If you truly get in touch with a piece of carrot, you get in touch with the soil, the rain, the sunshine. You get in touch with Mother Earth and eating in such a way, you feel in touch with true life, your roots, and that is meditation. If we chew every morsel of our food in that way we become grateful and when you are grateful, you are happy.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: VnExpress
Thể loại: Tùy Bút
Số chương: 5239
Phí download: 44 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 4221 / 45
Cập nhật: 2014-12-04 16:13:47 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Mù quáng yêu người đàn ông lợi dụng tiền bạc
ôi tiết kiệm, chịu khổ để anh có tiền lo cho em gái, học bằng lái xe, gửi tiền về cho mẹ mua đất, đưa bố anh sang nước ngoài làm việc, nhưng anh mang lại cho tôi toàn nước mắt.
Anh 27 tuổi, tán tỉnh tôi với đầy những xảo huyệt, toan tính. Tôi 21 tuổi, mù mờ và dốc hết tất cả để yêu anh. Anh kể chuyện về mình khiến tôi hình dung anh là con người bất hạnh, bị người khác chà đạp, đâu biết rằng anh nói xấu bạn thân để đổi lại lòng thương hại của tôi, để tôi mủi lòng mà đến với anh. Ở cái xã hội thu nhỏ này, anh cũng muốn có người yêu cho bằng bạn bằng bè, tôi biết anh chỉ muốn lợi dụng mình thôi.
Anh muốn đưa bố sang Nga làm việc, anh lấy thẻ ngân hàng của tôi chỉ với một câu: "Cho anh mượn thẻ ngân hàng". Tin anh, tôi đưa ngay không chút do dự, ai ngờ anh lấy tiền của tôi để mua vé máy bay cho bố. Đến lúc tôi phát hiện ra anh mới nói là mượn, khi nào có sẽ trả. Tôi chỉ nghĩ thôi thì người mình yêu chứ ai mà tính toán làm gì. Thử hỏi nếu tôi không hề phát hiện ra thì sao?
Chưa kể lần đầu tiên tôi nhận học bổng, anh mượn 3.500 đôla, đến lúc tôi gặp chuyện không may, hỏi lại số tiền đó anh nói đã mua vé máy bay cho tôi về Việt Nam và lo vài thứ linh tinh nữa. Anh tưởng tôi không biết mua vé máy bay hết bao nhiêu à, anh mua mấy thứ linh tinh hết chừng nào sao? Anh ăn cướp trắng trợn thật!
Tôi với anh làm ăn chung được mấy tháng, hai đứa không ai có vốn cả, phải đi vay mượn. Anh lo việc vay, tôi lo bán hàng, đến khi nào có học bổng lần 2 thì chung tiền trả nợ. Lúc có học bổng, anh lấy hết của tôi không còn một xu để trả nợ; còn phần học bổng của anh, anh trả nợ riêng và mang cho em gái. Anh lợi dụng tôi vậy đó!
Những ngày ở bên cạnh anh tôi khổ sở không thể nào tả nổi. Tôi cung phụng anh nhưng có khi nào anh nấu cho tôi một nồi cháo lúc tôi đau ốm đâu. Tôi đến tháng, đau bụng, buồn nôn, anh chẳng hỏi thăm tôi câu nào. Lúc tán tỉnh anh nói cần tôi, lúc đánh tôi thì sao? Chẳng phải có lần anh bóp cổ vì tôi khóc xin anh trả tiền cho mình đó sao. Thật nực cười, có ai lại đi xin tên cướp trả tiền cho mình chứ.
Tôi tiết kiệm, chịu khổ để anh có tiền lo cho em gái, để anh học bằng lái xe, gửi tiền về cho mẹ mua đất, đưa bố anh sang nước ngoài làm việc, anh có biết để được như bây giờ anh từng làm tôi rơi nước mắt bao nhiêu không? Tôi có nên hận anh? Tôi nhẫn nhịn vì tin rằng trên đời này có quả báo. Liệu anh có phút giây nào hối hận không?
VnExpress - Tâm sự (tổng hợp hơn 5000 bài viết) VnExpress - Tâm sự (tổng hợp hơn 5000 bài viết) - VnExpress VnExpress - Tâm sự (tổng hợp hơn 5000 bài viết)