The greatest thing you'll ever learn is just to love and be loved in return.

Eden Ahbez, "Nature Boy" (1948)

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 31
ÍCH THỦY ĐÓN PHƯƠNG BẰNG NỤ CƯỜI MỆT MỎI. Nhưng vui. Nàng hỏi Phương vài câu và thẳng thắn đề nghị Phương trở lại khách sạn lấy hành lý về nhà nàng ở những ngày còn lưu lại đây.
- Bây giờ em chẳng có ai bao, anh đừng lo va chạm.
Câu nói có vẻ chua chát. Phương nhìn nàng, Bích Thủy già hơn trước và gầy. Phương đi lấy hành lý, trở lại ngay buổi trưa.
Bích Thủy làm cơm mời Phương. Bữa cơm đạm bạc nói lên sự sa sút của nàng. Phương đưa nàng đi làm, đón buổi chiều và hai người đi ăn. Chàng cũng ghé tiệm thuốc mua cho con nàng các thứ thuốc theo toa bác sĩ. Buổi tối Bích Thủy sửa soạn đi hát. Ngồi trước bàn trang điểm lăn lóc những thỏi son, những Cosmetically yours vẽ mắt xanh, những lọ thuốc móng tay, Bích Thủy nói giọng chán chường:
- Em muốn bỏ nghề này ghê, nhưng rời ra là chết đói. Ban ngày đứng bán hàng mỏi rạc chân, tối lại còn đứng ê a hát. Chán quá thể.
Nàng quay lại nhìn Phương, chiếc chổi phấn quét đi quét lại trên má. Hình ảnh này Phương không thích, người đàn bà dồi phấn bằng miếng bông phấn trông thanh lịch hơn.
Bích Thủy nói:
- Thằng bé mà đau lâu là em chết. Bà vú nuôi nó mỗi lần thấy em đến thăm là than van đủ thứ, em phải lạy lục khóc lóc bà ấy mới chịu nuôi hộ. Thật là cùng cực rồi.
Phương chỉ biết nói vài lời an ủi. Tự dưng Phương thấy buồn chán, hối tiếc đã nhìn thấy cảnh nầy. Chàng gắng chịu đựng một cách vui vẻ để Bích Thủy bớt cảm thấy cô độc như bị bỏ rơi.
Phương lại sánh bước với nàng đến phòng trà nghe nàng hát. Tiếng hát vẫn hay nhưng có âm thanh già nua buồn chán. Khán giả vỗ tay lấy lệ, tán thưởng nàng không nhiều hơn tán thưởng những cô ca va ngồi cạnh.
Khuya, hai người đi ăn mì Quảng, rồi trở về. Phương nhìn Bích Thủy lấy quần áo đi tắm một cách rã rời mà thương hại. Khi nàng trở ra Phương trao cho nàng ly nước chanh.
- Em uống thử nước chanh anh pha xem có ngon không?
Bích Thủy cảm động nhìn chàng, uống một hơi gần hết ly nước. Nàng khen:
- Anh mà lấy vợ chắc anh chiều lắm nhỉ.
Phương cười nhẹ:
- Chắc thế.
Bích Thủy nói khẽ:
- Thôi đi ngủ, anh.
Nàng tắt đèn. Phương nhắc:
- Em chưa đóng cửa sổ.
- Để thế đi anh. Đèn đường chiếu vào thành đèn ngủ của em. Yên chí, ngoài cửa sổ là tường cao và rãnh nước, không ai nhìn thấy gì đâu.
Phương nằm xuống cạnh Bích Thủy, nhắm mắt tìm giấc ngủ. Bích Thủy chợt choàng tay qua bụng Phương và gọi khẽ:
- Anh.
Phương quay lại ôm nàng. Tưởng rằng nàng sẽ ngủ mau, nhưng Phương thấy như một Bích Thủy nào khác. Một thiếu phụ tràn trề nhựa sống, đa tình và ái ân cuồng nhiệt.
Phương thiếp đi vào lúc nửa đêm, trong rã rời thể xác, mệt mỏi tâm hồn. Bích Thủy ôm chặt lấy chàng ngủ vùi.
Cho đến bây giờ thức dậy, nhìn thân thể mình, nhìn thân thể người con gái nằm cạnh, Phương chợt thấy tội nghiệp. Một tình thương mến dâng đầy trong lồng ngực làm Phương nghẹn thở. Chàng ngồi dậy, bước xuống giường khoác áo lên người và đi rửa mặt. Nước mát làm Phương tỉnh người. Trở vào, Phương ngồi xuống ghế salon nhìn Thủy. Mái tóc lòa xòa trên gối, những đường cong nét lượn vẽ hằn mặt nệm trắng ngả màu ngà. Phương rùng mình nghĩ đến nỗi bất hạnh của một người đàn bà không được làm vợ một người chồng. Số mệnh đã an bài cuộc đời nàng trên đường chỉ tay, tướng mặt và lá số tử vi. Phương thấy nao nao buồn và chợt nhớ Thái Hòa da diết. Chàng mong hết ngày nay để sáng mai trở về Sàigòn.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương