Start where you are. Use what you have. Do what you can.

Arthur Ashe

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27
HƯA ÔNG GIÁM ĐỐC, TÔI XIN nhận đảm trách công việc của công ty ở Thái Lan, nếu ông chưa chọn người khác.
Ông Giám Đốc tươi mặt nhìn Tuấn:
- A, hay quá. Động lực nào thúc đẩy khiến ông đổi ý vậy. Vậy mà ông để tôi thuyết phục ran cả cổ. Ông biết đấy, Công ty ngày càng khuếch trương, cần có đại diện ở ngoại quốc để giữ vững thị trường.
Tuấn ngồi im, ông Giám Đốc tiếp:
- Vả chăng, ông ngồi chức vụ này tôi tin thích hợp với ông hơn. Công việc đấu thầu nguyên liệu và vật liệu bất cứ nhân viên cấp trung nào của Công ty cũng có thể thay ông được. Nhưng với chức vụ mới này thì không.
- Tôi ngại đi xa, nhưng nhận thấy lúc này sức khỏe đã khá, chắc có thể góp sức thêm vào công việc Hãng nhà.
Ông Giám Đốc cười ha hả:
- Tốt lắm, có những vị phụ tá như ông tôi chẳng còn lo ngại gì.
Ông nháy mắt:
- Sang đó ông vẫn có đủ thì giờ đi đó đây giải khuây nỗi nhớ nhà.
Tuấn cười cười:
- Ông sẵn sàng rồi chứ?
- Vâng.
Tuấn trở về phòng làm việc. Đứng nhìn một lượt quanh phòng Tuấn thấy như mình sắp sửa mất mát thêm nữa.
Ngồi vào bàn Tuấn lấy giấy bút ra viết cho Hoàng Lan. Chưa bao giờ Tuấn phải viết đi viết lại một bản văn bao giờ, nhất là chỉ một lá thư. Công việc này làm mất của Tuấn cả nửa tiếng.
Cô thư ký bước vào:
- Xin chúc mừng ông.
- Có gì đáng mừng hở cô?
- Ông sắp xuất ngoại rồi.
- Nhưng với tôi chẳng có gì đáng mừng cả. Thay đổi công việc cho đỡ ngán, vậy thôi.
Cô thư ký dạ một tiếng nhỏ. Tuấn tiếp:
- Thời gian qua làm việc với tôi chắc cô không có điều gì phiền trách chứ?
Cô thư ký cười duyên:
- Dạ. Không ạ. Ông tốt quá, làm sao trách ông được.
Tuấn cười cười:
- Vậy mà có người sắp oán trách tôi rồi đấy cô ạ.
Cô thư ký cười hóm hỉnh:
- Chắc tại ông đi xa.
- Có lẽ thế.
Cô thư ký đứng xớ rớ một lúc rồi bỏ ra ngoài, trong lòng có chút thắc mắc về đời tư ông xếp đẹp trai.
Một lát Tuấn bước ra ngoài. Các nhân viên đứng tụ vào nhau thì thầm. Tuấn đọc thấy trong mắt họ những tia nhìn quyến luyến.
Tuấn siết tay từng người, rồi ra khỏi phòng đi thẳng ra đường. Đứng trên hè phố, nhìn lại trụ sở Công ty, Tuấn nhủ thầm:
- Thế là dứt khoát.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường