However rare true love may be, it is less so than true friendship.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 24
GA BƯỚC VÀO NHÀ. THU ĐANG LOAY HOAY TRONG BẾP nghe tiếng động, bước ra nhìn.
- Sao hôm nay chị về sớm thế?
- Tao chóng mặt.
- Mẹ vừa đến bác Phán, dặn ở nhà cứ ăn cơm trước, đừng chờ.
- Con Lan đâu?
- Bà ấy vừa ra quán mua cà phê về uống học thi,
- Con khỉ. Uống lắm cà phê vào rồi thức rạc cả người bây giờ.
Nga bỏ lên lầu, thay vội quần áo rồi nằm lăn ra đệm. Căn phòng vắng vẻ, như lòng Nga trống rỗng. Nga cảm thấy buồn chán lạ lùng. Từ ít lâu nay Nga không mấy khi gặp Tuấn. Chàng luôn luôn bận rộn, hay đi khỏi. Chả lẽ cứ điện thoại hoài cho Tuấn, Nga đành lặng lẽ chịu đựng ngày qua ngày. Một mối tình vô vọng, phải thế không. Tuấn. Sao lại có người vô tình đến vậy. Tuấn không nhìn thấy gì hết. Tuấn không hiểu không biết gì hết cả. Chàng thản nhiên trước nỗi nhớ thương của nàng và vô tình trong niềm đau khổ của nàng. Lòng Nga dội lên sự oán giận vu vơ.
Nga trở mình nằm nghiêng, vô tình nhìn lên bàn học của Hoàng Lan. Chiếc bàn xinh xắn được bàn tay khéo léo của Lan bày biện trang hoàng lại càng đẹp thêm. Một lọ hoa giấy nhỏ, một chiếc đèn đọc sách xinh xinh, một giá sách ngay ngắn. Hoàng Lan ngăn nắp và trật tự như đời sống nó. Tình yêu, sự học, cuộc đời … nó thu xếp đâu đấy đều gọn gàng hết cả. Chỉ có mình là lông bông chẳng ra sao.
Một cuốn tập bìa dày mở rộng trên bàn Hoàng Lan. Nga ngắm nghía. Mầu giấy xanh lơ thật đẹp. Nga tự nhủ:
- Con bé có cuốn sổ đẹp quá. Cuốn gì thế không biết?
Nga đoán là một tập chép thơ, hay nhạc. Con gái thường có những ưa thích nho nhỏ như thế. Nga muốn hát một bản nhạc buồn, cho đỡ chán nản. Hát để nghe mình cô đơn lạc lõng trong mình. Nga ngồi dậy, chậm chạp tiến lại bàn Lan. Nàng ngồi xuống thờ ơ nhìn vào trang giấy đang viết dở, có cây viết kẹp ngang. Những dòng nhật ký. Con bé bận học thi mờ cả mắt mà cũng còn thì giờ viết nhật ký nữa à. Tò mò Nga liếc đọc vài dòng. Và lật ngược vào trong, đọc vài trang. Tim Nga hỗn loạn, lòng Nga rối bời. Nàng sững sờ không nhấc nổi cánh tay.
Cơn choáng váng trở lại, mạnh mẽ. Nàng để lại y dấu như cũ cho Lan rồi mệt nhọc đứng lên trở lại giường nằm vật xuống. Nga quay mặt vào tường. Nước mắt ứa ra, tràn xuống má và tan biến vào gối bông.
Nga nức nở khóc, và chìm vào giấc ngủ.
Khi Hoàng Lan trở về nàng thấy chị đang say ngủ. Hoàng Lan ngạc nhiên vì Nga về sớm, định hỏi nhưng lại thôi, đoán chắc Nga bị mệt. Hoàng Lan trở lại bàn, đặt ly cà phê đá xuống mặt kính, ngồi ngay ngắn trước cuốn tập. Cầm cây viết lên, Hoàng Lan định nối tiếp những dòng dang dở. Nhưng đầu óc rỗng không. Không còn gì để viết ra đây nữa cả. Hoàng Lan gập cuốn tập lại, nhét vào ngăn kéo bàn và lấy cuốn sách học ra, mở lại phần đang ôn dở. Những lập luận khô khan, những chứng minh khó hiểu. Thế mà cứ phải nhai đi nhai lại mãi không thôi.
Hoàng Lan chúi đầu vào cuốn sách, cho đến khi tiếng Lộc gọi oang oang dưới nhà:
- Chị Nga, chị Lan xuống ăn cơm.
Hoàng Lan giật mình ngồi thẳng dậy, uể oải gấp cuốn sách. Bắt gặp một khuôn mặt lạ trong tấm gương trước mặt. Khuôn mặt một người con gái bơ phờ mỏi mệt. Vài mụn đỏ lấm tấm trên trán trên má nàng, hậu quả của nhiều đêm thức trắng.
Hoàng Lan xoa xoa hai tay lên hai má, cười buồn với mình:
- Tội nghiệp tôi.
Đứng lên, Hoàng Lan lại bên chị. Nga vẫn nằm im trong tư thế nàng thấy từ lúc mua cà phê trở về. Nga có dáng nằm xấu quá. Nằm co như con tôm, mặt vùi vào trong gối, hai chân rút lên gần tới bụng, hèn gì số Nga chẳng kém may mắn, kém hạnh phúc.
Hoàng Lan lay gọi:
- Chị Nga. Dậy ăn cơm chứ.
Nga ú ớ vài tiếng vô nghĩa rồi mở choàng mắt. Hoàng Lan thấy mắt chị đỏ và ngơ ngác như người xa lạ với quang cảnh chung quanh. Nga nhìn Lan một phút rồi lại nhắm mắt, duỗi dài chân, quay mặt vào tường.
- Gì thế?
- Dậy ăn cơm.
- Tao không đói.
- Sao thế? Đau à?
- Không.
- Vậy thì rửa mặt cho tỉnh rồi ăn cơm đi. Bỏ cơm mệt chết.
- Kệ tao.
Nga sẵng giọng. Hoàng Lan ngỡ ngàng nhìn chị rồi thở nhẹ, lững thững xuống nhà.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường