You can never get a cup of tea large enough or a book long enough to suit me.

C.S. Lewis

 
 
 
 
 
Tác giả: Cô Bát
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: Lý Mai An
Upload bìa: admin
Số chương: 41
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 1466 / 5
Cập nhật: 2015-11-19 23:12:20 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 30: Cuối Cùng Cũng Hiểu
hượng Quân Trừng nhớ tới tối hôm ấy, cô tư lự nhìn anh, kể cho anh nghe về thân phận của mình, nhưng anh cười cợt cắt ngang lời cô. Lúc này nghĩ lại, anh cảm thấy thực khó chịu, thực sự ân hận vì không chịu nghe cô nói.
Thượng Quân Trừng vươn tay lên vuốt những sợi tóc mái của cô, lúc này, anh không biết phải dùng lời lẽ nào để biểu đạt sự áy náy của mình.
Từ Nam Phương nhìn sâu vào mắt anh, nghe thấy anh nhẹ nhàng nói: “Xin lỗi!”.
Lời xin lỗi này, chẳng hiểu sao lại khiến cô có cảm giác mình đã chờ đợi nó lâu lắm rồi. Cô khẽ lắc đầu, cảm nhận được sự hổ thẹn xuất phát từ đáy lòng anh, chỉ có điều, sự hổ thẹn này khiến cô bối rối. Thực ra, cô chưa từng oán hận anh điều gì, dù sao câu chuyện cô đến từ trăm năm trước giữa cái thời đại người ta không tin vào quỷ thần này, nói ra liệu ai sẽ tin đây?
Ai tin?
Từ Nam Phương bất giác nhìn Diệp Phi Vũ. C anh ta chịu tin tưởng mình, vì sao?
Ánh mắt Diệp Phi Vũ lúc này có phần ngây dại, dường như việc Thượng Quân Trừng khẽ vuốt tóc Từ Nam Phương khiến anh mất tự nhiên. Anh và cô nhìn nhau, anh vội vàng thu lại ánh mắt, cố gắng giữ bình tĩnh: “Tớ ra ngoài kia chờ cậu. Có chuyện thì gọi cho tớ”.
Sau đó, anh lịch sự cúi đầu chào Từ Nam Phương rồi quay lưng đi.
Hệt như trước đây! Diệp Phi Vũ lúc này dường như không hề có bất cứ liên quan gì tới cô. Từ Nam Phương lại càng cảm thấy đáy lòng dâng trào những cảm xúc khó hiểu.
Vì sao người thương yêu cô, khiến cô quên hết mọi thứ lại không hiểu cô?
Còn người hiểu cô lại luôn tỏ thái độ dửng dưng, hờ hững với cô, lắm khi còn làm như chưa từng quen biết cô?
Khi cô còn chưa nghĩ rõ ràng mọi chuyện thì đã bị Thượng Quân Trừng ôm vào ngực, mùi nước hoa trên người anh vương vấn nơi chóp mũi khiến thế giới trước mắt cô mờ ảo, hỗn độn.
Một lần nữa, cô nói với anh, tên cô là Từ Nam Phương, cha cô là Từ Quang Khải. Nhưng không hiểu sao cứ nói mỗi một từ ra, cô lại nhớ đến đêm trong Định Lăng, khi cô kể cho Diệp Phi Vũ nghe về thân thế của mình. Có những việc chỉ là làm lại một lần, nhưng vì sao cảm giác lại khác nhau đến vậy?
Từ Nam Phương còn chưa kịp nói với Thượng Quân Trừng nguyên nhân mình vào nhà họ Hạ thì đã có người chạy ra báo lão vương gia muốn cô và anh vào trong nói chuyện.
Cô cho rằng, lão vương gia muốn hỏi về thân thế của mình nhưng không phải. Ông chỉ nói rằng, toàn bộ tài sản nhà họ Hạ sẽ đem đi quyên tặng. Từ Nam Phương nghe xong còn tưởng rằng lỗ tai mình có vấn đề, nhưng lão vương gia không có vẻ gì là nói đùa. Ông nhìn Từ Nam Phương: “Thật uổng công ta sống đến cái tuổi này, gần đất xa trời rồi mà vẫn không thông suốt. Tiền tài, của cải chỉ là vật ngoài thân, cái gì mà số một thế giới, cái gì mà công ty xuyên quốc gia, nói cho cùng cũng chỉ là chạy theo danh lợi mà thôi. Đến lúc chết, chẳng những không mang đi được một xu nào, mà còn rước đến bao nhiêu phiền toái cho con cháu”.
Lão vương gia thở dài nhìn Từ Nam Phương, cười khổ.
Rốt cuộc cô cũng hiểu dụng tâm của lão vương gia. Cho dù là tam phu nhân, nhị lão gia, hay là Tiểu An Nhân hôm nay, mọi người ai cũng đều âm mưu đoạt tài sản của ông. Nếu ông chỉ là một người bình thường, có lẽ nhà họ Hạ sẽ không tan rã như vậy.
Ông không quan tâm Từ Nam Phương là ai, không phải là không có nghi ngờ, mà là đối với ông, thân phận của cô cũng như gia tài của ông, dù có quan tâm cũng chẳng để làm gì.
Từ Nam Phương nhìn ông lão gần trăm tuổi, cảm giác bất cứ lúc nào ông cũng có thể quay về với cát bụi. Cô muốn an ủi ông nhưng ông đột nhiên nghiêng đầu, cầm khối thiên thạch bên cạnh lên, nói với cô: “Cảm ơn cháu đã ở bên ta. Ta không có gì để tặng cháu, nếu cháu và Thượng Quân Trừng kết hôn, khối thiên thạch này coi như là quà mừng của ta”. Nói tới đây, trên mặt ông là nụ cười khiên cưỡng.
Từ Nam Phương ngây người, mặt nóng ran. Có lẽ, lão vương gia đã đoán được cô tới đây vì “ngôi sao lấp lánh”, nhưng ông không vạch trần cô, mà còn tặng cô một món ân tình.
Cô muốn lên tiếng nhưng nhìn vào bàn tay lão vương gia, nhìn vào khối thiên thạch, lại quên mất phải nói gì. Lão vương gia cười với vẻ thấu hiểu, ông bảo cô đi gọi Thượng Quân Trừng vào để ông nói chuyện riêng.
Từ Nam Phương đi ra, trong đầu vang lên những điều lão vương gia vừa nói, ông muốn tặng “ngôi sao lấp lánh” cho cô coi như quà cưới cô và Thượng Quân Trừng. Những lời này, nghe như di ngôn của lão vương gia lúc lâm chung.
Vừa bước ra khỏi cửa, Từ Nam Phương đã thấy Thượng Quân Trừng rạng rỡ cười với mình.
“Lão vương gia gọi anh vào”, cô nói với anh.
Nhưng Thượng Quân Trừng không có ý định đi vào, anh tóm tay cô: “Đi, tôi đưa em đi đến một nơi!”, bỗng bao nhiêu mệt mỏi trong cô tan biến.
“Nhưng…”, Từ Nam Phương chỉ vào trong phòng.
Thượng Quân Trừng nhéo mũi cô: “Thôi nào, giờ mà vào chỉ sợ không ra ngay được. Đi về rồi vào sau”. Nói xong, anh kéo cô ra khỏi vương phủ.
Từ Nam Phương cứ ngỡ nơi anh muốn đưa mình đi rất gần, mãi đến khi Diệp Phi Vũ lái xe tới sân bay, cô mới ý thức được anh muốn đưa mình rời khỏi thành phố T.
Diệp Phi Vũ đã sai người đặt vé máy bay sẵn. Từ Nam Phương hỏi: “Đi đâu?”.
Diệp Phi Vũ cũng không rõ Thượng Quân Trừng muốn làm gì, chỉ biết trả lời Từ Nam Phương: “Thượng Hải”.
Thượng Hải? Từ Nam Phương không hiểu, nơi này là nơi nào cô không rõ.
Thượng Quân Trừng đưa cô đi Thượng Hải làm gì?
Thế nhưng Thượng Quân Trừng một mực muốn giữ bí mật nên im lặng không nói.
Từ Nam Phương muốn nói với anh sức khỏe của lão vương gia đã suy yếu, ông dường như muốn để lại di ngôn lúc lâm chung cho anh, nhưng mới nói được vài chữ đã bị Thượng Quân Trừng kéo vào trong.
Cô quay đầu nhìn Diệp Phi Vũ, anh ta vẫn đứng im tại chỗ, nhìn theo hướng Thượng Quân Trừng kéo cô đi, trong ánh mắt dường như ẩn chứa những cơn sóng ngầm.
Từ Nam Phương bỗng nhiên bất động. Thượng Quân Trừng đi đằng trước thấy cô khựng lại, cũng quay đầu nhìn, thấy cô và Diệp Phi Vũ nhìn nhau, khó hiểu hỏi: “Sao thế?”.
Từ Nam Phương rút tay khỏi tay Thượng Quân Trừng, đi về phía Diệp Phi Vũ.
Diệp Phi Vũ thấy vậy, đôi mắt như mặt hồ phẳng lặng bị khuấy đảo, cô nói với anh: “Lão vương gia không khỏe, ông muốn nói chuyện với Quân Trừng, anh thay anh ấy về gXão vương gia đi!”.
Cô nhìn Diệp Phi Vũ, cho rằng sóng ngầm trong đáy mắt anh ta sẽ cuộn trào mãnh liệt. Cô biết mục đích của Diệp Phi Vũ vì thế mới nói cho anh ta những lời này, anh ta ắt sẽ hiểu ra ý của cô. Lão vương gia sắp qua đời, nếu muốn đánh đổ nhị lão gia thì phải tận dụng thời cơ này.
Thế nhưng, mạch sóng ngầm trong mắt Diệp Phi Vũ không cuộn sóng như Từ Nam Phương tưởng tượng. Anh chỉ hờ hững nói: “Tôi biết rồi, cảm ơn”.
Anh ta hiểu ý tốt của cô, nhưng vì sao không kích động như cô nghĩ? Chẳng lẽ nhị lão gia thân bại danh liệt lại không quan trọng đối với anh ta?
Ngay khi máy bay vừa hạ cánh xuống Thượng Hải, Thượng Quân Trừng lập tức kéo Từ Nam Phương vào taxi, nói địa điểm với tài xế.
“Công viên Quang Khải.”
Từ Nam Phương thoáng cái hiểu ra. Chỉ vì một câu của cô, cô nói cha cô là Từ Quang Khải thế là anh đã lập tức tìm những địa điểm có liên quan tới cha cô. Tấm lòng này của Thượng Quân Trừng khiến Từ Nam Phương cảm thấy ấm áp, nhưng khi nhìn thấy bốn chữ lớn: “Công viên Quang Khải”, lòng cô lại đau xót.
Thượng Quân Trừng không biết, anh càng tốt với cô, cô càng thống khổ, anh đưa cô tới đây, nhưng anh không biết cô sẽ vì cha mình mà rời bỏ anh.
Thượng Quân Trừng không đội mũ lưỡi trai, cũng không đeo kính râm nên rất nhanh chóng đã bị mọi người trong công viên nhận ra. Huống hồ tin đồn về Thượng Quân Trừng đã lan tràn, trở thành chủ đề nóng hổi trên tất cả các báo, tiếng tăm nổi như cồn, ngay cả những người trước kia không biết anh thì bây giờ cũng đã biết. Thượng Quân Trừng đột nhiên xuất hiện ở công viên Quang Khải, một người trông thấy liền la toáng lên, những người khác nghe thấy lập tức chạy đến, thấy anh lúc này lại đi cùng nữ chính trong tin đồn nên thoáng cái bọn họ đều bủa vây lấy Thượng Quân Trừng.
Đám người ồ ạt xông đến như thủy triều, Thượng Quân Trừng ôm Từ Nam Phương vào ngực, liên tục nói: “Phiền mọi người tránh ra!”.
Thế nhưng, đám người hệt như quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, mỗi người một câu: “Oa, Quân Trừng, bạn gái của anh đấy ư?”.
“Đi chơi công viên cùng bạn gái?”
“Danny, ký cho em! Chụp ảnh với em!” …
Từ Nam Phương cảm thấy khó thở. Thượng Quân Trừng muốn đưa cô tới đây, nhưng lại không lường trước được sự việc vừa mới bước chân đến cổng đã bị người ta vây lấy, xê dịch chân đã khó chứ chưa nói gì đến vào trong xem.
“Mọi người chèn bẹp bạn gái tôi rồi”, anh bực bội hét lên khiến cho mấy cô gái đứng đằng trước giật nảy mình.
Thế nhưng, khuôn mặt giận dữ của anh, lời quát tháo của anh, Từ Nam Phương nghe lại thấy thật êm tai.
Bí Mật Vượt Thời Gian Phần 2 Bí Mật Vượt Thời Gian Phần 2 - Cô Bát Bí Mật Vượt Thời Gian Phần 2