Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 25
N
GÔI NHÀ NHỎ NẰM GIỮA KHU VƯỜN RỘNG, um tùm cây cối, trông thật thơ mộng. Tuấn đưa tay chỉ một vòng chung quanh:
- Tất cả là của anh. Em thích không?
Hoàng Lan gật đầu:
- Đẹp lắm.
- Anh sửa soạn cho giai đoạn đầu của kế hoạch xây một tổ ấm đấy.
Hoàng Lan ngồi xuống một chiếc ghế gỗ đặt dưới gốc cây xoài:
- Có ai ở đây trông nom cho anh không?
- Có chứ. Gia đình một người bà con của ông đồng nghiệp. Nhà họ phía bên kia, cách một hàng rào cây. Mỗi ngày họ sang dọn dẹp nhà cửa, vườn tược giúp anh.
- Họ đâu?
- Anh không biết. Nhưng sáng nay đã dặn họ là trưa nay anh sẽ đến đây cùng với khách quý.
Hoàng Lan háy mắt:
- Điêu.
- Thật chứ. Quý hơn khách nhiều là khác.
- Anh có giải thích cho họ biết là ai không?
- Không. Chỉ nói là … Bà Phụ Tá Giám Đốc đến thăm vườn.
- Bậy. Cứ cái tật đó không chừa.
- Anh chẳng chịu chừa cái tật ấy đâu. Nó ăn sâu vào tim gan phèo phổi mất rồi.
- Xí xoọng vừa chứ.
Hoàng Lan dẩu môi, tiếp:
- À, anh lắm tội lắm đấy nhé.
Tuấn ngạc nhiên:
- Tội gì vậy?
- Tội làm người ta đau khổ.
- Em?
- Còn lâu. Người khác chứ bộ.
- Ai thế?
- Khi nào có dịp, em sẽ cho biết rồi hỏi tội anh luôn. Bây giờ, cho em uống nước đã.
Tuấn vui vẻ:
- Có ngay. Anh đã sửa soạn sẵn cả, toàn món cây nhà lá vườn.
Hai người đi trên con đường đất nhỏ, giữa các khóm hoa nở rộ. Hoàng Lan bước những bước đong đưa, lơ đãng ngắt những chiếc lá trên đường đi.
Nàng kêu khẽ:
- Nhà này đẹp tuyệt.
- Lấy chồng đi, anh cho mượn hưởng tuần trăng mật.
- Đẹp thì có đẹp nhưng ai lại đi hưởng tuần trăng mật ở đây. Phải đi xa chứ.
- Ở đâu chả có hạnh phúc. Yêu nhau thì trong mái lá cũng thấy mình sung sướng. Em ở đây càng hợp chứ sao, một mái nhà tranh hai quả tim mạ vàng tây, nhất rồi còn gì nữa.
Hoàng Lan làm bộ dỗi:
- Anh ngạo em đấy à?
Tuấn phì cười:
- Đâu có.
Bước vào trong nhà, Hoàng Lan ngạc nhiên vì những tiện nghi khá đầy đủ. Như giải thích với Lan, Tuấn nói:
- Anh thường về đây trốn bạn bè mỗi cuối tuần, ngủ lại một vài tối.
- Một mình không sợ à.
- Sợ gì?
- Ma. Kẻ cướp.
- Làm gì có. Vía anh cứng lắm. Còn kẻ cướp lại càng sợ anh vì anh dữ hơn cả kẻ cướp.
Có tiếng động bên ngoài, một người đàn bà đứng tuổi dựng chiếc sào cù móc vào góc tường. Tuấn hỏi lớn:
- Bác Ba ơi, có chưa?
- Dạ thưa ông, đủ rồi đây. Để tôi làm rồi mang lên.
- Cám ơn Bác nhé.
Hoàng Lan thắc mắc:
- Gì thế anh?
- Bác ấy hái dừa cho mình uống nước. Và một ít ổi xá lỵ, anh biết em ưa mấy thứ đó.
Hoàng Lan reo vui:
- Thích quá nhỉ. Em mê chỗ này rồi đó.
Một lát người đàn bà bước vào với hai ly nước dừa lớn trên tay. Bà ta cúi đầu chào Lan. Tuấn giới thiệu:
- Đây là cô bạn tôi, ở Sàigòn.
Hoàng Lan cười với người đàn bà. Bà ta vui vẻ:
- Mời cô dùng thử cây trái vườn nhà. Ngon lắm.
- Cám ơn bác.
Người đàn bà quay trở ra. Tuấn nói với theo:
- Lát nữa tôi sẽ mang chìa khoá sang bên nhà, bác khỏi phải chờ.
- Dạ.
Nhìn theo người đàn bà Hoàng Lan nói nhỏ:
- Trông bác ấy có vẻ tội nghiệp.
- Sao lại tội nghiệp?
- Có cái vẻ như thế.
- Vậy chứ bác ấy sung sướng lắm. Nhà cũng khá, vợ chồng con cái xum họp đông đủ, có gì lo nghĩ nữa đâu.
Tuấn đẩy chiếc ghế dựa ra sát bàn, âu yếm nói với Lan:
- Em ngồi đây.
Hoàng Lan ngồi ngả người thoải mái trong chiếc ghế rộng, nhìn Tuấn loay hoay khuấy ly nước dừa. Rồi chàng mang lại cho Lan rổ ổi xá lỵ to tướng và đĩa muối ớt.
- Món “hẩu” của các cô.
Hoàng Lan đỡ lấy, bổ đôi một trái ăn ngon lành. Nhìn miệng nàng dẩu ra, chúm chím nhai Tuấn thấy thật dễ thương. Chàng nghĩ thầm:
- Tại sao nàng không là của ta nhỉ?
Miệng Hoàng Lan phác một nụ cười, ánh mắt dí dỏm nhìn Tuấn ngồi ghé trên mặt bàn hút thuốc. Hai chân nàng đong đưa nhè nhẹ.
Tuấn hỏi:
- Ngon chứ?
- Tuyệt!
- Lát đem về hết cả rổ kia luôn.
- Mẹ hỏi thì nói sao?
- Mua ở chợ Sàigòn. Dễ ợt.
Tuấn dạy mình nói dối dẻo như kẹo. Mà mình cũng là vua nói dối. Buổi sáng còn ngồi ở Sàigòn, buổi trưa đã xa Sàigòn gần trăm cây số, bên người đàn ông lấp lửng một cuộc tình không có kết. Mình sẽ nói với Tuấn thế nào về chuyện của mình, về chuyện chị Nga.
Thoáng chốc Hoàng Lan đã ăn xong quả ổi. Tuấn mang ly nước dừa lại:
- Ăn vừa thôi. Để bụng về ăn cơm nữa chứ.
Hoàng Lan mỉm cười đỡ lấy, hớp từng ngụm nhỏ. Chất nước mát và thơm len lỏi trong cơ thể. Hoàng Lan lim dim mắt theo dõi cảm giác mình.
Cuộc đi chơi dài do chính Hoàng Lan đề nghị. Tuấn vội vã nhận lời, thu xếp việc Hãng và gấp rút lên đường, như sợ Hoàng Lan đổi ý. Chàng cũng hơi thắc mắc, cuối cùng cho rằng Lan muốn thảnh thơi sau những ngày thi mệt nhọc. Tuấn hỏi, giọng đầy săn sóc:
- Bài làm khá chứ?
- Dẹp chuyện đó đi anh, nhắc đến là ngán.
- Em không thích kể về chuyện học hành cho anh nghe nữa sao?
- Không. Em chán chuyện học hành rồi.
Tuấn trêu:
- Con gái mà chán học thì chỉ có nghĩa là đến lúc muốn lấy chồng.
Hoàng Lan cúi đầu:
- Có lẽ thế.
Tuấn nhìn Hoàng Lan chăm chú. Ngước lên thấy ánh mắt Tuấn soi mói nhìn mình, nàng hỏi:
- Nhìn gì dữ vậy?
- Xem em đã là người lớn chưa.
- Thấy thế nào?
- Có vẻ sắp thành người lớn thực.
Hoàng Lan ngồi im. Mình chưa nên nói đến chuyện đó lúc này, để lúc gần về đã. Nàng mỉm cười hỏi Tuấn:
- Nếu lớn thì sao anh?
- Lấy chồng được rồi.
Hoàng Lan nhí nhảnh:
- Vậy thì em phải lấy chồng ngay mới được, kẻo lớn rồi thì mau già lắm.
- Lấy chồng rồi thì hết vui chơi.
- Em cũng nghĩ thế, và thấy buồn.
Nhìn xuống đôi cánh tay trần, Hoàng Lan bắt gặp vài sợi gân xanh.
- Anh thấy em gầy không?
- Hơi hơi, so với mấy tháng trước.
Tuấn tiến lại ngồi xuống chiếc ghế thấp đối diện Hoàng Lan. Chàng âu yếm cầm lấy hai bàn tay nàng, đặt nhẹ lên môi.
Hoàng Lan rùng mình, nhưng không phản đối. Em sẽ chiều anh, một lần này, để đánh dấu một chuyện tình lãng mạn. Em sẽ chiều anh hơn cả thế này để kỷ niệm tình yêu của hai đứa không bao giờ mờ nhạt trong anh, trong em. Tuấn đứng lên, khép bớt khung cửa sổ mở ra vườn rồi quay trở lại ngồi xuống chiếc giường đệm sau lưng Hoàng Lan.
- Lan, ra đây với anh.
Hoàng Lan đứng lên, quay lại. Tuấn ngồi đó nhìn nàng đắm đuối. Cơn xúc động làm khuôn mặt Tuấn lúc ấy trở thành si dại. Hoàng Lan đẹp quá. Tuấn hồi tưởng lại một buổi tối chàng nhìn thấy Hoàng Lan thay áo trong phòng. Cơn nóng bừng bừng bốc lên làm Tuấn như ngộp thở.
Hoàng Lan nhìn Tuấn, ánh mắt nàng đầy vẻ tin cậy. Em tin anh sẽ không … có gì với em, để em còn yêu, còn kính trọng anh mãi. Nếu anh muốn, em sẽ tặng anh một kỷ niệm nhẹ nhàng để nhớ mãi cả đời. Hoàng Lan tiến đến gần chàng.
Tuấn vỗ vỗ xuống mặt nệm:
- Lại đây ngồi với anh.
Hoàng Lan ngồi xuống cạnh chàng.
Tuấn mỉm cười:
- Sợ anh không?
- Không.
- Sao gan thế.
- Em tin anh.
- Lỡ anh không đủ khả năng làm cho em tin thì sao?
- Thì … em sợ.
Tuấn bật cười thành tiếng, quàng tay ôm eo nàng. Hoàng Lan vẫn để yên.
- Anh hối tiếc rồi Lan ạ.
- Hối tiếc gì?
- Hối tiếc đã chịu đầu hàng Khanh từ sớm quá. Đến bây giờ thì anh hiểu tình yêu trong anh đối với em đến mức nào.
Hoàng Lan nhìn Tuấn, chờ đợi.
- Anh khó có thể cứ tiếp tục thế này được nữa. Anh nhận ra anh yêu em quá mất rồi.
- …
- Anh muốn em sẽ là vợ anh, nhưng muộn rồi phải không em?
Hoàng Lan khe khẽ gật đầu:
- Em đã nhận lời cầu hôn của Khanh.
- Anh cũng có nghe Thu nói vậy.
- Anh nhớ không. Em yêu anh mà vẫn thẳng thắn nhìn vào Khanh không chút mặc cảm, là như anh đã biết, mối tình của chúng mình hoàn toàn trong sạch và lãng mạn. Tất nhiên đến một lúc nào đó, mọi liên lạc giữa chúng mình sẽ phải chấm dứt, nhưng em vẫn yêu anh và nghĩ đó là một quãng đời rất đẹp mà em đã được sống. Em tin anh cũng nghĩ tình yêu không cần đi đôi với chiếm đoạt.
- Nhưng anh không muốn mất.
- Anh không mất. Anh không thấy em nữa, nhưng anh vẫn còn em mãi mãi.
- Nhớ lại tối hôm nào anh gặp em khi vừa tắm xong, đang thay áo. Kể từ hôm đó tình yêu trong anh bỗng đổi khác. Anh không còn sống bình thản và chấp nhận một tình yêu đơn thuần giản dị như thế được nữa. Rất nhiều lần anh đã phải dằn lòng khi gặp em. Anh nghĩ: Nếu mình tiến xa hơn, tình yêu sẽ mất. Hoàng Lan sẽ coi thường mình. Cho đến nỗi có một thời gian anh đã phải trốn em, rồi nhớ quá, đành quay trở lại tìm.