Số lần đọc/download: 4703 / 84
Cập nhật: 0001-01-01 07:06:40 +0706
Chương 602: (2)
T
rần Chính Hòa cười cười không tỏ thái độ, đứng lên nói:
- Không còn sớm nữa, kỳ thực ngày hôm nay bố không nên tới. Nghỉ ngơi sớm một chút đi, ngày mai cùng đi thăm ông.
Trần Chính Hòa nói đi là đi, không hề dừng lại. Dương Phàm đứng dậy tiễn ra tới cửa, nhìn hai chiếc xe việt dã bảo vệ chiếc xe Hồng Phát dần dần đi xa, trong lòng Dương Phàm lại thoải mái hơn rất nhiều. Vừa nãy đã nói hết những gì trong lòng với Trần Chính Hòa, Dương Phàm không nghĩ được quá xa, cũng không muốn nghĩ quá xa. Chỗ dựa trước mắt, nếu sách lược đã được định ra, Dương Phàm hiển nhiên dễ dàng hơn rất nhiều.
- Mẹ đi trông cháu, các con nghỉ ngơi sớm một chút.
Dương Lệ Ảnh không hề đi cùng, thấy hai vợ chồng đã trở về, biết ý cười lên lầu.
Trương Tư Tề bị những lời này nói làm cho mặt ửng hồng, dù đã là một người mẹ nhưng vẫn ngượng ngùng như trước. Ngượng ngùng thì ngượng ngùng nhưng tay Trương Tư Tề vẫn kéo chặt cánh tay Dương Phàm, hai khối thịt mềm mại ngồn ngộn cọ cọ trên cánh tay, bày tỏ ám chỉ mãnh liệt.
Dương Phàm cúi đầu nhìn cái dái tai đã đỏ bừng bằng ánh mắt ám muội, cười cười cất bước lên lầu.
- Em đi xả nước nóng!
Trương Tư Tề cúi đầu chạy nhanh vào phòng vệ sinh, Dương Phàm cười đuổi theo.
Lưng Trương Tư Tề nhìn vẫn lả lướt như trước, thay đổi chỉ có cơ thể hơi đẫy đà hơn. Dương Phàm dựa vào cửa nhìn Trương Tư Tề khom lưng pha nước nóng, cái mông chổng lên, ánh mắt cứ lưu luyến mãi trên bờ mông chắc mẩy đó. Tựa hồ cảm giác được ánh mắt xấu xa của phu quân, Trương Tư Tề bất an uốn éo cơ thể, quay đầu lại cười quyến rũ, vẻ mặt mang theo cầu khẩn:
- Anh đi ra ngoài chờ được không?
Dương Phàm nhún vai một cái, cười cười tỏ ra bộ dáng rất vô tội nói:
- Em rất thích hợp khi mặc quần jean!
Phụ nữ rất hiểu rõ cơ thể của mình, Trương Tư Tề hiển nhiên biết trong lời nói của chồng mình ám chỉ điều gì. Có thể làm cho người đàn ông của mình say đắm cơ thể mình, ngoài mặt thì Trương Tư Tề tỏ vẻ óan trách nhưng thật ra trong lòng thì rất ngọt ngào, liếc nhìn một cái.
Nhớ tới trước kia, Dương Phàm cảm giác được phụ nữ thật sự là rất kỳ quái, lần đầu tiên gặp mặt thì biểu hiện của Trương Tư Tề rất thoải mái, dâng trào. Sau khi tiếp xúc, ở cùng một chỗ, thì biểu hiện ngược lại lại rất kín đáo.
Pha nước nóng xong, Trương Tư Tề cầm lấy quần áo đã chuẩn bị đưa cho Dương Phàm, cười nói:
- Nhanh đi tắm rửa đi!
- Em không giúp anh hả?
Dương Phàm cười hỏi. Trương Tư Tề cười ngọt ngào, tay vỗ vỗ Dương Phàm khuôn mặt Dương Phàm, nói đầy mẫu tính:
- Ngoan!
Từ trong phòng toilet đi ra, đèn trong phòng ngủ cũng đã tắt. Nhờ ánh sáng trong phòng toilet, có thể nhìn thấy tấm chăn trên giường đã phồng lên. Dương Phàm cười không thành tiếng, thầm nghĩ kết hôn mấy năm rồi sao còn ngượng ngùng như vậy. Khi đi tới phía trước cửa sổ, một cánh tay trắng múp thò từ bên dưới chăn lông ra, lạch cạch một tiếng đèn phòng lại sáng. Dương Phàm sửng sốt một chút, cúi đầu nhìn xuống chiếc chăn đang từ từ được kéo xuống.
Tới khi thấy rõ cảnh tượng trước mặt, thiếu chút nữa máu mũi Dương Phàm phun trào. Một bộ đồ lót tiết kiệm vải vóc đến mức tận cùng, ở trên thân thể trắng bóc lại rất bắt mắt, biểu lộ những bộ phận có khả năng hấp dẫn đàn ông nhất. Trương Tư Tề cũng không nghĩ tới.
- Không tệ chứ? Em cố ý mua đấy!
Những lời này của Trương Tư Tề rõ ràng có phần dư thừa, bởi vì ánh mắt nàng đã nhìn thấy phản ứng của Dương Phàm, cho nên lúc nói chuyện còn cười càng thêm quyến rũ, miệng khẽ hé ra, đầu lưỡi hơi thò ra liếm môi, hai chân cũng dạng ra một chút, đây là một tư thế cực kỳ hấp dẫn.
Bởi vậy có thể thấy được, phụ nữ xinh đẹp chính là cao thủ trời sinh ra để hấp dẫn đàn ông!
……
Tình cảnh “hài hòa” theo tiếng thở thật dài của Trương Tư Tề kết thúc, khi Dương Phàm muốn xoay người xuống thì bị hai cẳng chân dài kịp thời quặp chặt eo.
- Cứ như vậy, đừng xuống!
Giọng nói dịu dàng tràn đầy thỏa mãn và thư sướng, hai tay mới vừa rồi múa may điên cuồng, giờ phút này lại vô lực vắt lên lưng người đàn ông.
- Anh đi châm điếu thuốc!
Dương Phàm khẽ cười nói. Hai chân Trương Tư Tề không muốn buông ra, tới khi tách hai chân ra thì bụp một tiếng, gần giống như tiếng mở champagne.
- Anh đừng nhúc nhích, để em!
Trương Tư Tề dịu dàng nói, tay đè người chồng đang muốn đứng dậy.
Không hề lau rửa, Trương Tư Tề liền bò lên, quỳ gối trên giường cúi người với lấy bao thuốc và bật lửa ở trên đầu giường. Một dòng chất lỏng nhầy nhầy chảy dọc theo bắp đùi xuống, ánh mắt Dương Phàm lại trợn ngược lên. Nghĩ Trương Tư Tề không phải cố ý đó chứ? Nếu là như vậy, tối nay nhất định chỉ có một kết cục, đó chính là cúc cung tận tụy.
Dương Phàm đoán không sai, sau khi tiếp nhận điếu thuốc do Trương Tư Tề châm, hai vợ chồng tiếp tục sát vào nhau hàn huyên một hồi việc nhà cửa, cái chân dài của Trương Tư Tề liền rục rịch, khẽ cọ cọ vào ‘thằng em’ của chồng. Cái loại ám chỉ này, nếu là ở quá khứ thì khó mà gặp, Dương Phàm cũng đã nghỉ ngơi tốt, nhớ tới màn kiều diễm ban nãy, thò tay xuống thăm dò. Bên này Dương Phàm vừa mới có chút động tác, Trương Tư Tề liền nằm ngang dang rộng để tiện cho động tác của người đàn ông, nhịp hít thở từ mũi và miệng dần dần đứt quãng, rên rỉ ư hử theo nhịp ra vào của đầu ngón tay….
……….
Một đêm ‘êm dịu’ trôi qua, rèm cửa sổ bị gió thổi tốc lên, ánh mặt trời thỉnh thoảng chiếu lên mặt Dương Phàm. Dương Phàm vừa mở mắt liền nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn cùng đôi mắt to tròn đang nhìn mình.
- Trần Vũ Dương, con nhìn gì thế?
Dương Phàm cười cười hỏi con gái, khi đưa tay muốn vuốt ve mặt của con thì con bé lại nhanh nhẹn trượt xuống giường, sau đó nhìn Dương Phàm rất cảnh giác nói:
- Nhất căn thảo, không được động, đàn ông không được lừa gạt phụ nữ.
- Cái gì mà lộn xộn vậy?
Dương Phàm cười nghẹn ngào. Cái loại vè thuận miệng này khi còn bé thường xuyên nghe thấy, phỏng chừng đứa bé này học được từ bà nội đây.
Trần Vũ Dương chỉ cao tới giường ra vẻ một tiểu quan, nói hết sức nghiêm túc:
- Bố! Thầy giáo nói rồi, ngủ nướng không phải một đứa bé ngoan.
Dương Phàm cười ha ha, cô bé thấy Dương Phàm cười đến mức khó chịu, thở dài một tiếng:
- Ba hết thuốc chữa rồi! Không chơi với ba nữa!
Rồi xoay người đi.
- Thật sao? Thế thì để bố dẫn Dương Tư Thuận đi ra chơi vậy.
Cô bé con liền dừng lại, quay lại đầu giường trừng mắt nhìn Dương Phàm, sau một lúc nhìn chằm chằm ra đều tức giận, nói:
- Con cũng muốn đi!
Dương Phàm vui mừng ngồi dậy, một tay ôm lấy con gái, lớn tiếng nói:
- Được, bố sẽ đưa con đi.
Trần Vũ Dương vui vẻ cười khanh khách, hai chân khua loạn lên.
Trương Tư Tề mở cửa vào nhìn thấy cảnh này liền khoanh tay tựa vào cửa cười tủm tỉm nhìn.
Trải qua một đêm tưới tắm, trên mặt Trương Tư Tề hồng hào mịn màng trơn bóng, cả khuôn mặt càng thêm sống động và tươi rói.
Chờ hai cha con náo loạn một lúc, Trương Tư Tề lại gần ôm con gái nói:
- Con ngoan, để bố con đi đánh răng rửa mặt đã, nếu không sẽ thành con mèo hoa lớn đó.
Trước mặt Trương Tư Tề, Trần Vũ Dương rõ ràng ngoan hơn rất nhiều, nằm im không nhúc nhích, chẳng qua mắt vẫn nhìn Dương Phàm chằm chằm.
Rửa mặt xong đi ra, phòng ăn dưới nhà đã chuẩn bị xong bữa sáng, hai đứa trẻ đã không còn ở đây.
Dương Phàm thấy lạ liền cười hỏi người vợ đang bận rộn trước bàn ăn:
- Bọn nhỏ đâu rồi?
- Mẹ vừa mới dẫn chúng ra ngoài chơi rồi! Mau ăn đi, sắp 9h rồi, đừng để ông phải chờ.
Vội vã ăn xong bữa sáng, Dương Phàm ra cửa. Trong sân, Lâm Chí Quốc đang lau xe, Dương Phàm liếc mắt một cái liền nhìn thấy Lý Thắng Lợi và Trần Minh Dương đang chờ ở ngoài cửa lớn.
- Sao hai người không vào?
Dương Phàm tiến lên cười hỏi. Lý Thắng Lợi thì khá hơn một chút, cười cười không nói gì. Trần Minh Dương hơi lộ vẻ khẩn trương khẽ giải thích:
- Phu nhân mời chúng tôi đi vào chờ, Chí Quốc nói ngài đi ra ngoài bây giờ, chúng tôi không muốn vào quấy rầy ngài cảm thụ không khí ấm áp của gia đình.
Mặc dù có chút khẩn trương, nhưng mà giọng nói của Trần Minh Dương đã có thay đổi so với trước kia.
Dương Phàm trước sau như một cho rằng, có đôi khi thân cận với thuộc hạ cũng không phải là chuyện xấu, như vậy có vẻ càng có tình cảm, miễn là không bị biến thành loại quan hệ lợi ích đơn thuần, như vậy sẽ không thú vị! Xe Audi ra khỏi sân, Trần Minh Dương may mắn ngồi cùng với Dương Phàm ở phía sau.
- Phó bí thư Dương, vừa nhận được một tin tức, 8h sáng nay chủ tịch tỉnh Đỗ vừa mới bay tới Bắc Kinh!
Trần Minh Dương thấp giọng báo cáo. Dương Phàm nghe xong lông mi có hơi giật giật, thầm nghĩ thật đúng là không nhìn ra, Trần Minh Dương này làm việc thật sự là cẩn thận, mình không hề yêu cầu, hắn lặng lẽ thu xếp một số chuyện.
Đỗ Trường Phong chắc chắn là cũng ngồi không yên, nguy cơ của Hác Nam chính là cơ hội của hắn. Trước đó hắn hoặc là không có ý nghĩ gì, chẳng qua có thể leo lên vị trí kia, ai mà không có tin tức với bên trên cơ chứ? Có tin tức mà không tìm cách thì đó chính là không có lòng cầu tiến. Thế nhưng hắn có thể toại nguyện sao?
Ở trước mặt Dương Phàm thì Trần Minh Dương có vẻ hết sức bình tĩnh, nói xong một câu cũng không có ý nói tiếp, kiên nhẫn chờ lãnh đạo hỏi. Dương Phàm sau một lúc nhíu mày, thản nhiên nói:
- Biết rồi!
Lúc này Lý Thắng Lợi quay đầu lại cười nói:
- Lãnh đạo, vừa rồi Na Mẫn có gọi điện thoại đến, bí thư Hác muốn gặp mặt cùng ăn một bữa cơm, tôi nói ngài còn đang nghỉ ngơi!
- Ừ, biết rồi! Lát nữa nói sau!
Dương Phàm đáp một câu, quay đầu hỏi Trần Minh Dương:
- Phản ứng của người trong hai bộ máy như thế nào?
Trần Minh Dương cẩn thận đắn đo từ ngữ một hồi mới từ từ nói:
- Khó mà nói được, lời đồn đại cũng rất nhiều, lòng người có phần hỗn độn.
- Thời buổi rối ren!
Dương Phàm thở dài một tiếng, ngẩng đầu nói với Lý Thắng Lợi ở đằng trước:
- Thắng Lợi, anh nói với Na Mẫn, tối nay tôi rảnh.
Dương Phàm mặc dù cũng không nói rõ lý do, nhưng trong lòng Lý Thắng Lợi cùng Trần Minh Dương đều suy nghĩ về quyết định có phần đột ngột này của lãnh đạo.
Nghiền ngẫm ý lãnh đạo là việc cần làm của mỗi một thuộc hạ, Lý Thắng Lợi và Trần Minh Dương đồng thời nghĩ đến, chuyến trở về Bắc Kinh này xem ra lãnh đạo đã nhận được tin tức rất chấn động. Cụ thể là cái gì nhỉ?
Chiếc xe gian nan xuyên qua dòng xe chật chội ở Bắc Kinh được một lúc, lượng xe lưu thông phía trước dần dần ít đi. Xa xa dần hiện ra núi non, tốc độ chiếc xe Audi càng lúc càng nhanh.
Qua một cái trạm kiểm tra, chạy dọc theo một đường xuyên rừng tùng một đoạn, một tòa biệt thự xuất hiện trong sự bao phủ của cây xanh.
Trần lão gia tử ngồi ở trên xe lăn lim dim ngủ gật, một mình Dương Phàm đi ra phía trước, nữ y tá đằng sau lão gia tử cúi xuống nói một câu bên tai ông cụ:
- Thủ trưởng, có khách tới.
Nếu như nói mới vừa rồi Trần lão gia tử tựa như một ông già bình thường ngủ gà ngủ gật, thì trong nháy mắt giật mình tỉnh giấc hai mắt mở bừng ra, lưng ưỡn thẳng, trong phút chốc một cỗ khí thế lại trở về trên người. Cái loại khí thế này tựa như vừa mới đi theo lão gia tử đánh đuổi người ngủ gật kia!
Lão gia tử nhìn thấy Dương Phàm cũng không hề sốt ruột hỏi han mà trước tiên đưa tay tiếp nhận chiếc khăn lông ấm từ y tá, sau khi nhẹ nhàng lau lau mặt thì nói với Dương Phàm đang tiến lên:
- Tới đây!
- Dạ vâng!
Dương Phàm cười cười, tiến lên ý bảo y tá tránh ra, từ từ đẩy xe lăn lên con đường mòn trong rừng. Khí trời ngày hôm nay khá tốt, bầu trời vùng này cũng không mờ mịt tối tăm như ở thành phố, có thể nhìn thấy rõ trời xanh thẳm.
- Chính Hòa đã nói gì với cháu?
Lão gia nói với giọng trầm trầm, bầu không khí yên lặng bị câu nói bình thản này phá vỡ.
Dracupi