Nguyên tác: Sisters
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Chương 25
N
gày Valentine, ngủ dậy nghĩ đến chuyện hôm đó bố họ sẽ cưới vợ ở Las Vegas, người nào cũng thấy lòng mình nặng trĩu. Việc bố cưới vợ làm cho họ càng nhớ đến mẹ. Họ có vẻ lặng lẽ khi ăn sáng. Họ gửi đến cho bố và Leslie hoa cùng rượu sâm banh tại khách sạn hai người ở. Trước đó hai tuần, Sabrina đã gửi email cho ông, nói về giấy tờ giao kèo trước khi cưới. Ông trả lời rằng đã nghĩ đến chuyện ấy rồi. Sabrina cảm thấy yên tâm khi nghe thế, vì nếu cơm không lành canh không ngọt, hai người ly dị, Leslie sẽ cuỗm hết tài sản của ông.
Để ăn mừng lễ Valentine, Brad sẽ đưa Annie đi ăn tối vào đêm đó. Tammy ngạc nhiên khi được John mời đi chơi tối đó. Anh đề nghị họ đi ăn tối rồi đi xem phim. Cô thấy ý kiến hay, không có gì gượng ép mà cũng không tình tứ quá, vì họ mới bắt đầu hẹn hò đi chơi với nhau. Paul cũng sẽ từ Brown đến thăm Candy vào buổi tối. Mọi người đều có nơi đi chơi, có việc để làm, trừ Sabrina. Cô định sẽ ở nhà để làm việc. Những người khác khi đi chơi đều cảm thấy ái ngại cho Sabrina. Cô tự nấu xúp để ăn, va khi Tammy ra khỏi nhà, cô cảm thấy có lỗi với chị, vì để chị ở nhà một mình.
- Đừng ngốc, - Sabrina nói, - chị không sao đâu. - Sabrina cười vui vẻ và nói Tammy rất đẹp. Cô nói với Tammy rằng mình rất thích John. Cô nói anh ta đẹp trai, thông minh, tốt bụng, hoạt bát, lanh lợi. Anh có nghị lực và giàu sáng kiến như Tammy, lại làm cùng lĩnh vực với cô. Và cô cũng thích Paul Smith. Anh ta trong sáng, lành mạnh hơn những người đàn ông từng đến với Candy. Và cô rất có thiện cảm với Brad. Sabrina nói rằng mỗi khi Annie đi đâu, trông cô thật đẹp. Tammy giúp cô mặc áo, Candy làm tóc nên nhìn Annie giống như nàng tiên mỗi khi Brad đến chơi. Annie thường ngẩn ngơ trước sắc đẹp của Annie. Rõ ràng anh say đắm Annie, và Annie cũng tỏ ra sung sướng khi ở bên cạnh Brad. Mọi chuyện đã hoàn toàn thay đổi.
Đến 9h, nhà chỉ còn Sabrina. Cô ngồi một mình nơi bàn ăn, nhìn tô xúp, nghĩ đến Chris và tự hỏi tại sao chuyện của họ đến nông nổi này. Cô đã mất người đàn ông mà mình yêu thương suốt bốn năm nay. Cuối cùng, Sabrina không ăn mà đổ hết xúp vào bồn rửa. Cô không thể ăn, cũng không thể làm việc vì chỉ nghĩ đến Chris. Cô không có tin gì của anh từ đêm giao thừa đến giờ.
Cô đi loanh quanh trong phòng khách một hồi rồi ngồi ở phòng giải trí cố xem ti vi nhưng không thể tập trung tư tưởng để xem, bèn đi lên phòng, đứng ở cửa sổ nhìn ra ngoài. Bên ngoài, trời sa tuyết và cuối cùng chị không chịu đựng được nữa. Cô muốn gặp Chris, cho dù chỉ một lần rồi thôi. Cô xuống lầu, đi ủng, mở tủ lấy áo khoác để mặc, rồi lội tuyết đi bộ đến nhà anh. Cô bấm máy nội đàm ở dưới lầu, và sau gần hai tháng, bây giờ cô mới nghe lại giọng anh. Chỉ nghe giọng anh thôi, Sabrina cảm thấy mình như người thiếu dưỡng khí sáu tuần bây giờ mới được hít thở lại.
- Ai đấy?
- Em đây. Em lên phòng anh được không?
Im lặng một hồi lâu anh mới nói “Được, cứ mở cửa mà vào”. Sabrina mở cửa, lên lầu, đến phòng anh. Chris đứng ở ngưỡng cửa, cau mày, mặc áo len, quần jeans và đi chân trần. Bốn mắt gặp nhau, cô từ từ đi về phía anh. Anh tránh sang một bên cho cô vào nhà. Sabrina nhìn quanh, không có gì thay đổi, anh cũng vậy.
- Có gì không ổn à? - Anh lo lắng hỏi. Trông Sabrina có vẻ không khỏe. - Em khỏe không?
Cô nhìn anh với ánh mắt buồn bã. - Không, em không khỏe, còn anh? - Anh nhún vai. Chris đã khổ sở suốt sáu tuần qua.
- Em muốn uống gì không? - Chris hỏi và cô lắc đầu. Sabrina vẫn còn lạnh, vẫn mặc áo khoác ngồi trên ghế nệm dài. - Tại sao em đến đây? - Cô không nhắc anh nhớ hôm nay là ngày Valentine. Ngày lễ này không còn quan trọng với hai người nữa.
- Em không hiểu tại sao em đến đây, - Sabrina đáp.
- Em phải đến. Không có anh, mọi việc đều rất kinh khủng. Em không biết có gì không ổn cho em. Em quá sợ hôn nhân. Không sợ anh mà sợ em. Bố em đã lấy Leslie sau khi mẹ em vừa mới mất. Tại sao ông ấy không sợ nhỉ? Đáng ra ông ấy phải sợ chứ. Thế mà em lại sợ. Em ghét cảnh hôn nhân tan vỡ.
- Không phải lúc nào hôn nhân cũng tan vỡ, - anh dịu dàng đáp rồi ngồi xuống chiếc ghế bành trước mặt chị. Chiếc ghế bành bọc da này anh rất thích, thường ngồi ở đây hàng giờ với con chó. - Nhiều lúc hôn nhân cũng tốt đẹp.
- Không thường. Em chưa hề thấy cuộc hôn nhân nào tốt đẹp. Chúng ta phải cưới nhau ư? Chúng ta không có cách nào khác để làm ư?
- Chúng ta đã làm rồi đấy. Anh không muốn giậm chân tại chỗ suốt đời, Sabrina à. Anh muốn sống đàng hoàng hơn thế nhiều. Em cũng nên như thế. Anh định gọi cho em để bàn với em lại. - Anh ngần ngừ một lát. - Anh đã suy nghĩ nhiều về vấn đề này. Anh không thích từ bỏ những gì mình muốn có và em cũng không nên. Nếu chúng ta sống chung một thời gian thì sao? Không lâu, có lẽ chỉ sáu tháng thôi, cho đến khi em quen với ý niệm vợ chồng. Chúng ta có thể sống thử trong một thời gian. Nếu em muốn, em có thể sống ở đây, hay chúng ta có thể tìm nhà riêng. Anh không biết. Có lẽ giấy hôn thú không quan trọng như anh nghĩ. Chúng ta nên sống chung với nhau để xem tình hình xảy ra như thế nào và biết đâu nhờ thế mà em không lo sợ bước tiếp theo. - Anh dừng lại đột ngột khi Sabrina lắc đầu.
- Đừng làm thế nếu anh không muốn. Đừng thu xếp như vậy, Chris à. - Sabrina nói một cách khổ sở, cố bảo vệ sở thích của anh, vì cô yêu anh, nhưng sở thích của anh lại trái ngược với sở thích của cô.
- Anh muốn em, - anh nói thẳng. - Anh muốn thế đấy. Anh muốn như vậy từ khi mới gặp em. Em và cuộc sống tất bật, các em gái của em, bố em, các con chó ngu ngốc của chúng ta... và ngày nào đó, các con của chúng ta. Em chăm sóc các em gái như họ là con của em vậy. Hãy để cho họ trưởng thành. Họ phải trưởng thành thôi. Chúng ta có thể có con.
- Nếu chúng ta ghét chúng thì sao? Lỡ chúng nghiện ma túy hay phạm pháp thì sao? Điều đó không làm cho anh sợ à? - Mắt Sabrina lộ vẻ lo sợ, khiến Chris thương hại, muốn quàng tay ôm cô vào lòng. Nhưng anh không làm, mà cứ ngồi nhìn cô chăm chú.
- Sống với em, anh không sợ gì hết, - anh đáp. - Không có gì làm anh sợ hết. Nếu chúng phạm pháp, chúng ta sẽ bỏ chúng, có đứa khác. - Anh cười. - Anh chỉ muốn em thôi, em yêu à. Miễn em thấy tốt là được. Nếu em thích sống chung, chúng ta hãy sống. Nhưng nếu có con, chúng ta phải kết hôn đấy nhé. Anh thích con được pháp luật thừa nhận là hợp pháp. Ngày nào đó, chúng sẽ cần sự hợp pháp này. - Sabrina gật đầu, mỉm cười với anh.
- Có lẽ sau sáu tháng sống chung, em sẽ quen với đời sống vợ chồng.
- Anh hy vọng thế, - anh đáp rồi đứng dậy, sang ngồi bên cạnh cô, quàng tay ôm cô, còn cô gục đầu tựa vào anh. Sabrina đã không được như thế này từ đêm giao thừa. Mất Chris với cô còn kinh khủng hơn mất tứ chi.
- Em xin lỗi vì đã làm anh thất vọng trong đêm giao thừa, - cô nói nhỏ. - Em quá sợ.
- Anh biết. Không sao, Sabrina à. Chuyện này sẽ tốt đẹp thôi... rồi em sẽ thấy...
- Tại sao anh lại tự tin như vậy? - Sabrina hỏi. Trong năm qua, nhiều chuyện xảy ra làm cho cô luôn sống trong tâm trạng lo âu, sợ sệt. Việc mẹ mất làm cho cô khủng hoảng và hụt hẫng nhất. Tâm hồn cô trở nên bấn loạn. Và anh nói đúng: cô có thể chăm lo cho mọi người tại sao lại không lo cho anh? Và có lẽ nên lo cho con họ. - Chris, em yêu anh, - Sabrina nói và ngước mắt nhìn Chris.
- Anh cũng yêu em. Không có em, anh rất khổ. Anh đã nghĩ đêm nay sẽ đến nhà em, nhưng anh sợ em sẽ không để anh vào. - Cô lắc đầu và anh hôn cô. Họ chưa giải quyết hết những chuyện khó khăn, nhưng dù sao cũng đã tháo gỡ được rắc rối vừa qua.
- Khi hết hạn thuê nhà, em sẽ dọn đến ở với anh, - Sabrina hứa. - Nhưng em sẽ rất nhớ ngôi nhà, nó rất tuyệt vời.
- Annie khỏe không? - Anh hỏi. Anh rất nhớ mọi người ở đấy. Anh xem họ như những người trong gia đình. Họ đã mất mát quá nhiều.
- Cô ấy khỏe. Cô ấy đã yêu Brad. Em nghĩ tình yêu của họ chân thật. Anh ấy yêu cầu Annie học rất nhiều thứ, điêu khắc, thuyết trình về hội họa ở Florence. Anh ấy muốn Annie sang năm sẽ dạy ở đấy. Và anh ấy cũng cố khuyên nó kiếm một con chó dẫn đường.
- Anh ấy là người tốt. Anh thích anh ấy. - Anh không hỏi Sabrina, không biết cô có nghĩ đến chuyện họ lấy nhau không vì họ chỉ mới hẹn hò đi chơi với nhau hai tháng. Người trong gia đình cô đáng ra không nên lập gia đình thì lại lập đó là bố cô. Chuyện đời quả thật không ai lường trước được.
Tối đó Sabrina ngủ lại nhà Chris. Cô gọi về cho các em, nói rằng không sao, nhưng không nói đang ở đâu. Tammy tin chắc cô ở lại với Chris, và họ không muốn gọi.
Sáng hôm sau, Sabrina và Chris cùng về nhà cô, vẻ hơi bẽn lẽn, nhưng sung sướng vì đã đoàn tụ lại với nhau. Các chị em quàng tay ôm ghì Chris như một người anh lâu ngày gặp mặt. Tất cả đều vui mừng trước cảnh đoàn tụ của họ.
- Chào mừng trở lại nhà, - Sabrina hôn anh và nói nhỏ. Benlah sủa như điên, vẫy đuôi mừng rỡ như máy đánh nhịp.