Đôi khi, những thành quả tuyệt vời lại xuất phát từ những thất bại sớm gặp phải.

Thomas H. Huxley

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 30
HƯƠNG GIẬT MÌNH THỨC GIẤC. Bên cạnh chàng, Bích Thủy vẫn say sưa ngủ. Ánh sáng từ cửa sổ mở ngỏ suốt đêm chiếu vào mang theo một tia nắng sớm. Phương dơ đồng hồ lên coi. Bẩy giờ bốn mươi lăm.
Phương nhìn Bích Thủy. Khuôn mặt người ca sĩ tỉnh lẻ đã rửa sạch phấn son trông nhợt nhạt và xanh. Mắt quầng nổi bật đường viết chì tô đậm trên mi khép. Bích Thủy nằm nghiêng, quay mặt về phía chàng, người co như con tôm. Dáng nằm ấy không phải của người sung sướng. Thủy vất vả, dù kiếm được khá tiền.
Sau mười bốn ngày đi theo Bộ Chỉ Huy cuộc hành quân ở Quảng Nam và Quảng Tín, Phương mệt nhoài. Ghi nhận được một số tài liệu đáng giá, chàng trở về Đà Nẵng nghỉ ngơi vài hôm và tìm người quen nhờ xin phương tiện máy bay quân sự trở về Sàigòn. Tên bạn Đại Úy hẹn chắc chắn hai hôm sau sẽ có phi vụ, đi từ sáu giờ rưỡi sáng.
Yên tâm, Phương ra nhà bưu điện gửi cho Thái Hòa một bức điện tín báo ngày về và Phương dở sổ tay tìm một địa chỉ quen từng đến.
Bích Thủy vẫn còn ở đấy. Ngôi nhà khá nhỏ này của một nhân vật có chức vị khá lớn mua cho nàng. Món quà để tặng người tình một thời gian nào đó, đã qua. Ông ta đã bao bọc Thủy, và để lại cho Thủy một đứa con trai làm kỷ niệm. Thứ kỷ niệm mà cả hai cùng không chờ không đợi. Rồi một ngày người đã ra đi. Bích Thủy bắt chước giọng cải lương nói như vậy, khi kể cho Phương nghe.
- Chuyện của em anh nên nhớ mà viết thành tiểu thuyết.
- Tiếc quá, anh không có tài viết văn. Anh là ký giả viết tin.
Bích Thủy cười:
- Từ đó, thêm hai “ thằng” nữa nuôi em. Rồi cũng lần lượt rũ áo cả. Bây giờ em đi làm suốt ngày đến tối mịt mới tạm nuôi sống mẹ con em.
Phương ngồi im, nhìn ly nước chanh trước mặt:
- Uống đi anh. Anh vẫn thích uống nước chanh em pha mà.
Phương gật đầu:
- Ừ. Anh vẫn thích.
Bích Thủy ngồi xuống cạnh chàng:
- Hôm nay thằng bé đau em mới nghỉ ở nhà buổi sáng. Hên cho anh đó.
- Em nhiều thay đổi nhỉ?
- Chắc anh vẫn tưởng em như lần anh gặp trước.
Phương gật đầu. Bích Thủy cười nhẹ:
- Những ngày sung sướng ấy qua lâu rồi.
Hơn một năm trước Phương ra Đà Nẵng làm phóng sự, gặp Bích Thủy trong bữa ăn của một nhân vật tổ chức. Bích Thủy đi với bạn gái, cũng là ca sĩ đến đó giúp vui.
Sau bữa ăn hai người quen nhau. Người bạn Thủy về với bạn trai và nhờ Phương đưa nàng về. Ra cửa, Phương nói:
- Tôi là dân ở xa đến đây. Không có xe, Thủy giúp tôi ý kiến nào hay?
Bích Thủy đong đưa ánh mắt:
- Thủy biết rồi. Anh là ký giả ở Sàigòn ra phải không? Mình đi bộ một quãng cho thiên hạ không để ý rồi anh có thể gọi xích lô.
Phương gật đầu. Hai người đi bên nhau. Phương hỏi Bích Thủy vài câu chuyện và ngạc nhiên thấy nàng thành thật hơn chàng tưởng. Bích Thủy kể về nàng như kể chuyện một người nào khác.
Bích Thủy mồ côi cha mẹ từ năm mười lăm tuổi, không còn họ hàng thân thích. Ở trọ nhà cha mẹ một người bạn, nhận làm cha mẹ nuôi. Vừa đi học vừa đứng bán hàng cho một tiệm mỹ phẩm lớn nhất thị xã. Quen một nhạc sĩ tỉnh lẻ, anh chàng dạy nàng nhạc, dạy nàng yêu. Khi anh chàng kiếm được cho nàng việc làm thêm ở phòng trà buổi tối, nàng không còn là con gái. Nhạc sĩ bị động viên, đi rồi bặt tin.
Bích Thủy trở thành người tình của một ông lớn. Thấy nàng đẹp, dễ thương ông ta đã đối xử với nàng khá hậu, mua nhà cho nàng ở. Nhưng không ở cạnh nàng lâu dài, vừa đổi đi nơi khác trước ngày Phương đến.
Hai người dừng lại ở ngã tư. Phương đưa tay ngoắc hai chiếc xích lô. Bích Thủy cản lại:
- Bày vẽ làm gì. Gọi một chiếc thôi anh.
Thái độ thân mật cởi mở của nàng khiến Phương bạo dạn. Về tới nhà nàng, ngôi nhà nhỏ và sơ sài không có gì đáng giá lắm, Phương đã buông thả đôi lời ướm thử. Bích Thủy dễ dãi chấp nhận. Và đêm ấy Phương được mời ở lại.
Ngày Phương về Sàigòn, Thủy nói:
- Anh đừng thắc mắc hay suy diễn gì về em. Sợ rằng anh nghĩ sai mất. Em thích anh thì em bằng lòng cho anh, thế thôi.
Ánh mắt nàng quắc lên:
- Đàn ông như nhau cả, em chẳng buồn phiền gì cả.
Phương không biết nói sao. Thủy tiếp:
- Anh chỉ hơn những người kia ở sự chân thành và không có tiền.
Phương trở về Sàigòn với kỷ niệm đặc biệt ấy. Lần này trở lại Đà Nẵng hình như trong lòng Phương có ít nhiều nô nức.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương