Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 27
K
HỎANG BA GIỜ RƯỠI CẢ NHÀ THỨC DẬY. Vợ Hoàng mang bánh ra mời. Bánh Caramel. Lòng Thái Hòa chợt rung động nhè nhẹ. Thứ bánh Phương thích ăn và từng đem thú vị đến cho nàng trong những lần gặp gỡ Phương. Nàng còn nhớ mãi những mẫu chuyện xưa vui vui mà Phương đã kể. Anh chàng lém lỉnh ấy giờ xa Thái Hòa hàng mấy trăm cây số, và chẳng rõ đang làm gì trong phút này.
Thúy, vợ Hoàng, đon đả mời khách:
- Kìa, cô Hòa dùng bánh đi chứ? Phải lạnh mới ngon.
Duyên cũng hỏi:
- Nghĩ gì mà thừ người ra vậy?
Thái Hòa chớp chớp mắt:
- Không. Em đang hồi tưởng đến tài làm bánh của em.
Duyên bật cười:
- Mày nổi tiếng làm bánh “ngon”. Ai ăn cũng phải chê.
Thái Hòa dẩu môi:
- Đùa. Lâu lâu mới tệ một lần chứ bộ. Ông Phương khen nức khen nở đấy bà.
- Mèo khen mèo dài đuôi. Nó không khen mày thì khen ai.
Thái Hòa nguýt chị. Quốc đứng lên khỏi bàn:
- Xong chưa? Ra hồ tắm là vừa. Trời bữa nay mát sớm.
Thái Hòa hỏi khẽ vào tay Duyên:
- Ở đó có chỗ thay đồ không Duyên?
- Có chứ. Nhưng mày nên thay trước ở nhà đi.
- Sao vậy.
- Phòng thay đồ chung, không có móc cửa. Lỡ thiên hạ đông phải đợi lâu, hoặc đông thay lại có anh chàng nào tò mò đi vào. Tao mất công đứng gác, mệt lắm.
- Duyên có thay không?
- Không. Tao sợ đau. Mẹ dặn kiêng kỹ làm tao sợ mất rồi.
Thái Hòa co rúm người lại:
- Eo ơi. Vậy thôi, em không thèm tắm đâu.
- Sao thế?
- Tắm một mình, quê chết.
- Gì mà một mình. Có chị Hoàng, tụi con nít, rồi mấy ông ấy nữa mà.
Thái Hòa ngập ngừng đứng lên. Thúy từ trong nhà đi ra:
- Cô Hòa đi thay đồ tắm nhé.
Thái Hòa dạ nhỏ, theo Thúy vào trong.
Cả hai gia đình chất chứa lên chiếc xe Quốc mượn. Duyên bật cười:
- Tội cho cái xe.
Hoàng cũng nói:
- Khổ chủ mà thấy cảnh này lần sau hết dám cho ông Quốc mượn.
Hồ tắm thật đẹp. Nho nhỏ, như kiểu hồ tắm của các gia đình tỷ phú ở Sàigòn. Nước mới thay sạch và trong xanh mát mắt. Có khoảng hơn hai chục người đang tắm, đa số là đàn ông. Còn lại là vợ con sĩ quan ở ngay trong căn cứ. Thái Hòa có vẻ khớp vì ít phụ nữ. Duyên hiểu ý nàng, khuyến khích:
- Tỉnh bơ đi Hòa. Con gái là vua mà, tao cũng đã là đàn bà, bằng không tao cũng bơ tụi nó hết.
Thái Hòa cười khẽ:
- Bậy. Con gái là công chúa chứ là vua thế nào được. Chị làm nữ hoàng ngự trên ghế đá kia trông cho em tắm nhé.
- Ừ.
Đám con nhà Hoàng đã quen thuộc nơi này, ném phao xuống khu nước cạn và ào ào nhẩy xuống. Quốc cũng bế thằng cu tý bước nhẹ xuống hồ.
Thái Hòa theo Thúy đi thay quần áo ngoài. Khi trở ra Thái Hòa liếc nhẹ chung quanh. Nhiều cặp mắt nhìn nàng sỗ sàng, không cần che dấu. Tự nhiên nàng cảm thấy bạo dạn. Sợ gì, ai ăn thịt mình đâu mà sợ. Làm hoa cho người ta hái, làm gái cho người ta… nhìn mà. Phương từng nói vậy. Mình có đẹp thiên hạ mới nhìn, mới ngắm. Buồn cho những người chỉ được người ta liếc nhẹ rồi quay đi. Tự dưng Thái Hòa trở nên yểu điệu. Nàng khoan thai bước xuống chỗ sâu nhất giữa hồ, phóng nhẹ nhàng từ bờ xuống. Đập nhẹ chân vài cái, Thái Hòa đã lao đi hết bề ngang. Vừa ngóc đầu lên khỏi mặt nước Thái Hòa loáng thoáng nghe mấy tiếng huýt sáo thán phục. Thái Hòa cười thầm:
- Các chú thán phục chị là đúng. Chị bơi giỏi từ hồi trung học tới giờ cơ mà.
Thái Hòa bơi vòng trở lại và biểu diễn một hơi bốn lần bề ngang hồ. Leo lên ngồi cạnh Quốc. Thái Hòa nghe Thúy đứng dưới nước khen lớn:
- Cô Hòa bơi giỏi ghê.
Thái Hòa cười cảm ơn, ngửa cổ vuốt mái tóc ra phía sau. Trong dáng dấp đó trông nàng thật điệu, thật tình. Bọn thanh niên ngồi ở một đầu hồ xúm vào nhau bàn tán. Một vài chàng cười nho nhỏ. Thái Hòa thắc mắc, họ nói gì mình nhỉ?
Ngồi một lát Thái Hòa lại trở xuống hồ. Nàng đến đùa nghịch với Thúy và mấy đứa con. Quốc cũng đưa cu tý xuống, thằng bé ôm chặt cổ bố kêu oai oái mỗi lần Quốc dìm nó xuống nước, ngập đến cổ.
Thái Hòa đưa tay ra:
- Anh đưa cháu em bế một lúc.
Thằng bé dơ hai tay theo nàng. Quốc nằm ngửa bơi chậm rãi sang bờ bên kia rồi quay trở lại. Cu tý được Thái Hòa đặt ngồi lên một chiếc phao đỏ đẩy đi từ từ trên mặt nước. Cu cậu có vẻ khoái chí lắm.
Duyên gọi:
- Đưa cháu lên đây cho tao Hòa ơi, lạnh thằng bé mất.
Quốc gạt đi:
- Ăn thua gì. Để nó chơi chút nữa.
Duyên nhăn:
- Thì cho nó lên đây nghỉ một tí đã nào. Ngâm nước lâu thế không tốt.
Thái Hòa bế cháu leo lên thang. Nửa người nàng đong đưa theo mỗi bước chân khoan thai. Vừa đi nàng vừa nựng cháu:
- Cu Tý của cô ngoan ghê, tắm giỏi ghê.
Và mắt nàng kín đáo liếc quanh. Vài tên mon men đến gần chỗ Duyên, cười cười gây cảm tình với thằng bé. Thái Hòa cười thầm, biết mình đẹp, biết mình quyến rũ.
- Các anh làm gì mà như tính… cua tôi thế?
Thái Hòa nghĩ thầm. Tôi đã có kép rồi, kép ruột rồi. À, không, đấy là người yêu. Phương ghét mấy tiếng đào, kép lắm. Đào kép giang hồ, nghe sao có vẻ bụi đời, Phương thường nói vậy.