Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 28
P
HƯƠNG ĐANG LÀM GÌ, ĐANG Ở ĐÂU NHỈ. Còn em đang cô đơn, đang ở nơi này thui thủi. Giải buồn bằng cách trêu chọc mấy tên con trai háu ăn xấu tính. Tại anh, anh biết không? Không có anh em thành hư. Anh mà ở cạnh, em ngoan như con mèo nhỏ, quanh quẩn quấn quít bên mình anh không rời anh nửa bước. Nhưng anh đã đi, nên em buồn, em bừa bãi. Em là con gái, cấm sao được những lúc em ham vui, cấm sao được có lúc muốn thấy mình là con gái? Muốn được thấy nhiều người thích em, muốn quen em? Anh muốn giữ em, anh phải trở về.
Thái Hòa ngồi cạnh Duyên nhìn trời qua cặp kính mát thật to. Trời thành màu nâu sậm, mát. Cảnh vật bớt chói chang hóa dịu dàng. Duyên choàng kín chiếc khăn lông quanh người con, thằng bé ôm khư khư chiếc xe hơi bằng nhựa của con bác Hoàng cho mượn.
Duyên hỏi:
- Sao không xuống tắm nữa đi.
Thái Hòa duỗi thẳng cặp chân dài:
- Ngồi phơi nắng một tí cho da bớt xanh.
Duyên gật đầu:
- Ừ. Chị em mình ở trong nhà nhiều quá trông trắng xanh có vẻ yếu đuối.
- Phải chi chị tắm được thì tụi mình bơi đua.
- Khỏi cần đua cũng biết.
- Gì?
- Tao thua mày là cái chắc. Mày con gái, đi tắm thường. Tao nghỉ từ dạo lấy chồng, lâu lâu anh Quốc mới đưa đi một lần làm sao bằng mày được.
Thái Hòa cười đắc chí. Duyên tiếp:
- Mấy tên con trai có vẻ mết mày dữ. Tao để ý một thằng, độc đáo lắm.
- “Đứa” nào?
- Tên quần xanh đậm ngồi ở ghế đá góc kia kìa. Hắn có vẻ si mày ra mặt, ngó đăm đăm không chớp mắt. Cóc cần biết đến ai nữa.
Thái Hòa kín đáo nhìn lại. Tên thanh niên gầy và cao, ngồi nghiêng người ở một góc ghế đá, nhìn đăm đăm về phía nàng. Thái Hòa bĩu môi:
- Bộ xương cách trí ấy mà đại diện cho nam giới ở đây ra tán em thì buồn quá.
Duyên phì cười. Thái Hòa gỡ kiếng đưa cho chị giữ, lại phóng mình xuống nước bơi theo chiều dọc hai lần. Bên tai nàng loáng thoáng vài câu trêu chọc:
- Cho bọn này thụ giáo nghề bơi đi.
- Người đẹp nhất chiều nay.
Thái Hòa tỉnh bơ. Những câu nói như vậy nàng đã nghe ở nhiều nơi, nhiều năm qua. Mỗi lần đi hồ tắm với bạn bè nàng đều là nhân vật chính trong những lời trêu chọc của bọn con trai. Vài tên phóng xuống nước bơi theo bề ngang cản trước mặt Thái Hòa, trêu chọc. Thái Hòa khéo léo bơi lách qua lách lại, mỉm cười vu vơ các chàng tưởng bở. Một anh tiến lại:
- Cô bơi giỏi quá.
- Cảm ơn anh.
- Thấy cô bơi, tụi này khớp không dám nhúc nhích.
Thái Hòa cười tươi:
- Gì mà ghê thế? Tôi làm phiền các anh thế thì để tôi trở lên vậy.
- Ấy đừng. Cô mà lên thì hồ tắm này chẳng còn gì đáng ở lại.
Tên thanh niên tán tới:
- Tôi là Đại, thuộc căn cứ này. Cô cho phép tôi làm quen nhé?
Thái Hòa mỉm cười không trả lời.
- Cô bằng lòng chứ, cô Hòa?
- Sao anh biết tên tôi?
- Cả hồ tắm đều biết. Nghe các bà đằng kia kêu tên cô mấy lần.
Hắn nhắc lại:
- Cô nghĩ sao về đề nghị của tôi?
Thái Hòa lơ đãng:
- Đề nghị gì?
- Cho chúng tôi được phép làm quen với cô.
Thái Hòa nhìn thoáng hắn. Cũng khá bảnh trai và cao lớn.
- Tôi e rằng không tiện.
- Sao thế?
Thái Hòa tin quái:
- Nhà tôi sắp ra đây, sợ anh ấy không bằng lòng.
Tên con trai chưng hửng:
- Cô… có chồng rồi?
Thái Hòa làm ra vẻ ngây thơ:
- Sao anh lạ? Nhà tôi cùng phi đoàn với Thiếu Tá Hoàng kia kìa.
Đại có vẻ bối rối:
- Tiếc quá.
- Anh định nói gì?
- Trông cô không ai có thể nghĩ là cô đã lập gia đình rồi. Và tôi tiếc là gặp cô quá muộn.
Thái Hòa chớp chớp mắt làm duyên:
- Anh khéo nói.
- Tôi thành thật mà.
- Xin phép anh.
Bỏ mặc Đại đứng đó, Thái Hòa bơi qua mặt đám bạn hắn trở lại chỗ Quốc. Hoàng hỏi:
- Anh chàng thất bại hả cô Hòa?
Thái Hòa cười rúc rích:
- Em bảo em có… chồng ở phi đoàn anh.
Quốc nhìn về phía đó:
- Trông anh chàng nản ra mặt. Mấy cậu kia đứng xa xa lược trận, bây giờ đang bu lại hỏi kết quả mà không thấy anh chàng trả lời gì hết.
Mấy đứa con vợ chồng Hoàng chợt ào ào lên như ong vỡ tổ:
- Chú ạ. Chú ạ.
Thái Hòa nhìn lên. Một tên con trai đang chào Thủy và Duyên và dơ tay chào Hoàng theo lối nhà binh. Hoàng vui vẻ:
- À, Thụ. Lâu nay không gặp cậu.
Thụ bỏ khăn choàng vai xuống bờ hồ, để lộ thân hình rắn chắc.
- Hồi này bay hoài Thiếu Tá. Bận quá.