"It is possible to live happily in the here and the now. So many conditions of happiness are available - more than enough for you to be happy right now. You don't have to run into the future in order to get more.",

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Agatha Christie
Thể loại: Trinh Thám
Dịch giả: Trần Hữu Khánh
Số chương: 31
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 27
7
Griselda và Dennis vẫn chưa về. Tôi hiểu rõ giờ tôi theo bà Marple vào nhà đón họ về là chuyện hết sức bình thường, nhưng cả bà và tôi đều mải chú tâm vào điều bí mật đến mức quên bẵng mọi thứ.
Tôi đang đứng ở sảnh ngoài, tự hỏi có nên sang bên ấy gặp vợ và cháu mình không thì chuông cửa reo lên. Tôi bước ra và trông thấy một lá thư ở hòm thư; nghĩ rằng vì nó mà có người gọi chuông, tôi lấy thư ra. Tuy nhiên lúc ấy chuông lại reo lần nữa, tôi vội nhét lá thư vào túi áo rồi mở cửa chính.
Là đại tá Melchett.
“Chào, Clement. Tôi đang trên đường từ thị trấn về bằng xe hơi. Chỉ tạt qua thăm mục sư xem có gì uống không.”
“Tuyệt quá,” tôi nói. “Mời ông vào văn phòng.”
Melchett cởi chiếc áo khoác da và theo tôi vào phòng làm việc. Tôi mang hai chiếc cốc cùng với whisky và soda đến. Melchett dang chân đứng trước lò sưởi, tay vân vê bộ ria mép được cắt tỉa cẩn thận.
“Tôi có vài tin mới cho ông, mục sư Clement ạ. Tin động trời đấy nhé. Nhưng hượm đã. Tình hình ở đây sao rồi? Có thêm bà lão nào phát hiện điều gì nữa không?”
“Các bà ấy cừ lắm,” tôi đáp. “Có một bà cho rằng mình đã có manh mối.”
“Bà bạn Marple của chúng ta hử?”
“Là bà Marple, bạn chúng ta.”
“Các bà ấy thì bao giờ cũng tưởng mình biết tuốt,” đại tá Melchett nói, rồi thích thú nhâm nhi ly whisky.
“Có thể là tôi không nên xen vào việc này,” tôi nói. “Nhưng tôi nghĩ nên thẩm vấn thằng bé bán cá. Ý tôi là nếu kẻ giết người đi ra bằng cửa trước thì có cơ may cậu ta đã trông thấy hắn.”
“Slack đã thẩm vấn nó rồi,” Melchett đáp. “Nhưng thằng bé khai nó chẳng nhìn thấy ai cả. Khó mà nhìn thấy lắm. Tên sát nhân có thể đã tìm hiểu kỹ. Ở cổng trước nhà mục vụ lại có nhiều bụi rậm, nên hắn ta có thể quan sát lúc nào thì đường vắng người. Thằng bé bán cá đã ghé lại nhiều nơi — nhà mục vụ, nhà Haydock rồi nhà bà Price Ridley nữa, nên tên giết người rất dễ lẩn tránh nó.”
“Vâng, chắc là thế,” tôi nói.
“Mặt khác, nếu chẳng may thằng Archer bất lương kia giết người và Fred Jackson bắt gặp hắn thì tôi cũng hết sức ngờ phải chăng thằng bé khai gian. Archer là họ hàng với nó mà.”
“Ông có nghi ngờ Archer nhiều không?”
“À, mục sư biết đó, lão Protheroe đã tấn công Archer rất kịch liệt. Giữa hai người đã có nhiều trận sống mái. Tính Protheroe thì không mấy nhân hậu khoan dung.”
“Đúng vậy, ông ấy là người rất nhẫn tâm,” tôi nói.
“Ý tôi là, mình muốn sống thì cũng phải để cho người ta sống với chứ,” Melchett tiếp. “Tất nhiên luật pháp thì phải đâu ra đó, không thể có tình trạng nương nhẹ. Đó là điều Protheroe không bao giờ làm.”
“Ông ta luôn tự hào về điều ấy,” tôi nói.
Rồi ngập ngừng đôi chút, tôi hỏi tiếp:
“Cái ‘tin động trời’ ông định nói với tôi là gì?”
“Chà, quả là động trời. Mục sư biết lá thư Protheroe viết dở khi ông ấy bị ám sát chứ?”
“Vâng.”
“Chúng tôi đã tìm được một chuyên gia — để biết dòng chữ 6.20 có phải do bàn tay khác thêm vào không. Đương nhiên chúng tôi gửi cả các mẫu chữ viết tay của Protheroe. Và mục sư có biết chuyên gia kết luận thế nào không? Lá thư ấy hoàn toàn không phải do Protheroe viết.”
“Ý ông là giả mạo ư?”
“Đúng là giả mạo. Họ cho rằng dòng 6.20 lại do một người khác nữa viết — nhưng họ không chắc chắn. Tiêu đề ấy được viết bằng thứ mực khác, nhưng bản thân lá thư là giả mạo. Protheroe không hề viết nó.”
“Họ có chắc chắn không?”
“À, họ quả quyết trăm phần trăm. Mục sư hiểu thế nào là chuyên gia mà! Ô, nhưng họ cũng chỉ khẳng định tương đối thôi.”
“Quá ngạc nhiên,” tôi nói rồi sực nhớ ra. “Sao lúc bà Protheroe nói rằng nét chữ này không giống của chồng bà thì tôi lại không lưu ý nhỉ!”
“Thật vậy sao?”
“Tôi cứ nghĩ các bà thường hay nhận xét ngu ngơ thế thôi, bởi lẽ theo tôi chắc chắn ông Protheroe đã viết bức thư ấy.” Chúng tôi nhìn nhau. Rồi tôi chậm rãi nói: “Thật kỳ lạ, tối nay bà Marple cũng bảo lá thư ấy là hoàn toàn giả mạo.”
“Quỷ tha ma bắt cái bà ấy, nếu chính bà ta là thủ phạm thì bà ta cũng chỉ biết đến thế mà thôi.”
Ngay lúc ấy chuông điện thoại vang lên. Tiếng chuông điện thoại cũng mang yếu tố tâm lý; lúc này đây nó reo dai dẳng như báo hiệu điềm gở.
Tôi bước đến nhấc ống nghe.
“Nhà mục vụ đây,” tôi nói. “Ai ở đầu dây thế?”
Một giọng nói kỳ lạ, the thé cuồng loạn vang lên:
“Tôi muốn xưng tội. Lạy Chúa, tôi muốn xưng tội.”
“A lô, a lô,” tôi nói. “Xem kìa, anh đã ngắt đường dây rồi. Số máy nào vậy?”
Một giọng nói uể oải đáp rằng không biết, rồi xin lỗi vì khiến tôi bị quấy rầy.
Tôi gác ống nghe và quay lại chỗ Melchett:
“Có lần ông nói mình sẽ phát điên nếu lại có thêm người tự nhận mình là thủ phạm phải không?”
“Chuyện gì vậy?”
“Có người muốn thú tội… Nhưng tổng đài đã ngắt đường dây rồi.”
Melchett nhảy bổ tới chụp lấy ống nghe.
“Tôi sẽ nói chuyện với họ.”
“Ông gọi đi, có thể sẽ có hiệu quả đó,” tôi nói. “Giờ thì tôi đi đây. Tôi vừa thoáng nghĩ mình đã nhận ra giọng nói này.”
Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ - Agatha Christie Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ