There is a great deal of difference between an eager man who wants to read a book and a tired man who wants a book to read.

G.K. Chesterton

 
 
 
 
 
Tác giả: Agatha Christie
Thể loại: Trinh Thám
Dịch giả: Trần Hữu Khánh
Số chương: 31
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 29
9
Tôi không rõ mình đã ngồi đó bao lâu — thực tế chỉ vài phút thôi, tôi nghĩ thế, tuy nhiên cảm giác như thời gian trôi qua vô tận cho đến khi tôi nghe tiếng mở cửa. Tôi quay lại ngước lên và thấy Melchett bước vào phòng.
Ông ta nhìn chăm chăm Hawes đang say ngủ trên ghế rồi quay sang tôi:
“Gì vậy Clement? Thế này nghĩa là sao?”
Tôi chọn một trong hai lá thư đang cầm trên tay rồi đưa cho Melchett. Ông khẽ đọc thành tiếng:
MỤC SƯ CLEMENT THÂN MẾN, - Đây là điều cực kỳ tồi tệ mà tôi phải nói ra. Rốt cuộc, tôi nghĩ nên viết thư cho ông, rồi sau đó chúng ta có thể trao đổi tiếp. Chuyện có liên quan đến vụ biển thủ vừa qua. Tôi rất lấy làm tiếc vì đã quá chủ quan trong việc xác định thủ phạm. Thật đau lòng khi tôi phải kết tội một mục sư đã được thụ phong của nhà thờ, nhưng rõ ràng tôi chỉ làm vì nhiệm vụ. Cần phải trừng phạt để làm gương và…
Melchett nhìn tôi dò hỏi. Đến đây dòng chữ trở nên nguệch ngoạc không đọc ra, như thể cái chết bất ngờ ập đến với người viết.
Melchett nặng nề thở dài rồi nhìn Hawes.
“Hóa ra đây là lời giải đáp! Một người thậm chí chúng ta không bao giờ ngờ tới. Vì hối hận nên anh ta mới thú tội!”
“Gần đây cậu ấy tỏ ra rất kỳ quặc,” tôi nói.
Đột nhiên Melchett kêu thét lên đồng thời bước vội đến chỗ người đang ngủ. Ông nắm lấy vai anh ta, ban đầu lay nhè nhẹ rồi sau đó càng lúc càng mạnh dần.
“Hawes không ngủ! Anh ta bị sốc thuốc! Chuyện này nghĩa là sao?”
Mắt ông chạm phải hộp thuốc rỗng. Ông nhặt chiếc hộp lên.
“Có phải anh ta…?”
“Tôi cũng nghĩ vậy,” tôi đáp. “Hôm nọ cậu ấy có đưa cho tôi xem những thứ này và nói rằng được cảnh báo là không dùng quá liều. Đây là cách tự kết liễu, anh chàng đáng thương. Có lẽ đó là cách tốt nhất. Chúng ta cũng không cần phải xét xử anh ta nữa.”
Nhưng Melchett trước hết là cảnh sát trưởng. Những lý lẽ đang lôi cuốn tôi chẳng mảy may tác động đến ông. Ông ta đã tóm được kẻ sát nhân thì ông ta muốn hắn phải bị treo cổ.
Trong tích tắc ông ta đến bên máy điện thoại, liên tục nhấc lên dập xuống ống nghe cho đến khi được nối máy. Ông xin số bác sĩ Haydock, rồi trong khi chờ đợi, ông đứng lặng thinh, tai dán vào máy còn mắt hướng về gương mặt rũ rượi đang nằm trên ghế kia.
“A lô — a lô — a lô — bác sĩ Haydock phải không? Bác sĩ đến High Street ngay lập tức được không? Là trợ tế Hawes. Khẩn cấp… Sao cơ?… À, số máy nào thế?… Ô, xin lỗi nhé.” Ông gác máy, nổi đóa:
“Nhầm số, nhầm số — lúc nào cũng nhầm số! Một mạng người đang treo lơ lửng trên cái nhầm ấy. A lô — cô nối máy nhầm số rồi… ừ — đừng làm mất thời gian nữa — cho tôi số ba mươi chín — chín chứ không phải năm.”
Lại một hồi sốt ruột chờ đợi — lần này thì nhanh hơn. “A lô — Haydock phải không? Là Melchett gọi đây. Ông đến ngay số 19 High Street được không? Trợ tế Hawes uống thuốc quá liều. Ngay lập tức nhé, chuyện sinh tử đấy.”
Rồi cảnh sát trưởng gác máy và nôn nóng sải bước quanh phòng.
“Clement ạ, tôi không hiểu tại sao mục sư lại không gọi bác sĩ ngay? Đầu óc ông để ở đâu vậy hở trời?!”
May thay Melchett chẳng bao giờ nghĩ người khác dám có ý kiến khác với mình. Thấy tôi lặng thinh, ông ta hỏi tiếp: “Mục sư tìm thấy thư này ở đâu?”
“Bị vò nhàu ở trên sàn — từ tay cậu ấy rơi xuống.”
“Lạ thật — bà cô già kia đã nói đúng về bức thư giả mạo chúng ta tìm thấy. Làm thế nào bà ta nhận ra nhỉ? Nhưng cái kẻ không hủy bức thư thì quả là ngu như lừa. Nghĩ mà xem — giữ nó lại là bằng chứng nguy hiểm nhất!”
“Thế gian luôn đầy mâu thuẫn mà.”
“Nếu không như vậy thì không biết bao giờ chúng ta mới tóm được tên sát nhân! Và sớm muộn gì chúng cũng gây thêm chuyện điên rồ. Trông ông có vẻ không được khỏe, mục sư Clement ạ. Cú sốc này quá nặng nề với ông phải không?”
“Đúng thế. Như tôi đã nói, nhiều lúc thái độ của Hawes thật kỳ quặc, nhưng tôi không bao giờ nghĩ rằng…”
“Ai thế nhỉ? Chà, có tiếng xe hơi.” Ông ta bước đến bên cửa sổ đẩy khung kính lên rồi nhoài người ra ngoài. “Phải, đúng là Haydock.”
Một lúc sau bác sĩ bước vào phòng. Chỉ vài từ ngắn gọn, Melchett báo sự tình.
Haydock không phải là người hay bộc lộ cảm xúc. Ông chỉ nhướn mày, gật đầu, rồi sải bước về phía người bệnh. Ông bắt mạch, vạch mi mắt Hawes và chăm chú nhìn vào mắt anh ta.
Đoạn ông quay lại chỗ Melchett.
“Ông muốn tôi cứu Hawes để rồi treo cổ anh ta ư?” bác sĩ Haydock hỏi. “Ông biết đó, anh ta sắp lên đường rồi, dù sao thì… Tôi không biết mình có thể cứu anh ta được không.”
“Còn nước còn tát.”
“Rõ.”
Bác sĩ loay hoay với hộp thuốc mang theo, chuẩn bị một liều thuốc tiêm dưới da và tiêm vào cánh tay Hawes. Rồi ông đứng lên:
“Tốt nhất là nên đưa cậu ấy đến Much Benham — đến bệnh viện ở đó. Giúp tôi một tay đưa anh ta xuống xe nào.”
Cả hai chúng tôi xúm vào khiêng phụ. Khi Haydock ngồi vào tay lái, ông ném về phía sau lời bình phẩm:
“Ông không thể treo cổ trợ tế Hawes được đâu, ông biết đấy Melchett ạ.”
“Ông định nói là anh ta không thể hồi phục chứ gì?”
“Có thể được mà cũng có thể không. Ý tôi không phải vậy, mà là ngay cả nếu cậu ấy hồi phục — thì con người bất hạnh này cũng không phải chịu trách nhiệm về hành vi của mình. Tôi sẽ làm chứng như thế.”
“Ông ta định nói gì thế nhỉ?” Melchett hỏi khi chúng tôi trở lên lầu.
Tôi giải thích rằng Hawes bị chứng hôn mê vì viêm não.
“Bệnh buồn ngủ hả? Thời buổi này lúc nào người ta cũng tìm ra lý do biện minh cho mọi hành vi bẩn thỉu, mục sư có đồng ý không?”
“Khoa học giúp chúng ta hiểu biết nhiều điều.”
“Khoa học cái con khỉ — xin lỗi mục sư Clement, nhưng tất cả những trò màu mè điệu bộ ấy làm tôi bực mình. Tính tôi vốn ngay thẳng. Chà, tôi nghĩ chúng ta nên nhìn quanh một chút xem sao.”
Nhưng ngay lúc đó câu chuyện giữa chúng tôi bị gián đoạn — một cách đáng kinh ngạc. Cửa bật mở và bà Marple bước vào phòng.
Mặt bà ửng hồng vì phấn khích, và có vẻ bà nhận ra chúng tôi đang lúng túng.
“Xin thứ lỗi — vô cùng xin lỗi — vì không mời mà đến — xin chào đại tá Melchett. Tôi hết sức xin lỗi, nhưng nghe tin trợ tế Hawes bị bệnh, tôi nghĩ mình phải đến xem có giúp được gì không.”
Bà ngập ngừng. Đại tá Melchett bực tức nhìn bà chăm chăm.
“Bà tử tế quá, bà Marple,” ông ta nói cộc lốc. “Nhưng chẳng có việc gì phiền đến bà cả. Mà này, làm sao bà biết được?”
Đó chính là điều tôi đang nóng lòng muốn hỏi!
“Là do điện thoại,” bà Marple giải thích. “Họ quá bất cẩn nối nhầm máy, đúng không? Ban đầu ông gọi tôi mà ngỡ tôi là bác sĩ Haydock. Số máy của tôi là ba lăm.”
“À, ra thế!” tôi thốt lên. Bao giờ cũng có lời giải thích hoàn toàn tốt đẹp và hợp lý cho sự thông tuệ của bà Marple.
“Thế nên tôi đến đây xem có gì cần giúp không.”
“Bà thật quá tốt bụng,” Melchett lặp lại, thậm chí còn lạnh nhạt hơn. “Nhưng chẳng có việc gì mà làm cả. Haydock đưa Hawes đến bệnh viện rồi.”
“Đến bệnh viện thật ư? Tôi nghe mà nhẹ cả người! Vào bệnh viện sẽ rất an toàn cho cậu ấy. Khi ông bảo ‘không có việc gì mà làm’, ông không định nói là không cần giúp trợ tế Hawes đấy chứ? Ông không định nói là cậu ấy sẽ không bình phục chứ?”
“Không có gì chắc chắn cả,” tôi nói.
Bà Marple lướt mắt qua hộp thuốc.
“Chắc cậu ấy dùng thuốc quá liều phải không?” bà hỏi.
Melchett chắc muốn giữ kín việc này, tôi nghĩ thế, còn tôi có lẽ khác hơn. Nhưng cuộc tranh luận với bà Marple về vụ án vẫn còn nguyên trong tâm trí tôi khiến tôi lại đồng quan điểm với ông ta, mặc dù phải thừa nhận rằng tôi hơi khó chịu vì cái lối nhanh nhẩu xuất hiện và cả thói tò mò hăm hở của bà cô này.
“Tốt nhất bà nên xem cái này,” tôi nói đoạn đưa bà xem lá thư viết dở của ông Protheroe. Bà cầm lấy đọc mà không tỏ vẻ gì ngạc nhiên.
“Bà đã luận ra điều gì rồi, đúng không nào?” tôi hỏi.
“Vâng — vâng, đúng thế. Mục sư có thể cho tôi biết được không, vì sao tối nay ông lại đến đây? Đó là điều khiến tôi suy nghĩ rất lung. Cả mục sư và đại tá Melchett — tôi không sao nghĩ ra được.”
Tôi giải thích về cú điện thoại, và rằng tôi nghĩ mình nhận ra giọng của Hawes. Bà Marple trầm ngâm gật gù.
“Rất thú vị. Hết sức may mắn — có thể nói như thế. Vâng, cú điện thoại ấy đã đưa mục sư đến đây kịp thời.”
“Kịp thời việc gì mới được?” tôi chưa chát hỏi.
Bà Marple tỏ vẻ ngạc nhiên.
“Tất nhiên là kịp thời cứu trợ tế Hawes rồi.”
“Bà không nghĩ là nếu Hawes không tỉnh lại thì sẽ tốt hơn sao? Tốt hơn cho cậu ấy và cả cho mọi người. Giờ đây chúng tôi đã tìm ra sự thật và…”
Tôi dừng phắt lại — vì bà Marple lại gật gù một cách dữ dội khác thường khiến tôi lạc mạch quên bẵng mình đang nói gì.
“Dĩ nhiên, dĩ nhiên đó là điều hắn ta muốn mục sư nghĩ!” bà nói. “Rằng mục sư đã biết ra sự thật — và như thế là tốt cho tất cả mọi người, ồ đúng rồi, mọi thứ đều rất ăn khớp với nhau — bức thư, việc uống thuốc quá liều, trạng thái tinh thần của trợ tế Hawes đáng thương và lời thú tội của cậu ấy. Mọi thứ đều trùng khớp — nhưng đều sai cả… ”
Chúng tôi trố mát nhìn bà.
“Bởi thế tôi mới mừng cho trợ tế Hawes được an toàn — trong bệnh viện — nơi không ai có thể đến gần cậu ấy ấy được. Nếu trợ tế Hawes bình phục, cậu ấy sẽ nói hết sự thật với mục sư.”
“Sự thật ư?”
“Phải — rằng cậu ấy chưa hề động đến một sợi tóc trên đầu ông Protheroe.”
“Nhưng cú điện thoại — bức thư — thuốc quá liều,” tôi nói. “Mọi thứ đã rõ ràng.”
“Đó là hắn muốn mục sư nghĩ thế. Ôi, hắn quả rất khôn ngoan! Giữ lại lá thư và dùng nó kiểu này thì thực sự quá đỗi khôn ngoan.”
“Bà bảo ‘hắn’, nghĩa là sao?”
“Ý tôi là tên sát nhân,” bà Marple đáp.
Rồi bà lẳng lặng nói tiếp:
“Tôi muốn nói ông Lawrence Redding…”
Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ - Agatha Christie Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ