Con người là tập hợp những nỗ lực của chính mình.

S.Young

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29
OÀNG GIỚI THIỆU QUỐC VÀ THỤ VỚI NHAU. Xong, chỉ Thái Hòa đang đứng gần đấy, Hoàng nói:
- Cô Hòa gặp địch thủ rồi nhé. Thụ bơi khá lắm.
Thụ nhìn nàng. Nhìn anh chàng Thái Hòa nghĩ ngay đây là một thanh niên thuộc loại… nguy hiểm. Hắn cười tươi, hàm răng trắng và đôi môi đỏ. Mắt to hơi có vẻ con gái nhưng lẳng lơ.
- Cô Hòa bơi giỏi lắm ạ?
Tiếng ạ có vẻ trêu chọc. Hoàng bảo:
- Cậu nhìn quanh thì rõ. Từ lúc cô Hòa xuống hồ không còn tay nào dám biểu diễn nữa.
- Thế thì tôi cũng xin hàng thôi.
Nói xong Thụ phóng mình xuống nước. Thái Hòa nhìn theo, nghĩ thầm:
- Có căn bản lắm. Bơi mau chưa chắc hắn ăn mình nhưng dẻo dai thì chắc thắng.
Hoàng nói nhỏ:
- Tên này là em Phi Đoàn Trưởng của tôi. Có thành tích lắm.
Thái Hòa hỏi:
- Thành tích gì cơ anh?
- Nhiều thứ. Có khả năng, gan dạ. Nhất là tán gái. Hắn ở phi đoàn Phản lực.
Thái Hòa đứng nhìn Thụ. Bơi ngang hồ bốn lần, hắn trở lại chỗ nàng:
- Chịu thua cô nhưng chả lẽ tới nơi mà không dám tắm thì đau quá, đành liều vậy.
- Anh bơi giỏi hơn tôi nhiều.
- Tôi không thích thế.
- Tôi không chắc bơi dai sức bằng anh.
- Chúng mình cùng bơi vài vòng nhé.
Tự dưng Thái Hòa thấy trong lòng hào hứng. Tên con trai có vẻ háo thắng, muốn khiêu khích nàng đây. Thái Hòa nhận lời. Cả hai bắt đầu bơi quanh hồ. Thụ luôn luôn dưới nàng chừng nửa sải tay, nhưng Thái Hòa muốn bỏ xa hơn cũng không được. Đúng như nàng nhận xét, hắn có vẻ dai sức hơn nàng nhiều.
Qua hai vòng, nàng trở lại chỗ mọi người. Thụ dừng lại phía sau nàng:
- Tôi bằng lòng đứng trong hàng ngũ với những kẻ bại trận. Tại tôi hiếu thắng, lẽ ra nên biết thân từ nãy.
Thái Hòa nhăn mặt:
- Anh khéo nói. Tôi thua anh mà.
- Đâu có.
- Anh dư sức vượt qua mặt tôi, nhưng giữ khoảng cách nửa sải tay để nhường tôi chứ gì? Tôi biết rõ điều đó ngay từ vòng đầu tiên.
- Cô nghĩ thế.
- Tôi nhận thua cuộc. Anh khỏi phải giải thích.
- Hòa giận tôi à?
Thụ đổi giọng thật nhanh, bất chấp những người chung quanh, nói như dỗ dành:
- Thôi bỏ chuyện đó nhé. Bơi như Hòa là nhất rồi. Tôi chỉ trội hơn Hòa về điểm là đàn ông nên dai sức hơn thôi.
Thái Hòa mỉm cười. Mình phải “hành” hắn cho bỏ ghét.
- Tôi đâu dám giận anh. Chưa được hân hạnh quen thì quyền gì mà giận.
Thụ cười cười, ánh mắt ướt rượt:
- Xin Hòa cho phép tôi làm quen ngay từ bây giờ để được Hòa giận vậy nhé?
Thái Hòa bật cười:
- Không dám.
Thụ kiên nhẫn tìm những lời dịu dàng để thuyết phục nàng. Chốc lát, hai người đã vui vẻ với nhau.
Đứng gần đấy, Hoàng bảo khẽ Quốc:
- Công nhận hắn có tài chưa?
Trời đã về chiều. Quốc lên thay quần áo bảo vợ:
- Sửa soạn về chứ em. Còn cho bọn nhỏ ra vườn cao su chơi một lát.
Duyên gật đầu, gọi lớn:
- Hòa ơi, về.
Thái Hòa chào Thụ:
- Xin phép anh.
- Tôi đến thăm Thái Hòa được chứ.
Thái Hòa do dự. Có nên không nhỉ. Nghĩ vậy nhưng nàng lại đọc địa chỉ cho Thụ nghe. Sợ gì hắn chứ. Hắn thành công về khoa chinh phục phụ nữ nhưng hắn sẽ thất vọng với nàng. Thụ không thể nào bằng Phương. Phương là tình yêu, là ý nghĩ, là hơi thở của nàng rồi.
Thụ không theo nàng lên bờ. Hắn nhoài người trên mặt nước, bắt đầu bơi sải một mình. Mặt hồ bọt trắng, Thụ lao đi hết sức. Ngang qua Đại, anh chàng tán Thái Hòa lúc nãy, Thái Hòa nghe hắn hỏi:
- Cô Hòa, hình như cô bất công?
Thái Hòa ngạc nhiên dừng lại:
- Anh trách tôi điều gì vậy?
- Cô dối tôi. Anh chàng kia đâu phải là chồng cô nhỉ?
Thái Hòa mỉm cười, cất bước:
- Anh ấy đến chuyển dùm lời nhắn của nhà tôi là sẽ về trễ.
Tiếng Đại vọng theo:
- Cô lém lắm.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương