Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 26
H
OÀNG LAN BỒI HỒI XÚC CẢM. Lòng người không phải là gỗ đá. Lòng đàn bà lại càng khác xa gỗ đá. Nếu không nghĩ tới Khanh hẳn nàng đã đầu hàng trước Tuấn lúc này.
- Em cám ơn anh đã nghĩ cho em.
- Anh vẫn muốn được săn sóc em mãi dù trong bất cứ hoàn cảnh nào. Nhưng anh biết anh ngây thơ khi nghĩ vậy. Hơn ba mươi tuổi mà vẫn ngây thơ là điều khó có thể chấp nhận, nhưng không thể là không có trường hợp đó.
- Em chẳng muốn ai buồn vì em.
- Nhưng anh buồn vì em mãi.
Hoàng Lan nhìn vào mắt Tuấn, thấy nao lòng. Đôi mắt sâu thăm thẳm chứa chan những muộn phiền. Hai người nhìn nhau, như mê man, Tuấn cúi xuống.
Vòng tay siết chặt tấm thân tròn lẳn mà Tuấn hằng mơ ước, chàng hôn Hoàng Lan thật nhẹ thật nhẹ, rồi như cơn lốc. Mái tóc Hoàng Lan thơm ngát phủ lên mặt Tuấn.
Một chiếc hôn thật dài. Thật trang trọng. Hoàng Lan rời khỏi Tuấn, dựa lưng vào tường nhìn lên trần.
- Một lần thôi nhé, anh. Em không thể chiều anh hơn nữa.
Bàn tay Tuấn vuốt ve trên tóc Lan, chàng hối hận. Tan vỡ hết cả rồi. Mình đã phá tung tất cả những gì trong khuôn khổ. Nhưng Tuấn không đủ can đảm rời khỏi Hoàng Lan.
- Anh xin lỗi em.
Hoàng Lan không nói. Anh không có lỗi. Em đã tự bằng lòng như vậy, em đã muốn trao anh một kỷ niệm và bây giờ, kỷ niệm ấy đã trao rồi.
Hoàng Lan nói thật khẽ:
- Tháng sau chúng em làm đám hỏi.
Tuấn rùng mình. Sự tan vỡ bắt đầu. Hoàng Lan sắp đi khỏi cuộc đời của chàng.
- Em bằng lòng cho anh chúc em không?
- Đừng chúc gì cả. Đã có đủ rồi.
- Anh không bao giờ hết nhớ em.
- Anh có gì trách em không?
- Không bao giờ. Anh nhớ có những lần đã nói với em. Anh sẽ trả em lại cho em khi em lấy Khanh hay một người nào khác. Và bây giờ anh vẫn giữ nguyên lời đó, không có gì trách móc, không có gì giận hờn.
Chàng choàng tay qua người Lan, siết chặt.
- Anh xin được ôm em một lần cuối. Tối hôm đó anh từng ao ước ôm em trong tay, bây giờ anh đã được rồi.
Hoàng Lan úp mặt vào ngực Tuấn. Hơi đàn ông tràn vào mũi nàng nồng nàn quen thuộc. Đây là người đàn ông thứ hai đã ôm tôi. Đây là hơi người đàn ông thứ hai được tôi cảm nhận. Và chắc chắn chỉ có thế.
Hoàng Lan nói nhẹ trong hơi thở:
- Cho em ngồi dậy, anh.
Tuấn đỡ nàng ngồi thẳng lên. Hoàng Lan vuốt lại mái tóc, bước đến khung cửa sổ. Nắng đã nhạt trên khu vườn im vắng, lác đác một vài cánh chim vạch đường bay trên nền trời ngả sang màu xanh đục.
- Mình về đi anh.
- Ừ.
- Chiều rồi!
Tiếng Tuấn dịu dàng:
- Hoàng Lan.
- Dạ.
Hoàng Lan quay lại.
- Em không buồn anh thật chứ.
- Không một chút nào, dù chỉ bằng móng tay.
Hoàng Lan pha trò. Tuấn đến cạnh nâng nhẹ cằm Hoàng Lan lên:
- Cám ơn em. Anh nhớ mãi buổi chiều này.
Tuấn lấy cái túi giấy, bỏ hết ổi vào rồi cùng Hoàng Lan bước ra ngoài. Khóa cửa xong hai người thong thả bước trong khu vườn, sang nhà bác Ba. Những bước chân Hoàng Lan thật đẹp, thật điệu, nhún nhẩy một cách dễ thương. Đôi chân dài, chị em nàng cô nào cũng có cặp đùi thật đẹp.
Tuấn giao chìa khóa cho người đàn bà giữ vườn rồi cùng Hoàng Lan lộn lại chỗ để xe. Chiếc xe quay về hướng Sàigòn.
Hoàng Lan ngồi ngó ra bên đường. Gió làm mát đôi môi như còn nóng bỏng vì cái hôn của Tuấn. Hoàng Lan liếm môi. Mỗi người đàn ông hôn một cách. Và cả hai người đều mang đến cho nàng những xúc động tột cùng.
Xe về đến thành phố, chạy len vào biển người và xe cộ. Hoàng Lan nhìn từng đoàn xe nối đuôi nhau bỗng nhiên nghĩ đến đoàn xe rước dâu của nhà trai và thấy bâng khuâng.
Về gần tới nhà Hoàng Lan chợt gọi:
- Anh Tuấn.
- Em hỏi gì?
- Cho phép em khuyên anh một câu.
- Em cứ nói.
- Anh lập gia đình đi.
Tuấn cười, cố tạo ra vẻ vui tươi tự nhiên:
- Anh vẫn có ý đó. Em chả thấy anh đang thực thi kế hoạch là gì.
- Anh nên lấy vợ. Phải có người săn sóc cho anh.
- Anh đang tìm.
- Em nói thật đấy. Em mong thế.
Tuấn quay nhìn Lan:
- Anh chỉ sợ vợ anh sẽ không tìm thấy hạnh phúc.
Hoàng Lan rùng mình. Tất cả đều do tình yêu. Không thể giải thích tình yêu được. Nàng không hiểu được nàng. Tuấn cũng thế. Và không ai chịu chấp nhận tình yêu như kiểu Hoàng Lan với Khanh và Tuấn. Đó là tội lỗi. Họ sẽ bảo thế. Nhưng tôi không hối hận, tôi thanh thản và tôi đã làm được những gì tôi cho là phải làm.
Chiếc xe chạy chậm lại rồi dừng ở đầu khúc quanh. Hoàng Lan mở cửa bước xuống. Cánh cửa vừa đóng lại Hoàng Lan cúi xuống chìa tay ra bắt tay Tuấn. Chàng xiết thật chặt, giữ thật lâu bàn tay mềm mại của người con gái cho chàng nhiều kỷ niệm.
Trước khi quay đi Hoàng Lan nói nhỏ nhưng thật rõ ràng:
- Anh Tuấn. Anh có biết chị Nga yêu anh chừng nào không?
Tuấn thấy ánh mắt Hoàng Lan như ngầm bảo: hãy đón nhận tình yêu đó đi anh. Hoàng Lan đi khuất sau rặng cây, Tuấn còn ngồi ngơ ngẩn, ngẩn ngơ …