Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Chương 31
Đại tá Melchett và tôi lại nhìn bà chằm chằm:
“Bẫy à? Bẫy gì mới được chứ?”
Bà Marple trông hơi thiếu tự tin, nhưng rõ ràng bà đã có sẵn kế hoạch:
“Chẳng hạn như Redding nhận được một cuộc gọi cảnh báo.”
Đại tá Melchett mỉm cười:
“‘Lộ rồi, chuồn mau!’ Diệu kế này đã cũ mèm, bà Marple à. Không phải vì nó kém hiệu quả, mà vì thằng cha Redding quá láu cá nên khó bị sập bẫy lắm.”
“Thì mình phải có cách riêng, tôi hiểu chứ,” bà Marple nói. “Tôi đề nghị — chỉ là đề nghị thôi nhé — rằng người cảnh báo cho hắn ta phải là người bị xem là có cái nhìn khác thường về vụ án này. Những ai từng nói chuyện với Haydock đều thấy rằng ông ấy nhìn nhận vụ án mạng theo một góc cạnh khác người ta. Giả sử bác sĩ nói bóng gió rằng có ai đó — bà Sadler hoặc một trong mấy đứa nhỏ nhà bà ấy chẳng hạn — đã tình cờ chứng kiến vụ tráo thuốc — à, nếu Redding vô tội thì dĩ nhiên lời bóng gió ấy chẳng hề hấn gì với y, nhưng nếu ngược lại thì…”
“Nếu ngược lại thì sao?”
“À, thì có lẽ y sẽ dại dột mà manh động lần nữa.”
“Và rồi tự tra tay vào còng. Có vẻ khả thi đó. Bà quả là đa mưu tức trí, bà Marple! Nhưng liệu Haydock có chịu giúp chúng ta không? Bà vừa nói cách nhìn của ông ấy…”
Bà Marple vui vẻ ngắt lời ngài đại tá:
“Ô, đó chỉ là lý thuyết thôi, còn thực tiễn lại hoàn toàn khác, đúng không? Nhưng dù sao ông ấy cũng đang ở đày, ta có thể hỏi ông ấy thử xem sao.”
Haydock khá kinh ngạc khi thấy bà Marple đang ở cùng với chúng tôi. Trông ông mệt mỏi và phờ phạc.
“Suýt chút nữa thì không kịp cứu,” ông nói. “Thật là chỉ mành treo chuông. Nhưng cậu ấy sẽ hồi phục. Trách nhiệm của bác sĩ là phải cứu sống bệnh nhân và tôi đã làm thế, nhưng tôi sẽ vui hơn nếu tôi không cứu được cậu ta.”
“Ông có thể nghĩ khác sau khi nghe những gì bọn tôi sắp nói với ông đây,” Melchett nói.
Ngắn gọn và súc tích, cảnh sát trưởng truyền đạt lại giả thuyết của bà Marple về vụ án cho bác sĩ nghe, và kết thúc bằng lời đề nghị của bà.
Chúng tôi sau đó được tận mắt chứng kiến sự khác biệt giữa lý thuyết và thực tiễn mà bà Marple nói. Thái độ bác sĩ Haydock dường như thay đổi hoàn toàn. Tôi nghĩ chắc ông ấy còn muốn Redding bị bêu đầu luôn, không phải vì việc mưu sát đại tá Protheroe khiến ông căm ghét hắn ta mà vì vụ tấn công Hawes xấu số.
“Quân vô lại chết tiệt,” Haydock chửi. “Đồ khốn nạn trời đánh thánh đâm! Khổ thân Hawes, cậu ta còn mẹ và em gái nữa kia mà! Nỗi nhục là người nhà của một kẻ sát nhân sẽ đeo bám họ suốt đời, thử nghĩ họ sẽ đau đớn khổ sở ra sao! Tất cả chỉ vì trò ném đá giấu tay hèn hạ kia!”
Cơn thịnh nộ dữ dội đó cho tôi thấy một con người cực kỳ nhân văn vừa được thức tỉnh trong ông.
“Nếu đây là sự thật thì các vị có thể tin ở tôi,” Haydock nói. “Thằng khốn ấy không đáng sống nữa. Hãm hại người không có khả năng tự vệ như Hawes ư!”
Bất kỳ kẻ khốn khổ nào cũng có thể tin cậy vào sự thương cảm của bác sĩ Haydock. Ông hăm hở bàn bạc kế hoạch chi tiết với đại tá Melchett trong khi bà Marple đứng dậy và tôi nài nỉ đưa bà ấy về nhà.
“Ông thật tử tế, mục sư Clement,” bà Marple nói trong lúc chúng tôi dạo bước trên con đường vắng vẻ. “Ôi trời, đã hơn mười hai giờ, tôi hy vọng giờ này Raymond đã đi ngủ chứ không thức chờ tôi.”
“Lẽ ra Raymond nên cùng đi với bà,” tôi nói.
“Tôi không cho nó biết mình đi đâu cả,” bà Marple đáp.
Tôi mỉm cười khi nhớ lại khả năng phân tích vụ án đầy tài tình của Raymond West.
“Nếu như những suy luận của bà mà đúng thật — bản thân tôi không nghi ngờ gì về việc ấy, thì bà sẽ ghi bàn với cháu mình nhiều lắm nhé.”
Bà Marple cũng nhoẻn miệng cười — một nụ cười đầy khoan dung.
“Tôi nhớ bà dì Fanny của tôi từng có một câu châm ngôn. Hồi ấy tôi mới mười sáu tuổi nên tôi đã nghĩ câu đó cực kỳ vớ vẩn.”
“Câu đó như thế nào?” tôi hỏi.
“Bà dì thường nói: ‘Người trẻ nghĩ rằng người già là xuẩn ngốc, nhưng người già thì lại biết rằng người trẻ mới đúng là dại khờ!’”