A good book should leave you... slightly exhausted at the end. You live several lives while reading it.

William Styron, interview, Writers at Work, 1958

 
 
 
 
 
Tác giả: Agatha Christie
Thể loại: Trinh Thám
Dịch giả: Trần Hữu Khánh
Số chương: 31
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 28
8
Tôi hối hả đi vào làng. Đã mười một giờ đêm, và vào mười một giờ đêm chủ nhật thì cả làng St. Mary Mead đã say ngủ. Tuy nhiên khi đi qua, thấy lầu một còn sáng đèn, biết Hawes còn thức nên tôi dừng lại nhấn chuông.
Mãi một lúc lâu sau, bà Sadler, chủ nhà Hawes thuê, mới cạy cục tháo xong hai then cài cổng, một sợi dây xích và tra khóa vào ổ, rồi lom lom nhìn tôi một cách ngờ vực, bà kêu lên:
“Sao, là mục sư à?”
“Xin chào,” tôi đáp. “Tôi muốn gặp cậu Hawes. Thấy phòng sáng đèn nên tôi nghĩ cậu ấy còn thức.”
“Cũng có thể. Từ sau lúc ăn tối đến giờ thì tôi không nhìn thấy anh ta. Tối nay anh ta ở nhà một mình — không ra ngoài mà cũng chẳng có ai đến thăm cả.”
Tôi gật đầu rồi lướt qua bà, bước vội lên cầu thang. Hawes thuê một phòng ngủ và một phòng khách ở lầu một.
Tôi bước vào phòng khách. Hawes đang nằm ngủ say trên chiếc ghế dài, tôi vào mà anh chẳng hay biết. Bên cạnh anh là hộp thuốc rỗng và ly nước đã vơi một nửa.
Trên sàn, gần chân trái của anh, là một mẩu giấy có chữ bị vò nhàu. Tôi nhặt lên và vuốt phẳng. Tờ giấy viết: Mục sư Clement kính mến —
Đọc xong thư tôi kêu lên và đút thư vào túi, rồi cúi xuống xem xét Hawes. Sau đó cầm lấy điện thoại để gần Hawes, tôi gọi về nhà mục vụ. Chắc hẳn Melchett vẫn còn đang cô truy tìm cuộc gọi, vì tổng đài báo máy đang bận. Tôi nhờ họ gọi lại cho mình rồi cúp máy.
Tôi lần vào túi định xem lại tờ giấy vừa nhặt được, nhưng cùng lúc tôi lại lôi cả bức thư lấy từ hộp thư mà tôi chưa kịp đọc. Thật khủng khiếp, lá thư nhìn rất quen, vì nó cùng một nét chữ với thư nặc danh mà tôi nhận được ban chiều.
Tôi bóc thư.
Tôi đọc một lần — rồi hai lần — mà vẫn không sao hiểu nội dung.
Tôi toan đọc lần thứ ba thì chuông điện thoại reo. Như người mộng du, tôi nhấc ống nghe:
“A lô.”
“A lô, chào.”
“Ông đấy à, Melchett?”
“Vâng, mục sư đang ở đâu? Tôi tìm ra cứ gọi rồi. Số máy là…”
“Tôi biết số máy ấy.”
“Ồ, vậy thì tốt quá. Mục sư đang gọi từ số ấy phải không?”
“Đúng vậy.”
“Việc xưng tội ra sao rồi?”
“Tôi đã nghe thú tội.”
“Ý ông là đã bắt được hung thủ sao?”
Đây là lúc tôi cảm thấy bị giằng xé nhất trong đời. Tôi nhìn Hawes. Tôi nhìn lá thư bị vò nhàu. Tôi nhìn lá thư nặc danh viết nguệch ngoạc. Tôi nhìn chiếc hộp rỗng có ghi tên thuốc Cherubim. Tôi nhớ lại một cuộc nói chuyện tình cờ nào đó.
Tôi gắng gượng hết sức mới trả lời:
“Tôi — tôi không biết. Ông nên đến đây ngay thì tốt hơn.”
Và tôi cho ông ta địa chỉ.
Sau đó tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện với Hawes và suy nghĩ.
Tôi có vẻn vẹn hai phút để làm việc này.
Đúng hai phút nữa, Melchett sẽ đến.
Tôi cầm lá thư nặc danh lên và đọc lần thứ ba từ đầu đến cuối.
Rồi tôi nhắm mắt lại và suy nghĩ…
Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ - Agatha Christie Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ