Số lần đọc/download: 4221 / 45
Cập nhật: 2014-12-04 16:13:47 +0700
Tôi sợ nỗi cô đơn và cái lạnh đến tê tái này
T
ôi sợ lạnh, tôi sợ sự cô đơn, và hơn hết tôi sợ mất anh, nhưng giờ đây trong căn phòng này tất cả đều bủa vây lấy tôi. Tất cả đè nặng lên căn phòng làm tôi ngột ngạt và sợ hãi vô cùng! Tôi chỉ muốn gào lên khóc thật to, nhưng không thể được vì tôi sợ đến không thể khóc được. (Thu Minh)
From: thuminh
Sent: Saturday, November 21, 2009 12:26 AM
Cô đơn quá! Lạnh quá! Sợ quá! Tôi sợ lạnh, tôi sợ sự cô đơn, và hơn hết tôi sợ mất anh, nhưng giờ đây trong căn phòng này tất cả đều bủa vây lấy tôi. Tất cả đè nặng lên căn phòng làm tôi ngột ngạt và sợ hãi vô cùng! Tôi chỉ muốn gào lên khóc thật to, nhưng không thể được vì tôi sợ đến không thể khóc được. Tôi chỉ dám ngồi và viết, viết thật nhiều mong sao sẽ bớt sợ hơn và tôi có thể đi ngủ trong một chút yên bình.
Tôi cần lắm, rất cần một người đến bên tôi giúp tôi thoát ra khỏi nỗi nhớ anh và sưởi ấm cho tôi, nhưng không có ai cả. Tại sao lại cô đơn đến khủng khiếp thế, nỗi cô đơn thật đáng sợ và nó sẽ càng đáng sợ hơn khi có một nhát dao đang rỉ máu trong tim mình.
Anh đã đến bên tôi, làm tôi choáng váng và không thể hiểu nổi tại sao anh lại có thể để ý đến một đứa con gái như tôi vì nhà tôi và nhà anh quá khác nhau về hoàn cảnh, địa vị và ngay cả tôi, tôi cũng kém anh đủ đằng. Nhưng rồi anh đã ở bên tôi như hoàng tử đến bên nàng lọ nem trong chuyện cổ tích vậy. Tôi cứ tự hỏi có phải giấc mơ không, tôi miên man trong hạnh phúc có anh.
Nhưng giờ đây, giấc mơ của tôi đã tan biến rồi, anh đã ra đi mà không hề nuối tiếc và thậm chí còn tàn nhẫn, vô lương tâm. Tôi ngạc nhiên! Tôi choáng váng! Tôi không thể hiểu được tại sao anh lại như vậy! Tại sao anh chủ động đến bên tôi, chủ động tán tỉnh, nói lời yêu tôi, chủ động sắp xếp chuyện cưới xin, vậy mà giờ đây anh ra đi không một cách lạnh lùng tàn nhẫn để lại cho tôi gánh chịu tất cả mọi áp lực.
Tôi ghét anh sống vô trách nhiệm, ích kỷ, sống cạn tình, và phụ thuộc vào bố mẹ. Tôi ghét mẹ anh trịch thượng, đã xúc phạm tôi. Tôi không muốn cưới sớm vì tôi còn nhiều dự định cho tương lai của mình, tôi không muốn phụ thuộc vào bất kỳ ai, tôi muốn thực hiện hoài bão của mình. Tôi đã quyết định sẽ thôi hẳn và quên hẳn một con người không đáng được tôi nhớ đến, như anh. Nhưng sao khó quá!
Tôi như bị giam trong một nhà ngục kín mít, tối tăm và bị đè nén bởi hòn đá tảng khổng lồ. Đó là nỗi nhớ anh đến da diết, tôi bị tra tấn bởi những kỷ niệm của hai đứa, những êm đềm anh mang đến cho tôi. Tôi tự trách mình tại sao lại hèn kém, lụy tình đến ngu ngốc như thế, nhưng thật sự sao quên đi một người mình từng yêu thương mặn nồng sao mà khó thế!
Khi quyết định chia tay tôi cũng hiểu có thể sau này tôi sẽ chẳng yêu ai hết, và tôi sẽ mãi mãi yêu anh nhất trên đời này, nhưng tôi lại mệt mỏi vô cùng khi nghĩ đến chuyện quay lại. Tôi đau khổ tột cùng và như mất hết lý trí khi chia tay anh, nhưng tôi lại cảm thấy chán nản khi nghĩ đến chuyện quay lại với anh. Tôi muốn chúng tôi quay lại với nhau nhưng lại đau khổ khi nghĩ đến những chuyện anh làm với tôi. Tôi và mối tình của chúng tôi là một mớ mâu thuẫn.
Bây giờ tôi đau lắm, vết thương trong lòng cứ rỉ máu và càng buốt hơn trong những ngày đông giá lạnh, nhưng tôi hiểu một điều "tôi đã mất anh thật rồi, tôi không thể níu kéo một trái tim không thuộc về mình nữa, và vì níu kéo không phải là con người của tôi". Tôi đã làm tất cả để sau này tôi không bao giờ phải hối hận vì những gì mình không có được.
Chân lý nằm ở chỗ: "Tôi mất anh vì anh không còn yêu tôi nữa!". Thế thôi! Nhưng tôi thì ngây ngô, vẫn không tìm được lối thoát ra khỏi sự đau khổ này.
Trước khi nói chuyện với anh lần cuối, tôi đã đi dọc công viên ngày xưa, nơi lần đầu tiên anh hứa sẽ không bao giờ làm tôi khổ. Tôi đã khoác chiếc áo anh tặng và cứ ngồi khóc cả buổi chiều, ngồi chỗ đó, đúng chỗ đó, của tôi và anh. Tôi vừa khóc vừa lẩm nhẩm những gì anh đã hứa, đã nói với tôi rồi lại lẩm nhẩm nói chuyện như đang đi cạnh anh. Lúc ấy tôi có cảm giác mình giống như một người điên vậy, điên thật sự.
Rồi khi có một cụ ông nhìn tôi thương hại và bảo: "Cháu ơi, đứng dậy, đi đi lại lại một chút cho khỏe cháu ạ, chứ ngồi như thế suốt làm gì cho mỏi chân!", tự nhiên lúc ấy tôi òa khóc nức nở cứ như một đứa con nít bị bắt nạt. Đúng thế mà, tôi đang bị anh bắt nạt mà. Thế đấy, bây giờ tôi cứ mong gặp lại ông, để được nói chuyện với ông, để có một người có thể ngồi và nghe tôi sổ hết những nỗi đau của tôi. Tôi cảm ơn ông nhiều lắm, nhưng tiếc là không kịp nói với ông lời cảm ơn!
Viết ra hết, tôi thấy nhẹ hơn rất nhiều. Tôi hiểu một điều, "cái duyên là do trời định", ấy thế mà cái ông thầy bói xem bói cho tôi sai bét nhé! Tự nhiên lại nói năm nay tôi lấy chồng, hoặc cùng lắm là sang năm, lại còn tả chồng tương lai của tôi giống hệt anh nữa chứ. Đúng là điên thật! Có ông thầy bói lại còn bảo với bố mẹ tôi là có khi cuối năm nay "không khéo" có tin vui. Làm cho người ta sợ gần chết, từ hôm mẹ đi xem bói về lúc nào cũng phải dè chừng với anh "đểu" ấy, kẻo lại có "tin" thì đến "xấu hổ".
Tôi cứ tưởng sẽ có cơ hội để kể cho anh về những lời thấy bói định mệnh ấy, ai ngờ "tin lá cải hết". Và có một điều dễ bói nhất mà chưa thấy ông thầy bói nào nói, đó là tôi "ế", thế mà mấy ông ấy cũng không đoán được.
Ổn rồi, giờ tốt rồi! Bây giờ tôi sẽ đi ngủ, sáng mai dậy tôi sẽ tập bụng, rồi ăn sáng rồi lập kế hoạch cho công việc của mình rồi sẽ bắt tay vào thực hiện. Từ ngày mai, tôi sẽ lại là chính tôi: vui tươi, nhí nhảnh, suốt ngày cười, và thích trẻ con, quý người già... Vì đơn giản một điều là tôi không bao giờ đau khổ vì một kẻ gây đau khổ cho mình, và đặc biệt là một kẻ "vô tình bạc nghĩa" như hắn!
"Anh à, em sẽ quên anh ngay lập tức khi anh không còn yêu em nữa!". It is my rules!