Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Chương 25
N
ăm nay rằm tháng tám – Tết Trung Thu – nhằm thứ hai nên đêm mười bốn có lẽ đông vui nhứt. Buổi tối, trên đường đến phòng trà tôi đi ngang mấy hiệu bánh Trung Thu thấy thiên hạ bu đông dễ sợ. Vậy mà cứ kêu là đời sống khó khăn, gạo châu củi quế không ai có tiền mua sắm và bánh nướng bánh dẻo sẽ ế dài. Thực ra bọn nhà giầu vẫn thừa tiền mua sắm và nhà nghèo vẫn đủ can đảm lê lết ở đó mà ngắm, mà nhìn, mà tính nhẩm tiền trong túi. Cuối cùng, cũng mỗi người một vài cân bánh mang về. Nhìn đám người xúm đông xúm đỏ tôi lại nghĩ tới Trường, tới Mẹ, tới các em tôi. Lúc này tôi được mời đi hát thêm cho mấy phòng trà khác nữa nên tiền bạc dễ chịu hơn trước đôi chút. Người trưởng ban nhạc nói tại tôi vui tính, nhã nhặn nên các chủ nhà hàng ca nhạc cỏ cảm tình nhờ anh giới thiệu tôi đến hát cho họ. Nhưng tôi còn biết thêm một điều, người ta mướn tôi vì tôi đẹp, và vì tôi chỉ là ca sĩ hạng ba không nổi tiếng đỡ phải trả thù lao cao giá Sự thực, các phòng trà khiêu vũ lúc này mọc ra như nấm, họ không cần ca sĩ nổi tiếng. Những cô hát hay, có tên tuổi hay yểu điệu, ưỡn ẹo hay làm eo làm sách. Hát mỗi nơi vài bản rồi chạy. Vừa đến đã đòi lên bục gỗ ngay, bắt ca sĩ đàn em nhường chỗ chờ dài cả cổ. Các chủ nhà hàng ca nhạc, vũ trường phát ngán. Họ quay ra tìm tòi những mầm non, những giọng ca mới lạ, những nhan sắc ưa nhìn những nụ cười dễ dãi, những lời nói dịu ngọt chiều đãi khách nghe.
Tôi ở trong số đó, và tôi bắt đầu phải chạy như gió để kịp có mặt mỗi buổi tối ở năm nơi, mỗi nơi vài chục phút, lên bục gỗ hai lần, mỗi lần vài bản nhạc vui buồn, lãng main. Nép mình trong bóng tối mờ ảo đèn mầu tôi nhìn thiên hạ nhún nhảy đong đưa chung quanh tôi bằng ánh mắt và hồn, tôi hát mà tôi không nghĩ đến ai ngoài Trường, tôi nhìn vào đám đông mà chỉ thấy có Trường. Nên mắt tôi ngơ ngẩn, giọng tôi trầm lắng, vô tình lại như diễn tả được ý tình trong nhạc phẩm. Và người ta vỗ tay tán thưởng tôi, nhiều hơn cách vỗ tay hoan hô vì lịch sự. Trong hàng chục bài ca tôi đã trình bày mỗi đêm, thỉnh thoảng tôi trở lại một bài hát quen thuộc mà tôi ưa thích. Nắng Hanh Vàng, bài ca tôi đã hát cho Trường nghe ngày nào và chàng đã cau mặt khi tôi nửa thật nửa đùa ước mơ được làm ca sĩ. Đó là kỷ niệm của tôi. Đó là những dịu dàng tôi đã ấp ủ trong mật ngọt tình yêu dài đăng đẳng.
Nhìn những người chen lấn trong các cửa hàng bánh Trung Thu tôi tự nhủ:
- Lát nữa trên đường vào phòng trà H.L. trong Chợ Lớn mình sẽ ghé Đồng Khánh mua mấy cân bánh biếu mẹ, biếu Trường.
Nghĩ tới mẹ tôi lại thấy mũi lòng. Ra khỏi gia đình tôi như người xa lạ với chính tôi. Bơ vơ và tiếc nhớ. Những ngày ở với mẹ thì túng thiếu, thì vất vả nhưng vui và yên ổn. Bây giờ ở với Trường, dù có tình yêu buộc rành hai đứa, dù có đứa con trai cho mặn mà nghĩa vợ chồng tôi vẫn thấy bâng khuâng như mất mát thế nào. Thấy chàng vất vả, cực nhọc tôi không đành lòng chấp nhận. Tôi muốn xả thân tôi để thấy được chàng vui sướng, đầy đủ như lúc chàng còn ở với gia đình chàng.
Chín giờ, Queen Bee khá đông khách. Tôi lách nhẹ qua đám nhân viên chiêu đãi ở gần quầy và đến gần ban nhạc. Người điều khiển chương trình khom mình xuống cạnh tôi:
- Chào người đẹp. Tối nay cô bé xinh quá.
- Chào anh. Tối nay anh vẫn khen bằng câu... như thường lệ.
Người điều khiển chương trình vỗ vỗ lên trán, diễu cợt:
- Chết chửa, anh đãng trí. Lúc nãy anh đã tự nhủ phải khen em câu khác.
- Tốt hơn hết anh chỉ nên cười một cái cho em yên tâm thấy anh... mạnh khoẻ. Thế là đủ rồi, chả nên khen gì thêm cho tốn hao sức lao động.
- Đanh quá nhỉ.
- Không dám.
Người điều khiển chương trình thân mật:
- Tường Diễm hát bản nào, cho biết đi.
Tôi nói tên hai bài hát mới đã dượt thành thạo mấy hôm nay. Rồi ngồi lặng im, nhìn vơ vẩn, loáng thoáng trong óc hình ảnh mấy cân bánh Trung Thu trĩu nặng đôi tay với niềm vui đầy ắp. Người điều khiển chương trình tiếp tục nhiệm vụ, giữ luôn vai trò hoạt náo viên. Một lát tôi nghe anh giới thiệu đến tôi:
- Bây giờ là giọng ca Tường Diễm ca sĩ duyên dáng và quen thuộc của giới yêu phòng trà. Hôm nay Tường Diễm hân hạnh cống hiến quý vị những bài ca mới với giọng ca truyền cảm... đầy, Tường Diễm.
Tôi tạo một nụ cười thật tươi và nhẹ nhàng bước ra vòng tròn ánh sáng. Tiếng vỗ tay rộn rã. Người ta làm tất cả như thói quen. Tôi, người điều khiển chương trình và khách mua vui. Tất cả đều vì lịch sự và giả dối, có mất mát gì đâu.
Tối chủ nhật khách đến nhẩy đông hơn ngày thường cũng cho tôi thêm hứng thú. Tôi hát liên tiếp ba bài rồi bước xuống trong “thủ tục” hoan hô của khách hàng. Lại ngồi đó chờ đến lượt hát thứ hai.
Trong bóng tối mờ mờ, một bóng đen ngồi sà xuống cạnh tôi:
- Chào Tường Diễm.
Tôi nhướng mắt nhìn. Người khách quen mặt từng mời tôi nhảy vài lần ở các phòng trà khác. Hôm nay ông ta lại có mặt ở đây, hẳn vì muốn gặp tôi, tôi linh cảm như vậy.
Tôi mỉm cười:
- Dạ, chào anh.
- Diễm không bận chứ?
- Da... chưa. Diễm còn hát lần nữa, trước khi sang phòng trà... bên kia.
Thiện, người đàn ông đứng tuổi và giầu có, người khách ngồi cạnh tôi, hơi nghiêng đầu thật điệu:
- Anh rảnh lắm. Diễm dành cho anh hân hạnh đưa Diễm đi các nơi kia hết buổi tối nhé.
Tôi làm điệu:
- Không dám làm phiền anh.
- Xin được Diễm làm phiền.
Tôi ngồi im, và như thế là đồng ý bằng nụ cười hé nở. Thiện hỏi han tôi bằng những lời dịu ngọt và lịch sự. Tôi nhìn Thiện chăm chú và công nhận ông ta là mẫu người dễ thu hút kẻ khác, nhất là nữ giới. Tôi cũng đã dành cho ông ta những thiện cảm nhẹ nhàng. Lần lượt Thiện đưa tôi đi khắp ba phòng trà, vũ trường ở trung tâm Sàigòn rồi vào Chợ Lớn để tôi trình diễn ở hai nơi còn lại. Trên chiếc xe hơi thật đẹp, thật êm của Thiện tôi vẫn không quên nghĩ tới niềm vui có món quà biếu mẹ, biếu Trường. Ngang nhà hàng Đồng Khánh, tôi bảo Thiện:
- Anh cho Diễm ghé đây một chút.
- Diễm cần gì đó?
- Em mua quà cho mẹ và các em.
- Bánh Trung Thu hở?
Tôi gật đầu. Thiện dừng xe và theo tôi vào nhà hàng Đồng Khánh một cách sốt sắng. Tôi nói:
- Anh chờ em ở xe cũng được, em vào mua một chút rồi ra liền mà.
Thiện cười nhẹ:
- Cho anh theo với, lỡ thiên hạ tưởng Diễm có một mình lại nhào vô tán thì phiền.
Tôi tròn mắt:
- Ai mà tán trong tiệm bánh này?
- Biết đâu được?
Vừa nói Thiện vừa đi cạnh tôi, thân mật như tình nhân. Tôi nghĩ là Thiện có cảm tình với tôi, muốn tán tôi. Từ ít lâu nay Thiện thường đến các phòng trà tôi hát, chỉ ngồi nghe mà không nhẩy. Thiện làm quen với tôi, mời tôi dùng nước và vài lần đã mời tôi khiêu vũ những lúc tôi ngồi chờ hát lần sau. Vài cô đồng nghiệp đã thì thào với tôi:
- Hắn mê bồ đó.
- Tên ấy giầu lắm, mình biết. Giám đốc một công ty lớn ở vùng Chợ Cũ đấy.
Tôi ngồi im, cười cười. Tôi không ưa loại chuyện phất phơ này, nhưng không có lý do gì từ chối nghe những lời như vậy cả. Các cô nhiều chuyện vẫn tiếp tục bàn tán:
- Hắn ngồi nghe bà Diễm hát mà mắt nhìn như muốn đốt cháy người ta.
- Tôi để ý thấy hắn đeo theo bồ Diễm cả hai tháng nay rồi.
Tôi cắt đứt câu chuyện của họ:
- Mấy bà giầu tưởng tượng. Tôi có thấy gì đâu.
Nhưng bây giờ thì tôi tin các bạn tôi nói đúng. Thiện nói nhiều xa gần để đốt giai đoạn sơ giao, làm như đã quen tôi, đã thân tôi từ lâu. Nhưng tôi chẳng nói gì được, đời ca sĩ thường “được hay bị” người ta “dễ thân” như vậy.
Tôi mua một cân bánh dẻo và một cân bánh nướng. Thiện bảo lấy thêm hai cân nữa rồi rút ví trả tiền, thản nhiên:
- Anh tặng Diễm món quà này để làm niềm vui nhỏ cho gia đình.
Tôi băn khoăn, ngần ngại:
- Anh đừng làm vậy. Diễm không thích...
Thiện xua tay:
- Anh biết Diễm tự trọng, nhưng đừng quan tâm đến chuyện nhỏ nhặt này. Có đáng là bao, cho anh góp phần với Diễm chứ.
Tôi đành để Thiện trả tiền. Ông ta ôm chồng bánh trên vai sánh vai tôi bước ra cửa. Thực tình tôi đã thoáng nghĩ đến hình ảnh một cặp vợ chồng hạnh phúc và đầy đủ qua hình ảnh chúng tôi lúc này. Rồi tôi tự thẹn, vội nghĩ đến Trường với tâm hồn cao quý của chàng. Trường được tất cả, trừ có tính hay ghen và tự ái. Nhưng tôi giỏi nhẫn nhịn và chiều chuộng, nên tình yêu của chúng tôi tràn đầy, không dứt.
Thiện nói:
- Ước ao anh có nhiều cơ hội để săn sóc Diễm như thế này.
Tôi nhìn lảng ra chỗ khác:
- Anh nói quá.
Giọng Thiện tha thiết:
- Thật đấy. Anh thật tình quý mến Diễm.
Cám ơn anh.
Thiện cười sảng khoái. Người đàn ông đã lớn tuổi mà dáng dấp vẫn trẻ trung và yêu đời. Tiền bạc và danh vọng đã làm ông ta được thế. Tôi lại thấy tội nghiệp Trường. Chàng cũng có thể là một người như thiện, nếu chàng không lấy tôi. Vì tình yêu chàng dứt bỏ tất cả, ra khỏi mái nhà cha mẹ với hai bàn tay trắng và tấm lòng tự ái vun đầy. Chàng ngước mắt nhìn cao để thấy mình tự tin và kiêu hãnh. Chàng cúi xuống để thấy có tôi với tình yêu nồng nàn trong cánh tay chàng. Từ đó Trường lao đầu vào cực nhọc, vất vả. Trường cực nhọc cả ngày để kiếm tiền, vất vả cả buổi tối để làm thêm. Mãi đến lúc “chịu thua” tôi Trường mới bỏ dạy học tối để ở nhà với con cho tôi đi hát. Chị người làm trông nom thằng bé cho Trường có chút thì giờ nghỉ ngơi, nhưng chàng cứ thích ôm nó vào lòng. Trường bảo:
- Anh ôm con để thấy được gần em thêm nữa.
Tôi phát khóc sung sướng vì câu nói ấy.
Tôi lại tiếp tục công việc quen thuộc ở hai phòng trà và vũ trường còn lại. Rời vũ trường H.L. đã gần mười một giờ đêm tôi định về thẳng nhà, nhưng Thiện đã mời:
- Anh mời Diễm đi ăn cái gì cho ấm bụng.
Thiện nhìn tôi đầy chờ đợi. Tôi ngại ngùng:
- Em không đói.
- Thì mình đi uống nước.
Tôi nghĩ tới Trường, tới bé Hải với tất cả nôn nóng của lòng:
- Sợ khuya quá... Ở nhà mong.
Thiện bật cười:
- Đừng lo, lát về anh vào chào bác, xin lỗi cho.
Tôi giật mình. Thật là rắc rối to nếu Thiện theo tôi về nhà. Tôi nói:
- Chết, không được đâu anh.
Thiện nheo mắt nhìn tôi:
- Có gì bất tiện?
Tôi bối rối:
- Khuya quá...
Thiện gật gù:
- Ừ khuya mà vào nhà Diễm chơi thì cũng không tiện thật. Lần khác cho anh đến thăm bác nhé. Nhưng bây giờ thì đi ăn với anh đã chứ.
Nhìn vẻ thành thật của Thiện tôi không nỡ từ chối. Những cân bánh Thiện mua tặng tôi cũng một lý do để tôi khó mở lời nói thẳng. Tôi ngần ngừ một chút đành gật đầu:
- Cho Diễm về sớm nhé.
Thiện vui tươi:
- Một chút thôi mà.
Chúng tôi trở ra Chợ Cũ ăn cháo cá. Ban đêm trời lạnh và nhiều sương, tôi thấy vai ê ẩm. Tô cháo nóng làm tỉnh lại người, bớt đi mệt nhọc sau hai giờ ca hát. Thiện săn sóc tôi từng chút, dáng điệu thân mật như người yêu săn sóc người yêu, như vợ với chồng. Một đôi lần Thiện nửa vô tình nửa cố ý đặt nhẹ tay lên vai, lên lưng tôi như vui câu chuyện, rồi lại rụt về trước khi tôi kịp có phản ứng. Tôi chẳng biết nói sao. Thiện đưa tôi trở về nhà. Tôi lo âu liếc xuống chiếc đồng hồ nhỏ. Chỉ còn mười tám phút nữa là giới nghiêm. Mọi lần, mười một giờ rưỡi là tôi đã ở trong tay Trường, tối nay hẳn chàng nóng ruột lắm. Tôi sẽ nói thế nào cho Trường bằng lòng, tôi sẽ giải thích ra sao để chàng khỏi thắc mắc?
- Em đi mua bánh Trung Thu nên về trễ...
- Hôm nay Trung Thu nên nhà hàng đông khách, tan trễ hơn mọi ngày.
Không ổn tí nào, và Trường sẽ không tin. Tôi biết vậy. Nhưng tôi không thể nói cách nào hơn thế. Trong lòng tôi một niềm hối hận len lén dâng lên.
Tôi bảo Thiện dừng xe cách đầu ngõ một quãng:
- Anh cho Diễm xuống đây.
- Để anh đưa Diễm đến trước cửa nhà.
Tôi cười:
- Nhà trong hẻm nhỏ xe vô được sao?
- Anh đi bộ vào với Diễm...
Tôi kêu lên:
- Không... tiện đâu. Thôi anh cho em xuống đây.
Thiện cười thành tiếng, dừng xe dưới bóng cây me gần đầu ngõ:
- Làm gì mà đã cuống lên thế?
Tôi mở cửa khi xe vừa dừng lại:
- Cám ơn anh nhiều lắm.
Thiện bảo:
- Khoan đã, quên cả bánh sao Diễm?
Tôi cười gượng, quay lại phía sau để nhấc chồng hộp bánh lên tay. Thật bất ngờ cánh tay Thiện đang đặt trên thành ghế chợt choàng lấy vai tôi và kéo mạnh. Tôi ngã vào lòng Thiện, không kịp chống đỡ, và ông ta cúi xuống gắn chặt lên môi tôi. Hai tay tôi chới với khoảng không và tôi không cách nào xô Thiện ra nổi. Môi Thiện làm môi tôi nóng bỏng, tay Thiện làm vai tôi đau nhói. Tôi kêu lên, ú ớ.
Thiện buông tôi ra và đỡ tôi ngồi thẳng dậy. Ánh mắt người đàn ông rực lửa đam mê:
- Đừng giận anh. Anh yêu Diễm quá...
Tôi nhìn sững người đàn ông, không nói được gì. Tôi đã có chồng, có con. Tôi đã thay đổi tâm hồn từ bao ngày tháng trước trong bao cảnh ngộ. Nên tôi không còn phản ứng mạnh mẽ như hôm xưa, một lần Trường lái Vespa đụng phải chân tôi: Tôi nói:
- Anh không nên làm thế.
Thiện nhắc lại:
- Anh xin lỗi. Tại anh không cầm được lòng.
Tôi không thấy giận Thiện, nhưng tôi thấy buồn. Làm ca sĩ dễ bị thiên hạ coi thường, tưởng mình dễ dãi. Thiện cũng lầm tôi. Tôi chưa nghĩ sẽ phản đối Thiện cách nào thì chiếc đồng hồ loé sáng phản chiếu ánh đèn nhắc tôi thực tại. Tôi hoảng hốt bước xuống, mang theo chồng bánh:
- Thôi anh về đi. Diễm mong lần sau and đừng xử tệ với Diễm như thế.
Tôi rảo bước, khuất mình vào ngõ tối và không quay lại. Mãi một lúc sau tôi mới nghe tiếng máy xe quen thuộc của Thiện phóng vút đi. Những bước chân tôi vội vã như ríu lại, tôi thở ra thật dài khi ánh đèn hắt qua cửa sổ của căn nhà quen thuộc vẫn đổ dài trên mặt đất. Trường vẫn đợi tôi.
Tôi gọi:
- Chị hai, mở cửa cho tôi.
Tiếng chị người làm dạ khẽ rồi cánh cửa mở rộng. Tôi không nhìn thấy Trường, không nghe tiếng Hải reo lên đón tôi như mọi tối:
- Em đâu?
- Dạ, em mới ngủ rồi cô.
- Còn cậu đâu rồi?
Chị người làm chỉ tay ra cửa:
- Cậu đi đón cô ở đầu đường, cô không gặp sao?
Tôi giật thót mình, cổ tôi như nghẹn lại:
- Cậu đi lâu chưa?
- Mới chừng mười phút, em thấy cậu dặn dỗ em Hải ngủ để cậu đi mua thuốc hút và đứng đón cô về luôn.
Nỗi băn khoăn tràn ngập cả lòng tôi. Tôi vội vã thay quần áo, rửa hết phấn son và lắng nghe tiếng động quen thuộc báo tin Trường đã về tới. Một lát sau tôi nghe tiếng chị người làm nói lớn:
- Cô về rồi cậu.
Không nghe tiếng Trường đáp lại. Tôi chạy ra, Trường đang đứng bên cửa sổ hút thuốc, ngó ra ngoài. Tôi nhẹ nhàng đến cạnh Trường:
- Em xin lỗi. Em ghé mua bánh biếu mẹ và anh nên về trễ để anh phải lo.
Tôi lặng cả người khi nghe giọng Trường lạnh như băng:
- Tôi không lo, vì đã có người liệu cho cô rồi.
Tôi mở lớn mắt nhìn Trường, nhìn muốn rách cả mí. Tôi chưa kịp nói gì, hỏi gì thì Trường đã tiếp:
- Nếu cô thích tiền, nếu cô ham giàu sang, sao cô còn sống với tôi? Sao cô không nói ngay từ trước? Nhưng chưa muộn đâu, cô cứ yên tâm. Tôi trả tự do cho cô đó.
Tôi kêu lên rùng rợn?
- Anh...
Trường quay phắt lại nhìn tôi, rực căm hờn:
- Tôi khinh cô, tởm cô.
Rồi Trường bước ra đường. Tôi chết sững trong đau thương và phẫn nộ. Trường đã gặp tôi... lúc đó. Chàng hiểu lầm tôi, không nghe tôi giải thích. Chàng có quyền giận nhưng chàng không có quyền nặng lời với tôi đến thế. Trường không nghĩ gì đến tình yêu, đến đứa con, đến cả chuỗi tháng ngày dài sống hạnh phúc bên nhau. Chàng thẳng lời mạt sát tôi. Cơn tức giận đột nhiên bùng dậy trong lòng. Tôi muốn la lớn lên một điều gì đó nhưng cổ họng tôi nghẹn cứng lại. Tôi không muốn Trường tầm thường như thế. Người tôi yêu và đặt trọn niềm tin trong lòng tôi không thể vì một chuyện hiểu lầm mà nỡ nặng lời với tôi và coi khinh tôi như vậy. Tôi vừa nghe đau đớn vừa thấy mủi lòng. Chàng sẽ phải hối hận và xin lỗi tôi trước khi tôi phân trần sự thật với chàng.
Nên tôi không chạy theo Trường, không níu kéo chàng trở lại. Tôi bước vào giường nằm úp mặt lên mái tóc thơm tho của con, nghiến răng ngăn tiếng khóc.
Tiếng còi hụ giới nghiêm chợt vang lên lạnh lẽo. Trường chưa về, tôi tự hỏi chàng đi đâu, ngủ đâu? Tôi nằm im nghe ngóng và chờ đợi bước chân chàng và thiếp dần trong giấc ngủ khó khăn.