Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 28
H
OÀNG LAN MỘT MÌNH TRỞ LẠI THĂM TRƯỜNG CŨ. Chiếc xe từ từ chạy dọc con đường lá đổ, vượt ngang trường nam. Từ chỗ này trở đi là kỷ niệm. Phía bên kia đường là quán HẸN, đất dụng võ của các chàng trường Nam đứng trêu ghẹo các cô trường Nữ.
Lá vàng vẫn đổ xuống phủ đầy mặt lộ, chạy lăng quăng. Lá chết vỡ xào xạc dưới bánh xe lăn.
Hoàng Lan dừng xe trước cổng. Ngày hè cổng trường đóng kín. Câm nín. Lặng lẽ. Hoàng Lan nhìn lên. Hàng chữ tên trường vẫn đỏ chói trên nền trời xanh biếc xanh, loáng thoáng vài cụm mây trắng trôi lang thang. Sao không có gì thay đổi cả. Hay đã thay đổi một lần rồi trở về nguyên như cũ. Không gian bàng bạc những tiếc nuối, những xa rời của bao nhiêu bước chân chim.
Hoàng Lan khóa xe sau một gốc cây, tìm lối vào. Cổng trước, cổng sau đều đóng cả. Trường ơi không còn nhận tôi sao. Trường ơi người học sinh cũ đã trở về đây với tên trên bảng đậu. Nhưng tôi không muốn đậu, không muốn tốt nghiệp. Tôi không muốn lớn lên, tôi không muốn thời gian qua đi để tôi khỏi bị rời bỏ chốn này.
Lối vào văn phòng Hiệu Trưởng mở hé. Hoàng Lan mừng rỡ lách mình vào, đi ngang sân sau trống vắng không một chiếc xe, chạy ra sân trước. Nàng thơ thẩn đi qua từng lớp, tay sờ mó từng cánh cửa, mắt dại khờ nhìn đón từng hình ảnh thân yêu. Hoàng Lan nhón gót chạy lên thang.
- Chầm chậm thôi, tiếng guốc làm ồn Bà Hiệu la bây giờ.
- Cái miệng mày còn lớn hơn tiếng guốc.
- Điệu này phải lót cao su dưới đế guốc mới xong.
Tiếng cười nói của bè bạn hôm xưa đâu rồi nhỉ, bây giờ chỉ có guốc Hoàng Lan gõ cô đơn từng tiếng trên nấc thang buồn. Lên tới lầu trên Hoàng Lan chạy vùn vụt qua các lớp, bàn tay ve vuốt theo lan can.
- Tôi ở đâu, tôi ở đâu?
Hoàng Lan nghe mình đang hỏi như thế. Sao không thấy tôi đứng đó, với bạn bè vây quanh thầy giáo. Sao chỉ có tôi bây giờ hết mức cô đơn. Hôm nay tôi trở về đây, thầy ơi, bạn ơi, mọi thân yêu ơi, đâu hết cả. Ngày mai tôi sẽ bắt đầu đón nhận một tương lai khác, một cảnh sống khác. Ngày mai người ta mang cau, mang trầu đến hỏi tôi. Tôi bắt buộc bỏ lại sau lưng tất cả những gì đã có, để gom góp từ đầu những vui buồn trong cảnh ngộ lạ xa.
Trường ơi, tôi có còn ở đây không. Sao tôi không thấy. Mất thật rồi, tôi đã thực sự bị đẩy ra khỏi thế giới này rồi, tôi là của hôm xưa, hôm nay đã hết.
Hôm xưa tôi đã cười, đã khóc ở đây. Tôi đã đem vui buồn về chia xẻ với mọi người. Tuấn đã đi với tôi một quãng đường đời đầy thơ mộng ấy, và bây giờ Tuấn đã xa tôi. Tuấn không còn muốn nghe tôi kể về đời cắp sách để thấy tâm hồn mình còn trẻ trung tươi đẹp, còn thấy tràn ngập muôn vàn niềm yêu thương thầy bạn, còn bâng khuâng trìu mến lá sân trường rụng theo gió mùa Hè.
Trong nắng vàng chênh chếch, trong tiếng lá reo vi vu đùa với gió, Hoàng Lan nghe như đang tưng bừng đùa giỡn với bạn bè.
- Ê, Lan.
- Gì?
- Có cặp mắt nai, hướng 11 giờ.
Hoàng Lan quay nhìn về bên trái, bật cười. Một tên con trai gương mặt khó thương đang trố mắt đứng nhìn các cô ăn quà. Hạnh bĩu môi:
- Mặt chó giấy thì có.
Vân trách:
- Con này bố lếu. Ăn nói thô tục mất vệ sinh.
- Chứ không à. Cái thứ con trai … đứng rình miệng con gái ăn quà là chúa xấu tính.
- Tại mình ăn nó mới ngó.
- Mình ăn ai bảo nó ngó.
Bích xen vào:
- Mày nói đi, nói một tiếng đuổi là tao ra đuổi hắn liền.
- Đuổi!
Bích dợm bước như tính đi thật. Biết Bích đùa nhưng Hoàng Lan vẫn can:
- Thôi nhỏ. Vừa vừa vậy. Làm quá người ta đồn ầm lên là con cháu Hai Bà dữ như bà chằng.
Bích vênh váo:
- Nể lời con Lan đí nhé.
…..
Hạnh vừa lấy chồng, mà lại lấy anh chàng mặt chó giấy. Mắt chó giấy giờ thành mắt nai cuốn hút trái tim đứa con gái đanh đá, chua ngoa.
Bích đi làm, ngày hai buổi lặng lẽ như cái bóng. Những nếp nhăn mờ mờ xuất hiện trên trán, những lằn gân xanh nổi trên tay.
Chỉ tội nghiệp cho Vân. Tai nạn xe cộ dốc cầu Bạc Má Hồng hôm nào còn ám ảnh Hoàng Lan. Tội nghiệp con bé hay cười mà cũng hay khóc.
Hoàng Lan ngồi xuống ghế. Lớp học trống trải ghê người. Bảng chưa xóa hết, còn loáng thoáng vài nét vẽ bài học về xương. Màu phấn trắng mờ, bụi phấn phủ đầy mặt đất.
Hoàng Lan gục đầu trên hai tay:
- Trường ơi, chắc ngày mai tôi sẽ khóc.
- Chị có thư, em để trên bàn học.
Thu nói với Hoàng Lan khi nàng về đến nhà. Hoàng Lan gật đầu:
- Thư ai đó?
- Không biết. Chữ ngoài bao thư đánh máy.
Hoàng Lan đi vào trong. Nga đang ngồi xem ti vi. Thấy Hoàng Lan vào, Nga ngẩng lên nhìn rồi lại chăm chú xem.
Hoàng Lan nhìn chị, ít lâu nay Nga có vẻ đổi tính thế nào. Ít nói, ít cười, luôn luôn mơ mơ màng màng ở đâu đâu. Đi làm về là ra balcon ngồi lặng lẽ, Nga như sống với thế giới riêng mình. Biết Nga buồn vì Tuấn bặt tin từ ngày đó sau hôm đưa nàng đi chơi xa – Hoàng Lan không biết an ủi chị cách nào.
Như vậy là Tuấn dứt khoát về chuyện Nga. Tuấn không yêu Nga và muốn tránh mặt. Làm sao ép buộc một người phải yêu người này, người khác. Hoàng Lan cho chuyện khuyến khích Tuấn đến với Nga bây giờ là vô hy vọng.
Hoàng Lan gợi chuyện:
- Ăn cơm chưa chị Nga?
- Rồi. Để phần mày trong tủ lạnh.
- Ừ. Sao không đi chơi đâu cho vui.
- Khỏi cần, tao sắp tha hồ đi chơi rồi.
Hoàng Lan ngạc nhiên:
- Đi đâu thế?
- Tao xin đổi đi chi nhánh Ngân Hàng ở Quy Nhơn. Đầu tháng này lên đường rồi.
Hoàng Lan đứng im. Lại một thay đổi bất ngờ. Ba Mẹ nàng hẳn sẽ buồn phiền không ít.
Hoàng Lan lên lầu lấy quần áo đi tắm. Làn nước mát làm người Lan dễ chịu, hứng mình dưới hoa sen.
Trở ra Hoàng Lan thay bộ đồ ngủ mới. Chợt nhớ có một lần đang thay bị Tuấn vào bắt gặp, Hoàng Lan theo phản ứng ngó ra cửa. Cánh cửa đóng kín. Chẳng có ai nữa để bắt gặp bất ngờ như vậy.
Hoàng Lan nằm lăn ra giường, bao thư với hàng chữ đánh máy trên tay không cho nàng đoán được là ai. Nàng tặc lưỡi, bóc nhanh. Nét chữ quen thuộc hiện rõ dưới mắt nàng:
Hoàng Lan yêu dấu,
Anh xin được gọi em bằng tiếng xưng hô đó một lần nữa, trước khi em lấy chồng. Để còn được thấy lòng mình êm ả vì có một người mà nhớ, mà mong, mà tiếc nuối. Lòng tự nhủ lòng, phải để em yên, phải trả EM VỀ VỚI EM trước ngày cưới đến, vậy mà anh vẫn làm xáo trộn lòng em thêm nữa.
Anh nhớ có một lần em đã nói:
- Em là thiên thần, anh là ác quỷ. Anh chỉ cám dỗ em không.
Anh tự hỏi, lần này em có còn nghĩ rằng anh đang cám dỗ em không?
Khởi đầu bằng những cảm thông tuyệt đỉnh với các mẩu chuyện về ngôi trường, về thầy dậy, về bạn học trong hai đoạn đời cắp sách của anh và em, có lẽ từ đó và do đó anh đã yêu em. Gần em anh nhìn được lòng anh. Gần em, anh tìm thấy được khuôn mặt anh thời xưa cũ. Nên mối tình tuyệt vời lãng mạn của chúng mình đã nẩy sinh. Nên anh cứ tìm em để được bắt gặp mình trọn vẹn.
Bây giờ tất cả đều chấm dứt. Anh biết sẽ có ngày này, vậy mà khi đón nhận vẫn thấy bàng hoàng. Sau mấy ngày suy nghĩ, anh thấy chỉ còn cách đi thật xa mới để em được yên thân. Xa em, anh không còn gì, có gì để mang theo hết, ngoài những hình ảnh, những kỷ niệm em đã cho anh và khởi nguyên của chuyện tình chúng mình: ngôi trường thần thoại. Anh mất em, anh mất luôn cả ngôi trường. Kể từ nay, anh không còn gì nữa cả.
Hoàng Lan ơi, anh nghe em, nhưng không hy vọng gì xây dựng được một tổ ấm như mong muốn. Anh chỉ xin em đừng trách anh về chuyện với Nga. Anh không thể nhìn Nga mà nghĩ là em, và không muốn Nga sống với anh như một chiếc bóng. Anh cũng không thể chịu đựng cảnh ra vào căn nhà ấy mà vắng em. Anh đành xin em vậy. Hãy để Nga yên trên đường Nga đi.
Từ khung trời Băng Cốc xa xôi, những ngày sắp tới anh sẽ có dịp mơ về nơi thân yêu với bao luyến tiếc nhớ thương. Và tự nhủ rằng, dẫu sao, đã có một thời gian mình sung sướng, đã có một đoạn đời mình ôm hạnh phúc trong tay.
Chúc Em tất cả...
TUẤN.
Nước mắt Hoàng Lan tràn ra ướt nhòa. Hoàng Lan gập lá thư, dấu xuống dưới gối. Tiếng Thu gọi dưới nhà:
- Bà Lan ơi, có mau xuống ăn cơm không để em còn dọn dẹp chứ.
Hoàng Lan nói to:
- Dọn đi, tao không đói.
Hoàng Lan nhắm mắt. Bao nhiêu hình ảnh kỷ niệm bắt đầu dồn dập trở về.
VÕ HÀ ANH
(1974)
Nguồn: https://vohaanh-dungsaigon.blogspot.com/