Sự khác biệt giữa thất bại và thành công là giữa làm gần đúng, và làm thật đúng.

Edward Simmons

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 26
HỮNG NGÀY THI VẤT VẢ QUA ĐI như một giấc mơ. Thái Hòa mê man trong bài vở, trong sự vo tròn của chữ nghĩa. Khi tất cả chấm dứt, nàng tưởng như mình đã biến đổi thành một con người khác. Một người vừa ốm dậy, còn mệt nhọc nhưng bắt đầu cảm thấy cuộc đời lại đẹp. Và niềm tin yêu đời lại nhen nhúm vươn cao. Trong suốt thời gian đó, Thái Hòa không có được một lúc để nghĩ tới Phương, để mơ mộng về chàng. Một đôi khi bóng chàng thoáng đến, Thái Hòa lại dở sách vở ra vùi đầu vào đó để được nghĩ mình đang học không những cho mình mà cả cho chàng, cho tương lai tốt đẹp sắp đến.
Và ngày thi bắt đầu. Nàng cảm thấy mình có vẻ yếu ở một vài môn, nhưng vẫn tràn trề hi vọng. Bao nhiêu là cố gắng, bao nhiêu là công lao đặt vào. Thái Hòa nhủ thầm:
- Em sẽ đậu. Em phải đậu, vì anh muốn thế.
Sau ngày thi, vợ chồng Quốc đến rủ nàng đi chơi Biên Hòa cho khuây khỏa. Quốc có người bạn là Phi Đoàn Phó một phi đoàn trong căn cứ không quân ở đây. Thoạt đầu Thái Hòa tính không đi, nhưng Quốc và Duyên ép quá nàng đành nhận.
Buổi sáng, Quốc lái xe đưa cả vợ và các con đến nhà. Duyên gửi mẹ trông dùm cháu bé rồi gọi Thái Hòa sửa soạn lên đường.
Thái Hòa ngạc nhiên:
- Xe hơi của ai vậy anh Quốc?
Quốc mỉm cười:
- Mượn của người bạn.
Thái Hòa ngắm nghía chiếc xe:
- Trông không có vẻ bảo đảm tí nào.
Quốc gật đầu:
- Dám lám. Dọc đường mà chết máy là có dịp được xuống đẩy cho dãn gân cốt.
Thái Hòa trề môi:
- Vậy thì em ở nhà. Đi chơi mà tốn sức lao động thế ai ham.
Quốc xua tay:
- Đùa thế. Trông cũ vậy nhưng nó chạy tốt lắm, anh đã lái nhiều lần. Chỉ phải cái không nhanh lắm. Nhưng càng tốt, đỡ ngại gây tai nạn.
Thái Hòa đoán:
- Chắc nó chạy nhanh bằng xe lam là cùng.
- Cỡ ấy.
Duyên nhắc em:
- Mang theo đồ tắm. Dưới căn cứ anh Hoàng có Piscine sạch lắm.
Thái Hòa reo lên:
- A, vậy thì tốt. Lâu quá không có thì giờ đi bơi lội, eo mất đẹp.
Duyêncười:
- Và có dịp các chàng làm quen với cô nữa.
Thái Hòa hỏi:
- Thì mấy tay Pilot đó. Họ đến tắm ở đấy hàng ngày mà.
Thái Hòa trở về phòng. Nàng mở ngăn kéo lấy ra ba bộ đồ tắm hai mảnh. Một màu cam, một màu đỏ và một xanh sọc trắng. Loay hoay chọn, cuối cùng Thái Hòa quyết định mang theo bộ đỏ. Thái Hòa lại trước gương thay thử bộ đồ tắm vào người. Chiếc soutien nâng cao cặp ngực hình như hơi chật. Thái Hòa bật cười nhận ra rằng, mặc dù vất vả vì thi cử, vì lo lắng, vì nhớ nhung Phương và không ăn uống là bao mà nàng vẫn mập ra. Hẳn là lên thêm vài ký. Thái Hòa vuốt ve trên da thịt. Lớp da trắng xanh vì không bén nắng mặt trời.
Nàng lẩm bẩm:
- Trông mình như con mẹ bị bệnh nặng.
Và Thái Hòa tự nhủ sẽ phơi nắng lâu lâu cho lớp da tươi hơn, hồng hơn một chút.
Tiếng Duyên giục giã:
- Trời ơi, Hòa ơi. Bộ mày ngủ luôn trong ấy hay sao vậy?
Thái Hòa chạy ra với cái túi xách trên tay:
- Gớm, vội vàng dữ vậy.
- Đi sớm cho mát.
Thái Hòa ngắm chị:
- Mới sanh xong mà trông cứ phơn phởn ra.
Duyên vênh mặt:
- Chứ sao. Tao có bí quyết giữ gìn mà. Mấy bà đẻ gặp tao phải ngạc nhiên. Sao chị vừa sanh được hai tháng mà bụng nhỏ thế, chỉ bằng chét tay. Còn tôi sanh rồi mà vẫn như có chửa.
Thái Hòa gật gù:
- Ừ. Công nhận bụng bà nhỏ thật, eo thon lắm, nhưng da cũng trắng xanh.
- Vậy nên tao mới lên Biên Hòa đổi gió. Mẹ cấm tao tắm, nhưng tao vẫn lén mang đồ tắm đi, thích thì nhẩy xuống tắm đại.
- Ừ. Ăn thua gì, tắm bừa đi.
Quốc đi vào rên rỉ:
- Xong chưa hai cô. Bao giờ mới lên đường?
Duyên đổ thừa:
- Tại con quỷ này. Em chờ nó đấy chứ.
- Thì đi.
Mọi người ra xe. Quốc thận trọng lái ra khỏi ngõ, chiếc xe bon bon lên xa lộ.
Khoảng chín giờ tới Biên Hòa. Quốc đậu gần hàng rào khu cư xá bóp còi inh ỏi. Đã hẹn trước, nghe tiếng còi Hoàng chạy ra ngó rồi ra cổng làm thủ tục đón mọi người vào.
Nhà Hoàng không rộng lắm, nhưng rất thoáng. Đồ đạc đơn sơ, toàn những thứ của nhà binh. Thấy Thái Hòa, Hoàng thân mật:
- Chào cô Hòa. Đây là lần đầu tiên cô đến nhà tôi chơi, nhưng tôi biết cô từ trước.
Thái Hòa vui vẻ:
- Sao anh tài thế?
- Anh chị Quốc kể tôi nghe và rất hân hạnh được đón tiếp cô tại nhà. Vợ tôi cùng các cháu lại còn thích hơn, không lo sợ sâu răng mà thiếu thầy chữa nữa.
Thái Hòa nhún chân thật điệu:
- Ông bà Quốc chỉ tài khen. Em mà tài cán gì.
- Cô khỏi phải dấu. Nào ai đã dám nhờ vả gì đâu?
Mọi người cười vui vẻ, ngồi quây quần nói chuyện, ăn quà, Hoàng bảo:
- Tôi đề nghị thế này. Sáng nay Piscine thay nước, mình để chiều hãy tắm. Bây giờ các bà các cô bày vẽ làm bánh làm cơm gì thì làm, đàn ông tụi tôi đi đánh Billard. Cơm trưa xong ngủ một giấc dậy đi tắm chiều cho tụi trẻ con ra rừng cao su xa lộ chơi một lúc rồi về. Đồng ý không?
Quốc tán thành. Và buổi sáng qua đi trong những tiếng cười rộn rã của người lớn, tiếng nô đùa la hét của trẻ con. Nằm cạnh Duyên trên chiếc giường lạ Thái Hòa không tài nào ngủ được. Chỉ chập chờn. Nàng tiếc rẻ, nếu ở nhà thì Thái Hòa đã trở dậy mang giấy bút ra viết cho Phương. Rồi chờ gặp chàng sẽ trao cho Phương đọc, như một món quà.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương