Bình. Cậu thực không thể tin, không thể nào có thể tin! Những chuyện này, những tai hoạ đó, sao lại ập lên đầu lớp cậu?!
Bảo Bình không chắc mình có nên đến phòng bệnh của Song Tử hay không. Chuyện giữa cô và cậu, vẫn chưa giải quyết xong, và điều này, khiến Bảo Bình cảm thấy khó xử. Dù vậy, cảm giác sợ hãi khi nhìn thấy Song Tử bất tỉnh lúc đó, sợ mất cô, cậu vẫn còn nhớ như in. Qua mọi chuyện, tình yêu mà cậu dành cho Song Tử, đã lớn đến mức nào rồi. Chính cậu cũng không biết.
Thu hết can đảm, Bảo Bình đưa tay, vặn tay nắm rồi đẩy cửa vào. Đôi mắt màu lam mở to kinh ngạc, khi căn phòng hoàn toàn trống trơn.
Song Tử chỉ vừa mới được đưa vào đây chưa lâu, cô có thể đi đâu chứ?! Chẳng hiểu sao, đôi chân Bảo Bình lại chạy lên sân thượng bệnh viện.
Chỉ vừa mở cánh cửa ra, gió lạnh của mùa đông đã thổi vào Bảo Bình, khiến cậu chỉ đứng thôi cũng đã khó. Cố mở mắt, cảnh tượng cô gái đứng bên ngoài lan can đập vào mắt cậu.
- Song Tử!! Dừng lại ngay!!
Bước chân đưa ra bên ngoài không trung của Song Tử khựng lại, khiến cô mất thăng bằng.
- Cẩn thận!!
Song Tử quay đầu ra sau. Đúng như cô nghĩ, giọng nói quen thuộc ấy, cô không bao giờ sai được.
Sự lạnh lùng biến đâu mất, thay vào đó là sự tức giận, Bảo Bình hét lên.
- Cậu nghĩ mình đang làm cái quái gì đấy?! Vào đây ngay!! Có biết ngoài đó nguy hiểm lắm không??
Bàn tay đặt trên lan can của Song Tử run run, cố giữ bản thân không được khóc. Cô mím chặt môi. Dù vậy, những giọt nước mắt vẫn chảy khỏi khoé mắt Song Tử.
- Là do tớ cả!! Do tớ ích kỉ chỉ biết nghĩ đến bản thân, do tớ chỉ biết ganh tỵ hơn thua, do tớ chỉ toàn biết so bì với người khác, do tớ đố kị. Là do tớ, mà những chuyện này mới xảy ra!!!
Bảo Bình không dám bước tới. Cậu sợ cô sẽ nhảy xuống, sợ sẽ mất cô. Sự bình tĩnh thường ngày của Bảo Bình biến đâu mất.
- Dù chuyện gì thì hãy vào đây đã!! Ngoài đó nguy hiểm lắm!!!
- Không!!! Đứa con gái như tớ không đáng sống, tớ phải chết, tớ phải chuộc tội với Sư Tử!!!
- Nếu cậu nghĩ Sư Tử muốn vậy thì cậu nhầm to rồi!!!
Đôi mắt đẫm nước của Song Tử ngước lên nhìn Bảo Bình đầy nghi hoặc. Cậu lắc đầu, đôi mắt bắt đầu cảm thấy cay cay.
- Sư Tử là người sẽ bắt cậu chết để đền tội với cậu ấy sao?! Cậu ấy ích kỉ đến thế ư?! Trả lời đi, Nguyễn Song Tử!!!
Song Tử khựng lại, đôi mắt mở to trân trân nhìn người con trai ấy. Hình ảnh cô gái với đôi mắt màu xanh thẫm nổi bật lúc nào cũng cố tỏ ra mạnh mẽ và dường như không quan tâm đến mọi thứ ấy, thực chất lại dịu dàng và ấm áp bao nhiêu, hệt như mặt trời vậy. Dù cho mục đích ban đầu của Song Tử khi tiếp cận và làm bạn của Sư Tử là hãm hại cô, như những gì Thuỵ An bảo cô làm đi chăng nữa, thì Song Tử đã không hề nhận ra, từ lâu, ý định đó biến mất như chưa từng tồn tại. Được ở bên cạnh tụi nó, được yêu Bảo Bình, đó là điều hạnh phúc nhất cuộc đời Song Tử trước giờ. Sư Tử không hề hoàn hảo, không hề hạnh phúc như cô đã nghĩ. Và ngay giây phút cô quyết định từ bỏ mối thù vô nghĩa này, cũng là lúc mọi chuyện bị khơi lên. Đến lúc Song Tử nhận ra, cô đã chẳng còn đường lui nữa.
Sau khi nhận được cuộc gọi từ người của Thuỵ An, Song Tử như bị rơi vào hố đen tuyệt vọng. Có đánh chết cô cũng không tin được, rằng Song Ngư và Sư Tử... Chỉ mấy giờ trước thôi, hai người họ vẫn còn ở cạnh cô và tụi nó, vẫn còn vui vẻ thảo luận cho địa điểm đi chơi vào ngày mai, ngày mốt, ngày mốt nữa. Vậy mà chỉ vì sự nóng giận điên rồ của chính mình, chính cô là kẻ đã xuống tay với Sư Tử, là kẻ trung gian tiếp tay cho kế hoạch trả thù độc ác của Thuỵ An. Là do cô cả! Nếu không do sự hận thù do chính Song Tử tạo ra cho riêng mình, cô đã không khiến Song Ngư vì đỡ đạn cho Sư Tử mà bị bắn, rồi khiến cho chính Sư Tử rơi xuống vực. Vết thương ở bụng này, hoàn toàn không đủ để bù đắp tội lỗi mà Song Tử gây ra!!
Bàn tay Song Tử nắm chặt lấy cái lan can, run rẩy không ngừng. Đôi mắt run run như cố ngăn những giọt nước mắt không chảy ra, Song Tử hét to một cách đầy tuyệt vọng, tay còn lại đấm mạnh vào ngực.
- Vậy cậu bảo tớ phải làm gì??!! Chính tớ là kẻ đã gây ra cái chết cho cả Song Ngư và Sư Tử!!!
- Hai cậu ấy chưa chết!!
- Làm sao cậu biết được!!! Sư Tử đã cố cứu rỗi tớ, một đứa con gái chỉ biết đố kị hận thù như tớ, và trả lại, tớ đã làm gì?? Cậu sẽ không bao giờ hiểu được, Bảo Bình à!!!!
Đợt gió lạnh thổi qua khiến Bảo Bình thoáng rùng mình. Hình như gió thổi cả vào mắt cậu, nó cay xè và khiến cậu muốn khóc. Trước mặt cậu, Song Tử hét lên tuyệt vọng, những giọt nước mắt không ngừng chảy xuống hai bên má, chảy xuống nền đất lạnh lẽo kia. Khuôn mặt cô bị lấm lem bởi nước là nước. Song Tử cứ nấc lên, mỗi cái nấc ấy, cô lại càng khóc nhiều hơn.
- Cậu nói đúng, tớ sẽ chẳng bao giờ hiểu được cảm giác của cậu, nó đau đớn và khổ sở thế nào!
Song Tử giương mắt nhìn Bảo Binh, đôi mắt chứa đầy sự chờ đợi. Nhìn vào đôi mắt ấy, Bảo Bình mím chặt môi, nói tiếp.
- Dù vậy, trái tim tớ lúc này đau đớn lắm! Chưa từng bao giờ, tớ cảm nhận nỗi đau ấy!! Bởi vì, tớ chỉ là một thằng vô dụng, không hiểu được cậu, không thể ngăn những giọt nước mắt của người con gái mà tớ yêu!! Điều đó khiến tớ đau!! Tớ cũng muốn, khóc lắm chứ!!!
Song Tử trân trân nhìn người con trai trước mặt mình. Đâu đó trong cô, dâng lên cảm xúc ấm áp dịu dàng, cảm giác ấy, cô đã cố chối bỏ. Ấy vậy mà, cậu vẫn yêu cô, yêu đứa con gái độc ác ngu ngốc như cô.
Bảo Bình bắt đầu bước đến, từng bước, từng bước chầm chậm tiến lại gần Song Tử. Cậu đưa tay, nắm lấy bàn tay Song Tử mà kéo lại, hai tay vòng qua ôm chặt lấy cơ thể nhỏ bé không ngừng run rẩy kia. Mặc cho cô vùng vẫy trong bất lực, vòng tay Bảo Bình lại càng siết chặt hơn.
Những nấm đấm của Song Tử chậm rãi rồi dứt hẳn. Cô nắm lấy áo cậu, ụp mặt vào ngực cậu mà khóc nấc lên.
- Tớ... không muốn...!! Tớ muốn... lương thiện...!! Tớ muốn... là người tốt...!! Tớ muốn... xin lỗi Song Ngư... xin lỗi Sư Tử... xin lỗi mọi người...!! Dù cho... tội lỗi tớ gây ra... là không thể bù đắp được đi chăng nữa... dù cho, các cậu ấy hận tớ đi chăng nữa...
- Vậy hãy cùng nhau, cùng nhau xin lỗi họ nhé! Chúng ta là bạn, họ sẽ tha thứ cho cậu thôi, nhất định.
Đôi mắt Song Tử nheo lại, như cố ép cho nước mắt chảy ra. Cô nói bằng giọng nghẹn ngào, tay vòng qua ôm lấy Bảo Bình, một cách ngập ngừng.
- Ừm... Ừm...!
oOo
Tụi nó ngồi trước căn phòng cấp cứu. Nãy giờ đã hơn gần ba tiếng đồng hồ trôi qua, và vẫn chưa có bất kì động tĩnh nào. Tụi con gái không còn khóc nữa, hay đúng hơn, chẳng còn nước mắt để mà khóc, mắt cũng sưng bụp cả lên. Tụi con trai cũng chẳng khá hơn, khi tên nào cũng mang vẻ mặt thểu não. Lòng tụi nó lúc này, nặng trĩu như bị thứ gì đó đè nặng.
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Tụi nó vội chạy đến, vây kín lấy vị bác sĩ vừa mới đi ra. Vẻ mặt lo lắng sốt sắng kia khiến vị bác sĩ có chút bất ngờ.
- Bác sĩ, bạn bọn cháu sao rồi?! Cậu ấy ổn chứ ạ?? Không sao cả đúng không ạ??? Nói bọn cháu nghe đi, bác sĩ!!
- Cự Giải cậu bình tĩnh lại một chút!!
Dù được Thiên Bình ôm chầm lấy, Cự Giải lại bắt đầu khóc. Cô hận mình mít ướt, mình yếu đuối, nhưng bản thân lại chẳng thể nào mạnh mẽ được. Thiên Bình siết chặt vòng tay ôm lấy cô bạn gái, đôi mắt hơi cụp xuống.
Nhìn tụi nó, lòng vị bác sĩ trùng xuống.
- Chúng tôi đã lấy những viên đạn ra khỏi người bệnh nhân. Tuy nhiên, có vài viên đạn bắn thủng những nơi quan trọng, nên tạm thời vẫn chưa qua khỏi giai đoạn nguy hiểm. Chưa kể, ý chí của bệnh nhân hình như, không được tốt cho lắm... Dù sao---
- Bác sĩ không hay rồi!! Tình trạng của cậu bé lại nguy kịch rồi!!! Mạch rất yếu!!!
Tiếng của một cô y tá vang lên từ bên trong. Vị bác sĩ vội vàng chạy vào. Cánh cửa lại đóng lại.
Tụi nó trân trân nhìn cái đèn phòng cấp cứu lại sáng lần nữa. Nhân Mã khuỵu hẳn xuống, bao nhiêu hi vọng nãy giờ của cô trôi đâu mất, những giọt nước mắt lại trào ra, Nhân Mã oà khóc.
- T-Tại sao chứ?! Song Ngư không thể nào lại muốn bỏ cuộc được!!! Tớ không tin!!!
Tụi nó cứ đứng đó, ngây người như những bức tượng. Những chuyện này.. những bi kịch này... bao giờ mới chấm dứt đây...!! Tụi nó đã mất Sư Tử rồi, chẳng lẽ... tử thần còn muốn mang đi cả Song Ngư sao...?!! Làm ơn... làm ơn... đừng mà...!!!
[12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá [12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá - YuuaKirigaya