I divide all readers into two classes; those who read to remember and those who read to forget.

William Lyon Phelps

Download ebooks
Ebook "[12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá"
Bạn cần đăng nhập để download eBook.
 
 
 
Sách Mới Đăng
 
Sách Đọc Nhiều
 
Tác giả: YuuaKirigaya
Thể loại: Tuổi Học Trò
Số chương: 85
Phí download: 8 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 2144 / 11
Cập nhật: 2017-09-25 06:17:04 +0700
Link download: epubePub   KindleMobi/PRC   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chap 65: Rắc Rối Đầu Tiên (1)
-Này!! Thả ra coi, cậu có cần thô bạo thế không hả?! Tôi dù sao vẫn lớn hơn cậu một tuổi đấy!! Tôn trọng nhau chút đi! Này, cậu có nghe tôi nói không hả??!
Nhật Nam khẽ nhíu mày vì ồn ào. Xử Anh thật lắm mồm, lại còn dám đem chuyện tuổi tác ra nói, cô ta tới số rồi!
Khuôn mặt Xử Anh đanh lại một cách đầy tức giận. Bị nhìn chằm chằm soi mói thế này là điều mà cô ghét nhất. Nam rõ ràng nhỏ tuổi hơn cô, lý nào lại mạnh đến thế, nãy giờ Xử Anh không thể giật tay mình ra dù cố gắng thế nào. Chỉ vì cậu ta là con trai, thật chẳng công bằng gì cả!!
- Chết tiệt!! Tôi bảo cậu buông ra!!!
Xử Anh gần như hét lên. Đúng như ý muốn của cô, ừ thì Nam buông ra, nhưng là buông lúc cô nàng đang dùng sức giật tay ra, khiến Xử Anh mất đà mà ngã sõng soài.
Nhật Nam vẫn đứng đó, một cách lãnh đạm nhìn Xử Anh gần như nằm dưới đất như không có chuyện gì xảy ra.
- Đứng dậy! Tôi có chuyện cần hỏi!
Xử Anh thật không ưa nổi giọng điệu ra lệnh bề trên của Nam. Một cách khó khăn đầy ấm ức, cô vừa liếc xéo cậu, vừa lồm cồm bò dậy.
- Cậu là cha tôi chắc! Muốn hỏi gì hỏi lẹ đi!
Đáp lại sự tức giận của Xử Anh vẫn là khuôn mặt bình tĩnh lạnh tanh của Nhật Nam. Nhưng bằng cách nào đó, Xử Anh nhận thấy, cậu thật sự đang tức giận.
- Các người định làm gì Tử Nhi?
Quả không ngoài dự đoán của Xử Anh, Nhật Nam không phải tình cờ đi ngang mà bị đụng trúng, mà là ở đó từ trước. Vào thẳng vấn đề, rất giống phong cách của Nam, không vòng vo. Nhưng hình như, cậu vẫn chưa nghe được gì cả.
Xử Anh cười khẩy một cái. Đâu đó trong lòng cô là sự hụt hẫng kì lạ. Cái cười kia, thật chẳng biết có phải đang cười chính bản thân hay không. Ngẩng cao đầu, đôi mắt nheo lại một cách kiêu kì, Xử Anh nhếch môi.
- Thì ra, cậu vẫn chỉ lo lắng cho cô em gái nhỏ mà thôi. Đó giờ vẫn vậy nhỉ?
Thái độ của Nam vẫn vậy, bình thản đến kì lạ, không chút tức giận hay dao động trước lời nói có phần mỉa mai kia. Khoé môi cậu hơi nhếch lên một cách lạnh lùng.
- Vậy thì đã sao? Ít nhất, tôi còn có cái để bảo vệ, để lo lắng, còn chị thì sao, hỡi cô gái bị ruồng bỏ bởi chính gia đình mình?
Xử Anh đỏ mặt vì giận, răng cắn chặt môi dưới đến bật máu. Bàn tay phải đưa tay, một cách như để trút giận, cô tát mạnh vào mặt Nhật Nam.
- Cậu không có quyền nói tôi như thế!! Chính cậu cũng bị người cha yêu quý ruồng bỏ chỉ vì bà mẹ thối tha đấy thôi!! Chẳng phải ông ta thậm chí không quan tâm đến cậu sống chết thế nào nên mới tống cổ cậu ra nước ngoài đấy sao!! Nam à, chúng ta như nhau cả thôi!!!
Bàn tay Nam đưa lên, chạm nhẹ vào bên má bị tát mạnh đến mức hằn rõ dấu năm ngón tay. Cậu cười khẩy.
Xử Anh nheo mắt vì giận. Cô toan bước đi, nhưng chỉ vì đi ngang qua Nam, một cách thô bạo, Xử Anh lại bị kéo lại.
- Tôi hỏi lại lần nữa, các người định làm gì Tử Nhi?
Bằng cái chất giọng bình thản đến lạnh băng, Nam đưa đôi mắt màu xanh thẫm tĩnh lặng của mình nhìn thẳng vào mắt Xử Anh.
- Tôi có thể làm gì? À mà, con nhóc đó cũng chẳng còn nhớ tôi là ai cả!
Xử Anh nhếch môi cười. Không sợ hãi, cô nhìn thẳng vào mắt Nam.
- Nếu tôi bảo, muốn xử con nhóc đó thì sao?
- Chị dám?!
- Để rồi xem! Dù tôi không làm, ai mà biết được trong trường này có bao nhiêu người muốn xử con nhóc đó?
Dứt lời, Xử Anh dùng hết sức giật mạnh tay mình khỏi Nhật Nam. Khoé môi nhếch lên tạo thành nụ cười nửa miệng, cô bước đi khỏi đó.
oOo
Bước đi đều đều trên hành lang lớp học, Sư Tử đưa đôi mắt xanh thẫm của mình nhìn ra ngoài bầu trời. Màu cam có chút buồn của ánh hoàng hôn ôm trọn lấy dãy hành lang.
Tay cầm quyển Giatộcdối trá, Sư Tử chậm rãi bước đi. Cô thật đãng trí khi để quên đồ ở lớp.
Sư Tử không thể ngừng nghĩ về chuyện gần đây. Trong đầu cô vẫn nhớ những gì trong câu chuyện được kể ba và anh hai. Dù vậy, những mảnh kí ức đó lại bị xáo trộn đến mức chẳng thể nào ghép thành chuỗi được. Sư Tử muốn nhớ lại, nhưng mỗi lần như vậy, đầu cô lại đau nhức. Dù vậy, cô thực lòng muốn nhớ!
Có một chuyện Sư Tử không thể nào hiểu được. Gần đây, cô và Song Ngư khá thân thiết, lúc nào cũng dính chặt lấy nhau như hình với bóng. Cô thích như vậy, và đó chính là điều cô không hiểu. Vì cậu là hôn phu của cô, hay vì điều gì đó khác.
Sư Tử đi ngang qua một căn phòng đựng dụng cụ thể dục. Đúng lúc đó, một vật cứng nào đó đập mạnh vào phía sau gáy Sư Tử. Đôi mắt cứ mở ra rồi nhắm lại, cô ngã xuống nền đất và ngất đi.
Từ trong khoảng tối, Thuỵ An bước ra, theo sau nhỏ là Kim Hoa. Trên tay An là một cây gậy đánh bóng chày. Nhìn cô gái nằm gục dưới sàn, bọn họ cười khẩy. An phẩy tay, ra hiệu cho Hoa.
Kim Hoa nhếch môi, cô nàng chạy đến chỗ Sư Tử và ngồi xuống. Một lát sau, Hoa đứng dậy, đưa cho An cái điện thoại màu xanh thuộc về Sư Tử.
Nhận lấy nó từ tay Hoa, Thuỵ An bắt đầu bấm gì đó. Xong việc, nhỏ thả tay để cái điện thoại rơi tự do, rồi dùng chân dẫm nát.
oOo
Tay cầm cặp, Xử Anh cùng bạn bè rời khỏi trường. Khác với hai cô bạn miệng ríu ra ríu rít, cô dường như không mấy chủ tâm.
- Cậu nghĩ sao, Xử Anh?
Một cách ngơ ngác, Xử Anh quay qua, nhìn dáo dác. Hai cô bạn kia khẽ bĩu môi. Cười trừ rồi thôi, cô lại nhìn ra sau một cách lơ đễnh.
oOo
Bên ngoài cổng trường, tụi nó đứng chờ Sư Tử. Dù bảo là lấy đồ để quên, cô đi đã hơn nửa giờ đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy trở ra. Tụi nó đứa ngồi ì dưới đất vì mỗi chân, đứa lấy tay phe phẩy trước mặt như cái quạt, bắt đầu cảm thấy lo lắng.
Chợt, điện thoại trong túi Song Ngư rung lên. Cậu mở màn hình, đôi mắt thoáng ngạc nhiên khi nhìn thấy tin nhắn từ Sư Tử. Tụi nó cũng vội vàng mà chạy lại xem.
- "Tớ có chút chuyện phải đi gấp. Các cậu cứ về nhà trước đi!"
Thiên Hạt khẽ nghiêng đầu trước nội dung tin nhắn. Cô ngẩng lên nhìn tụi nó như hỏi ý kiến.
Song Ngư tắt giao diện tin nhắn, mở sang phần gọi. Chọn số của Sư Tử, cậu gọi thử. Nhưng, hoàn toàn bị chuyển vào thuê bao.
- Chắc cậu ấy bận việc thật chăng?
Thiên Bình xoa xoa cằm. Nam hôm nay cũng xin về sớm, nên tụi nó cũng nghĩ như Thiên Bình. Đắn đo một lúc, tụi nó quyết định về trước.
- Song Ngư, đi thôi!! Mày rề rà làm cái gì thế hả?!
Bạch Dương ló đầu ra từ cửa sổ xe buýt, gọi với Song Ngư - lúc này vẫn còn đứng trước cổng trường.
Chẳng hiểu sao, cậu chẳng thấy chút gì gọi là an tâm cả. Dù cái tin nhắn kia thật sự từ số Sư Tử, cậu vẫn cảm thấy có gì đó rất bất an. Nghĩ một lúc, Song Ngư bước lên xe dù lòng nặng trĩu vì lo lắng.
[12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá [12 Chòm Sao] Học Viện Danh Giá - YuuaKirigaya