Good friends, good books and a sleepy conscience: this is the ideal life.

Mark Twain

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Bach Ly Bang
Upload bìa: admin
Số chương: 42
Phí download: 6 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1343 / 13
Cập nhật: 2015-11-21 05:49:54 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 36
hi đã gần tới lúc Thụy Giao sinh nở, Trần Di Thái và các bà khác trong gia đình nhà họ Cao có vẻ rất lo ngại. Thoạt đầu các bà chỉ bàn cãi vấn đề một cách kín đáo. Rồi một hôm, với bộ mặt cương quyết, Trần Di Thái nói với anh em Khắc Minh về "tai họa của máu đẻ".
Thời đó người ta tin dị đoan rằng, khi trong nhà quàn xác một người trưởng thượng, và nếu có một sự sinh nở trong nhà, thì cái máu của người mẹ đổ ra khi sinh con sẽ tấn công cái xác ấy và làm cái xác ấy phun ra rất nhiều máu. Phương cách duy nhất để ngăn chặn tai họa này là người đàn bà chửa sắp đến ngày sinh phải rời khỏi nhà, và ra sống ở bên ngoài thành phố.
Và như thế cũng chưa đủ. Cánh cổng lớn của thành phố cũng chưa đủ mạnh để chặn dòng máu không cho quay trở lại; và ngưòi đàn bà chửa phải cách thêm một cây cầu nữa.
Ngay đến thế cũng vẫn chưa đủ. Quan tài của người chết phải được phủ bằng một lớp gạch và đất. Chỉ như thế mới bảo vệ xác chết tránh được cái "tai họa của máu đẻ."
Bà Thẩm của Ngũ gia là người đầu tiên chấp thuận cái phương pháp phòng ngừa này. Bà Vương của Tứ gia cũng mau lẹ chấp thuận. Khắc An và Khắc Ðịnh là những người kế tiếp đồng ý; và cuối cùng là Khắc Minh và bà Châu. Trong số những người lớn tuổi, chỉ có bà Trương vợ của Khắc Minh là không có ý kiến. Như vậy tất cả đã quyết định theo đề nghị của Trần Di Thái, và họ muốn Giác Tân di chuyển vợ ra ngoài ngay tức khắc. Họ nói quyền lợi của Cao Ðại lão gia phải đặt lên trên tất cả.
Tuy quyết định này làm Giác Tân vô cùng đau lòng lo lắng, nhưng chàng vẫn yếu đuối chấp nhận. Trong suốt cuộc đời, chàng chưa bao giờ bất đồng ý với ai, dù họ đối xử bất công với chàng đến thế nào. Chàng chỉ muốn nuốt nước mắt của chàng, đè nén lòng giận dữ chua chát; chàng chịu đựng bất cứ cái gì - hơn là trực tiếp chống đối bất cứ người trên nào. Chàng cũng không bao giờ tự hỏi cái sự chịu đựng của chàng có gây tác hại cho người khác không.
Thụy Giao không than phiền gì khi chàng thông báo cho nàng cái tin ấy. Nàng chỉ bày tỏ sự không bằng lòng bằng nước mắt. Nhưng nước mắt không có ích gì. Nàng không có sức mạnh để tự bảo vệ. Giác Tân cũng không có gan dám bảo vệ nàng. Nàng chỉ có thể chịu thua.
Giác Tân yếu đuối chìa hai bàn tay ra, "Em biết anh không tin chuyện này, nhưng anh có thể làm gì? Tất cả bọn họ đều nói nên làm điều gì cho ăn chắc thì hơn."
Thụy Giao nức nở, "Em không trách anh. Em chỉ trách cái số phẩn đau khổ của em. Mẹ em cũng không có mặt ở đây để chăm sóc cho em nữa. Nhưng em không thể để anh mang tiếng bất hiếu. Ngay cả anh sẵn sàng trở thành bất hiếu, em cũng không đồng ý."
"Thụy Giao, xin tha thứ cho anh, anh yếu đuối quá. Anh không thể che chở cho vợ của anh được. Trong những năm chúng ta sống chung với nhau, em biết anh đã chịu cực khổ thế nào."
Thụy Giao lấy khăn lau mắt và nói, "Anh không nên nói như thế. Em biết những gì anh phải trải qua. Anh đã chịu khổ đủ rồi. Anh tốt với em lắm. Em rất biết ơn."
Giác Tân khóc một cách khốn khổ. "Biết ơn? Em sắp sinh đến nơi rồi, và anh bắt em phải sống tại một nơi cô đơn bên ngoài thành phố, tại đó không có một tiện nghi gì, và em phải sống một mình. Anh đã phụ em. Có ai để cho vợ bị đối xử tàn tệ như thế không? Và thế mà em vẫn nói em biết ơn!"
Thụy Giao nín khóc, đứng ngay dậy và bước ra ngoài. Ngay sau đó nàng trở lại, ôm thằng Hoàn Trân có người vú em đi theo sau.
Dẫn đứa con lại gần người chồng đang lặng lẽ khóc, nàng bảo thằng con trai gọi "Tía tía," bảo nó cầm tay bố và xin bố đừng khóc nữa.
Giác Tân ôm lấy đứa con, và nhìn nó một cách thương yêu. Chàng hôn má thằng bé vài lần, rồi bỏ nó xuống và quay lại Thụy Giao, chàng khàn khàn nói, "Không còn hy vọng gì cho anh nữa. Nhưng hãy nuôi thằng Hoàn Trân chu đáo. Anh không muốn nó giống anh khi lớn lên!" Giác Tân bỏ đi, lấy tay lau mắt.
Thụy Giao lo lắng gọi chàng, "Anh đi đâu thế?"
"Ði ra ngoài thành để tìm nhà." Chàng quay lại nhìn vợ, mắt chàng lại mờ nước mắt. Sau khi cố nói mấy lời này, chàng vội vã bỏ đi.
Ngày hôm ấy Giác Tân về nhà rất trễ. Tìm được một căn nhà không dễ dàng gì, nhưng cuối cùng chàng cũng thành công. Ðó là một chỗ ở nhỏ bé trong một căn nhà nhỏ, tối tăm, nền đất và tường ẩm ướt. Giá tiền thuê rất rẻ, nhưng đó không phải là lý do Giác Tân thuê căn nhà ấy. Chàng chỉ quan tâm đến hai vấn đề - "bên ngoài thành phố" và "cách một cây cầu." Còn vấn đề tiện nghi thoải mái là thứ yếu.
Trước khi Thụy Giao dọn ra ngoài, Trần Di Thái và mấy bà thím ra xem căn nhà. Họ không có điều gì phản đối.
Giác Tân nhất định đòi tự mình sửa soạn đồ cho vợ mang theo. Chàng bắt nàng ngồi trên một chiếc ghế và kiểm soát chàng. Trước khi bỏ bất cứ cái gì vào va li, chàng giơ lên cao và nói, "Cái này được không?" và nàng thường mỉm cười và gật đầu, dù nàng thực sự muốn mang theo hay không. Khi sắp xếp đủ đồ rồi, Giác Tân hãnh diện tuyên bố, "Em thấy không, anh biết đúng những gì em thích."
Thụy Giao mỉm cười. "Anh biết đúng lắm. Lần sau em đi chơi đâu xa, em nhất định nhờ anh sửa soạn đồ cho em." Nàng không định nói lời nhận xét này, nhưng buột miệng nói ra.
"Lần tới? Dĩ nhiên lần tới anh sẽ đi cùng với em. Em định đi đâu?"
"Em định đi thăm mẹ em. Nhưng dĩ nhiên chúng ta sẽ đi cùng nhau. Em không xa cách anh nữa đâu."
Giác Tân biến sắc mặt, và vội gục đầu xuống. Rồi chàng lại ngẩng đầu lên cố mỉm cười và nói, "Phải, chúng mình sẽ đi cùng với nhau."
Hai người nói đùa với nhau và cùng biết thế. Tuy họ cùng mỉm cười, nhưng họ thực tình muốn khóc. Họ cố gắng che giấu cảm giác thực của mình sau cái bề ngoài vui vẻ. Người nào cũng cố không khóc trước mặt nhau.
Hai cô gái Thục Hoa và Thục Anh bước vào, rồi kế tiếp là Giác Dân và Giác Tuệ. Họ chỉ trông thấy vẻ mặt vui vẻ trên mặt Giác Tân và Thụy Giao, và không đoán được sự lo buồn trong lòng họ.
Giác Tuệ không thể im lặng được. Chàng hỏi, "Ðại ca, anh thực sự để ÐạI tẩu đi hay sao?" Tuy chàng đã nghe nói về chuyện này và thoạt đầu chàng tưởng người ta nói đùa. Nhưng chàng vừa về nhà vài phút trước đó, chàng gặp tên gia nhân đứng tuổi Nguyên Thành của Giác Tân tại cổng vào nội môn. Nguyên Thành thân mật chào hỏi chàng, và chàng đứng lại chuyện vãn với hắn.
Nguyên Thành cau mặt hỏi, khuôn mặt của hắn đen tối hơn thường lệ, "Tam Thiếu gia, Thiếu gia có nghĩ đưa cô chủ Thụy Giao ra ngoài thành là đúng không?"
Giác Tuệ giật mình, "Dĩ nhiên không đúng rồi. Nhưng ta không tin chị ấy sẽ đi ra ngoài thành."
"Tam Thiếu gia, Thiếu gia không biết đâu. Ðại Thiếu gia sai tôi và chị Trương đi theo ra ngoài để săn sóc cho cô chủ. Họ cũng đã kêu thợ nề vào xây một ngôi mộ giả để che giấu quan tài của Ðại lão gia. Tam Thiếu gia, tôi không nghĩ cô chủ phải đi. Ngay cả nếu cô ấy phải đi, thì phải ở một chỗ nào đàng hoàng. Chỉ có nhà giầu mới tin theo những luật lệ và phong tục thế này. Tại sao Ðại Thiếu gia không phản đối? Bọn đầy tớ chúng tôi không hiểu nhiều, nhưng chúng tôi nghĩ cuộc đời của cô chủ quan trọng hơn những luật lệ và tập quán ấy. Tại sao Thiếu gia không nói với Ðại Thiếu gia và bà Châu?"
Mắt Nguyên Thành ứa lệ. "Chúng ta phải nghĩ đến cô chủ chứ. Mọi người trong dinh cơ này đều cầu nguyện cho cô chủ được mạnh khoẻ. Nếu chuyện gì không hay xảy ra..." Nguyên Thành không nói tiếp được nữa.
Giác Tuệ rất nóng nẩy và cương quyết nói, "Ðược rồi. Ta sẽ nói chuyện với Ðại Thiếu gia ngay. Ðừng lo. Không có chuyện gì xảy ra cho cô chủ của ngươi đâu."
Nguyên Thành khẽ nói, "Cám ơn Tam Thiếu gia. Nhưng xin đừng cho ai biết tôi nói với Tam Thiếu gia." Nói xong hắn quay lại và đi vào căn chòi canh.
Giác Tuệ đi tìm Giác Tân ngay lập tức. Tuy hoàn cảnh trong buồng của Giác Tân chứng minh lời nói của Nguyên Thành là đúng, Giác Tuệ vẫn yêu cầu được biết có phải Ðại ca của chàng đưa Thụy Giao ra ngoài thành hay không.
Giác Tân lơ đãng nhìn chàng, rồi lẳng lặng gật đầu.
"Anh có điên không? Nhất định là anh không tin cái chuyện dị đoan này!"
Giác Tân vung tay kêu lên, "Ta tin hay không tin thi có gì khác đâu? Ðấy là cái mà họ muốn."
"Em nói anh phải chống lại họ," Giác Tuệ tức giận nói, mắt chàng loé lên lòng thù ghét. Chàng không nhìn Giác Tân, mà nhìn ra cửa sổ. "Ðây là hành động cuối cùng của trò mê tín của họ."
Giác Dân nói, "Tam đệ nói đúng. Ðừng bắt Ðại tẩu đi ra ngoài thành. Hãy đến giải thích cặn kẽ lý lẽ của anh. Họ sẽ hiểu. Họ cũng là những người hiểu biết."
"Hiểu biết?" Giác Tân cằn nhằn lập lại. "Ngay chú Khắc Minh là người học luật tại đại học Nhật Bản mà cũng bắt buộc phải đồng ý với họ. Anh có cơ hội gì? Anh không thể chịu đựng được nếu bị buộc tội bất hiếu. Anh phải làm những gì họ muốn. Chuyện này thực cực khổ cho chị dâu của em."
Thụy Giao cố mỉm cười và nói, "Chuyện này có gì cực khổ đâu? Ở ngoài thành sẽ còn yên tĩnh hơn. Em có người chăm sóc và bầu bạn với em mà. Em tin chắc sẽ thoải mái dễ chịu."
Giác Tuệ nóng nẩy đòi hỏi, "Ðại ca, anh lại chịu thua nữa rồi! Tại sao anh bao giờ cũng đầu hàng họ? Anh không nhận thấy anh đã gây tổn hại biết bao nhiêu hay sao? Sự yếu đuối của anh chút nữa làm tan nát hạnh phúc của Giác Dân và Ngọc Cầm. May mắn thay Nhị ca có can đảm kháng cự lại. Ðó là lý do anh ấy thắng họ."
Giác Dân không thể đè nén một nụ cười thoả mãn. Chàng đồng ý với Giác Tuệ. Hạnh phúc của chàng có được là nhờ sự tranh đấu quyết tâm của chàng.
Giác Tân cố nén sự tức giận. Chàng dường như tự chế nhạo mình, "Ðúng rồi, các em chiến thắng. Các em chống lại tất cả mọi thứ, các em khinh bỉ mọi thứ, và các em đã thắng. Nhưng chiến thắng của các em làm sâu thêm sự thua bại của anh. Họ đổ lên anh tất cả những bất mãn đối với các em. Họ thù ghét anh, nguyền rủa sau lưng anh. Các em có thể chống đối và bỏ đi. Nhưng anh có thể bỏ nhà ra đi như Nhị đệ không? Có nhiều chuyện các em không hiểu. Anh phải chịu đựng biết bao về vụ Nhị đệ. Những khó khăn anh phải chịu đựng khi Tam đệ làm báo và liên hệ với những người bạn mới. Anh phải chịu đựng tất cả không nói một lời. Anh chỉ biết giữ sự chua chát trong lòng anh. Không ai biết. Các em rất dễ nói đến chuyện phản kháng và tranh đấu. Nhưng anh sẽ nói với ai những lời nói nghe rất hay ấy?"
Dần dần cơn giận của chàng giảm đi. Một sự áp bức không thể chịu đựng được dường như đè nặng lòng chàng. Chàng bước vội lại giường và nằm xuống, lấy hai bàn tay che mặt.
Như vậy hàng phòng thủ cuối cùng của Thụy Giao xụp đổ. Nàng không còn gượng cười nữa, và gục đầu xuống bàn khóc nức nở. Thục Hoa và Thục Anh cố gắng an ủi nàng bằng những giọng nói đầy nước mắt. Giác Dân hối tiếc chàng đã hấp tấp nói năng lời. Chàng đã quá tàn nhẫn với Ðại ca. Chàng cố suy nghĩ tìm lời nói để hàn gắn lại.
Giác Tuệ thì khác hẳn. Trong lòng chàng đầy lòng thù ghét nên chàng không còn chỗ cho cảm tình với Ðại ca nữa. Chàng có thể trông thấy trước mặt chàng một cái hồ và một quan tài...Minh Phương và Lệ Mai. Và bây giờ chuyện này sẽ đem lại cái gì. Những ý tưởng này làm chàng cực kỳ nóng giận.
Giống như hai người anh, Giác Tuệ cũng được hưởng sự chăm sóc yêu thương của một người mẹ tận tụy. Sau khi mẹ chết, chàng cố gắng thực hành những gì mẹ đã dậy - yêu mến và giúp đỡ người khác, tôn kính người trên, tử tế với kẻ dưới. Nhưng ngày hôm những người trên của chàng đã hành động quái gở như thế nào và đã phá hủy tình thương yêu trong gia đình đến mức nào! Sinh mạng của người con gái chàng yêu đã bị bóp chết tức tưởi. Một người con gái khác cũng bị dồn đến cái chết, và chàng đã không thể cứu đưọc người nào cả. Cảm tình, chàng đã không còn cảm tình nữa - ngay cả cho người anh của chàng. Trong lòng chàng chỉ còn có sự nguyền rủa.
Chàng lạnh lùng nói với Giác Tân, "Một người con gái đã chết vì anh. Em nghĩ rằng thế cũng đã quá đủ rồi." Nói xong chàng bỏ đi ngay.
Bên ngoài chàng gặp người vú em đang bồng thằng Hoàn Trân. Thằng bé tươi cười chào chàng, và chàng lặng lẽ chào lại. Chàng đang rất buồn phiền.
Trở lại phòng riêng, Giác Tuệ cảm thấy cô đơn kinh khủng, một sự cô đơn chưa bao giờ như thế. Hai mắt chàng ẩm ướt. Thế giới này thực là một nơi bi thảm. Có quá nhiều nước mắt. Có quá nhiều đau khổ. Con người sống chỉ là để hủy diệt mình, hoặc hủy diệt người khác. Sự hủy diệt sẽ không tránh khỏi, dù họ phấn đấu đến thế nào. Giác Tuệ có thể trông thấy rõ ràng cái số phận nằm trước mặt Ðại ca của chàng, nhưng chàng bất lực không cứu được Ðại ca. Và cái số phận này không phải chỉ của Ðại ca mà thôi, mà là số phận của rất nhiều người khác.
"Tại sao đời có quá nhiều đau khổ như thế?" chàng tự hỏi mình. Tâm trí chàng đầy những hình ảnh của vô vàn những biến cố đau khổ.
Dù bất cứ chuyện gì xảy ra, ta sẽ đi theo con đường riêng của ta, ngay cả phải bước lên xác chết của họ. Giác Tuệ dường như bị vây bọc bỏi sự chua chát, không có đường ra và chàng tự an ủi bằng ý nghĩ này.
Rồi chàng đi ra ngoài. Chàng đi thẳng tới văn phòng tờ báo, để nhập bọn với những người bạn mới.
Dòng Thác Cuốn Dòng Thác Cuốn - Nguyễn Vạn Lý Dòng Thác Cuốn