Never get tired of doing little things for others. Sometimes those little things occupy the biggest part of their hearts.

Unknown

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Bach Ly Bang
Upload bìa: admin
Số chương: 42
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1343 / 13
Cập nhật: 2015-11-21 05:49:54 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 37
ạm thời đè nén sự đau khổ, Giác Tân đi theo Thụy Giao ra nơi ở mới của nàng. Bà Châu, Thục Hoa và Thục Anh cũng đi theo. Cũng còn có hai người đầy tớ Nguyên Thành và chị Trương, môt người đàn bà lực lưỡng, sẽ ở lại với Thụy Giao. Chiều hôm đó Giác Dân và Ngọc Cầm cũng ra.
Thụy Giao không thích chỗ ở này. Ðây là lần đầu tiên nàng phải xa cách Giác Tân kể từ ngày cưới. Nàng sẽ phải sống không có chàng ở bên cạnh trong căn nhà ẩm thấp tối tăm này hơn một tháng. Nàng cố nghĩ một chuyện gì khác dể tự an ủi, nhưng nàng không nghĩ được gì. Mọi người bận rộn kê dồ đạc, và nàng lặng lẽ khóc sau lưng họ. Nhưng khi người ta nói chuyện với nàng, nàng cố tỏ ra vui vẻ. Ðiều này làm những người đang quan tâm cho nàng cảm thấy được nhẹ nhõm.
Ðã đến lúc mọi người phải trở về thành.
Thụy Giao năn nỉ, "Mọi người phải về cả hay sao? Ngọc Cầm và Thục Hoa không ở lại được chút nữa hay sao?"
Ngọc Cầm mỉm cười nói, "Trời tối rồi. Họ sẽ đống cổng thành. Ngày mai em lại sẽ ra thăm Ðại tẩu."
"Cổng thành." Thụy Giao nhắc lại mấy chữ này như thể nàng không hiểu. Thực ra nàng hiểu rất rõ rằng tối nay nàng sẽ xa cách Giác Tân không những bằng khoảng cách, mà còn qua một loại cái cổng kiên cố nữa. Giữa hoàng hôn tối nay và bình minh sáng mai, dù nếu nàng chết ngoài này tại đây thì chàng cũng sẽ không biết, không có cách gì gần nàng được. Nàng giống như một tội phạm, bị đầy tới một nơi xa xôi hẻo lánh. Lần này nàng không kiềm chế được nước mắt; lệ đã tràn xuống má nàng.
"Ở đây cô đơn quá. Tôi sợ..."
Thục Hoa nói, "Ðại tẩu đừng lo. Ngày mai em sẽ dọn ra ở với chị."
Thục Anh xúc động nói, "Cả em nữa. Em sẽ xin phép mẹ em."
Giác Tân lên tiếng, "Hãy kiên nhẫn. Một hai ngày nữa em sẽ quen mà. Hai người đầy tớ ở lại với em rât đáng tin cẩn. Không có gì phải sợ. Ngày mai mấy người em gái sẽ dọn ra đây bầu bạn với em. Anh cũng cố tìm giờ rảnh ra thăm em. Hãy kiên nhẫn. Một tháng trôi qua mau lắm." Tuy cố tỏ ra tin tưởng, Giác Tân cảm thấy muốn ôm lấy Thụy Giao và khóc với nàng.
Bà Châu dặn dò thêm vài câu, và những người khác nói thêm vài lời, rồi tất cả ra về. Thụy Giao tiễn họ ra tới cổng và nhìn họ lên kiệu.
Giác Tân đã lên kiệu rồi, nhưng lại bước xuống và hỏi nàng có cần chàng mang thêm cái gì ở nhà cho nàng không. Thụy Giao nói nàng có đủ mọi thứ nàng cần.
Nàng nói, "Ngày mai nhớ đem Hoàn Trân đến. Em nhớ nó lắm rồi." Nàng căn dặn, "Hãy chăm sóc nó cẩn thận. Dù anh làm gì thì cũng đừng cho mẹ em biết chuyện này. Mẹ sẽ lo lắng."
Giác Tân trả lời, "Anh viết thư cho Mẹ hai ngày rồi. Anh không cho em biết. Anh biết em sẽ không cho anh viết cho Mẹ."
"Tại sao anh làm thế? Nếu mẹ em biết em bị..." Thụy Giao bỗng dừng lại. Nàng không muốn làm chàng đau lòng.
Giác Tân nuốt đi sự đau đớn. "Anh phải cho Mẹ biết. Nếu Mẹ có thể tới Thành Ðô, thì mẹ có thể tới săn sóc cho em." Chàng không dám nghĩ tới cái câu nói dở dang của Thụy Giao.
Hai người nhìn nhau như thể họ không còn gì để nói nữa. Nhưng trong tim họ đầy những lời không nói ra.
Giác Tân lại bước trở lại chiếc kiệu. "Anh phải về bây giờ. Em cũng nên nghỉ đi." Chàng quay đầu lại nhìn nàng vài lần.
Thụy Giao gọi to từ cổng, "Ngày mai đến sớm nhé." Nàng vẫy tay cho tới khi chiếc kiệu của chồng khuất sau một khúc quanh của con đưòng. Rồi tay ôm chiếc bụng to, nàng đi vào trong nhà.
Nàng muốn lấy một vài thứ trong túi hành lý, nhưng chân nàng dường như không còn sức lực nữa. Tinh thần nàng cũng căng thẳng nữa. Làm một cố gắng yếu ớt, nàng bước lại và ngồi xuống cạnh giường. Bỗng nhiên nàng cảm thấy đứa con động đậy trong bụng. Trong một cơn giận khích động, nàng khẽ đập tay lên bụng và than, "Con làm hại mẹ!" Nàng khẽ khóc cho đến lúc chị Trương nghe thấy, và vội chạy vào an ủi nàng.
Sáng hôm sau, Giác Tân quả thực đến sớm, và đem theo thằng Hoàn Trân. Thục Hoa cũng dọn ra ở với Thụy Giao. Thục Anh cũng tới nhưng nàng không được mẹ cho phép ở bên ngoài thành. Sau đó Ngọc Cầm cũng tới. Trong một lúc, căn nhà nhỏ này rất vui vẻ, vang lên tiếng nói chuyện và tiếng cười hạnh phúc.
Nhưng thời gian qua mau. Lại đến giờ chia tay. Hoàn Trân bật khóc; nó muốn ở lại với mẹ. Dĩ nhiên chuyện này không thể được. Sau rất nhiều khuyên dụ, Thụy Giao cố gắng tạo ra được một nụ cười trên mặt thằng bé. Nó đồng ý trở về với cha nó.
Một lần nữa Thụy Giao tiễn Giác Tân ra cổng. Nước mắt lấp lánh trong mắt, nàng nói, "Ngày mai ra sớm nhé."
Giác Tân buồn bã nói, "Anh sợ mai anh không tới được. Thợ nề đã tới để xây ngôi mộ giả cho ông nội. Gia đình muốn anh phải trông coi vụ này." Khi nhận thấy nước mắt của nàng, chàng vội vàng nói thêm, "Nhưng anh nhất định tìm ra giờ rảnh để đến với em. Em không được dễ xúc động như vậy. Thụy Giao, hãy bảo trọng sức khoẻ của em. Nếu em bị bệnh..." Giác Tân nuốt phần còn lại của câu nói. Chàng sợ chính chàng cũng sẽ khóc.
Thụy Giao vuốt má thằng Hoàn Trân. Nàng thong thả nói với một nụ cười thương tiếc, "Em có một cái gì làm em lo lắng. Mỗi lần anh ra về, em sợ em sẽ không gặp lại anh được nữa. Em sợ lắm. Em không biết tại sao." Nàng lấy tay chùi mắt.
Giác Tân cố mỉm cười. "Em không nên lo sợ. Chúng ta sống quá gần nhau, và anh đến thăm em mỗi ngày. Và Thục Hoa sống ở đây với em." Chàng không dám suy nghĩ thêm nữa.
Thụy Giao bỗng chỉ tay vào cái mái ngói của một toà nhà ở phía xa, bên tay phải và hỏi, "Có phải đó là ngôi đền không? Em nghe nói đấy là nơi để quan tài của Lệ Mai. Hôm nào đó em sẽ đến thăm cô ta."
Giác Tân tái mặt. Chàng vội nhìn đi chỗ khác. Một ý tưởng đáng sợ xâm chiếm chàng. Chàng cầm bàn tay ấm và mềm mại của nàng và nắm chặt lại, y như sợ có ai cướp giật nàng khỏi tay chàng. Chàng năn nỉ, "Em không được đi đến đó!" Thụy Giao để ý sự trầm trọng của giọng nói của chàng, tuy nàng không hiểu tại sao chàng cương quyết không cho nàng đi thăm quan tài của Lệ Mai.
Nhưng chàng không nói thêm nữa. Buông tay nàng ra, và sau khi Hoàn Trân chào từ giã mẹ, Giác Tân bước vội lên kiệu. Khi hai người phu khiêng chiếc kiệu lên vai, Hoàn Trân nghiêng người ra ngoài cửa sổ và gọi, "Mẹ ơi, mẹ ơi!"
Khi về đến nhà, Giác Tân đi vào phòng đại sảnh, nơi để quan tài của ông nội. Chàng gặp Trần Di Thái đang đi ra.
Bà mỉm cười chào hỏi chàng. "Thụy Giao thế nào? Mạnh khoẻ chứ?"
Giác Tân cố mỉm cười đáp lễ, "Cũng bình thường, cám ơn thái thái."
"Nó sắp đẻ chưa?"
"Con sợ phải vài ngày nữa."
"Ðại Thiếu gia đừng quên điều này. Thiếu gia không được bước vào phòng đỡ đẻ." Giọng của Trần Di Thái bỗng nghiêm khắc. Nói xong, bà bỏ đi.
Giác Tân đã bị cảnh cáo thế này vài lần rồi. Nhưng ngày hôm nay, nghe một người như Trần Di Thái ra lệnh bằng một giọng như thế, làm chàng nổi giận không nói nên lời. Chàng quắc mắt nhìn theo cái hình dáng đang bước đi của bà ta. Chàng vẫn đang bồng thằng Hoàn Trân. Khi nó ngẩng đầu gọi chàng, "Tiá, tiá," Giác Tân cũng không nghe thấy nó gọi.
Dòng Thác Cuốn Dòng Thác Cuốn - Nguyễn Vạn Lý Dòng Thác Cuốn