Ta có thể vượt qua những khó khăn có thật, chứ không thể vượt qua những khó khăn tưởng tượng.

Theodore N. Vail

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 24
AU BỮA TIỆC SINH NHẬT CON TRAI ĐẦU LÒNG VỢ CHỒNG QUỐC, Phương đưa Thái Hòa đến Queen Bee nghe nhạc. Trong bóng tối mù mờ của những bản nhạc khiêu vũ, Thái Hòa thấy lòng trùng hẳn xuống. Ngồi sát vào nàng, vòng tay choàng cả lưng nàng Phương vẫn không làm cho Thái Hòa quên được những ý nghĩ về một cuộc xa vắng khá dài. Hai tuần, trong thời gian nàng thi cử. Sao Phương lại đi vào dịp đó. Có phải chàng cố tình chọn quãng thời gian đó để đi xa, để Thái Hòa chuyên tâm vào việc thi, khỏi phí thời giờ cùng chàng vào những đón đưa và rong chơi phí phạm? Nhưng Phương vụng về, chàng không biết chính vì chàng đi xa mà nàng nghĩ ngợi. Phương như một quen thuộc và cần thiết bên nàng từ hai năm qua, bây giờ không có nữa. Không muốn nghĩ đến cho lòng bình lặng, cho những hy vọng về một tương lai tốt đẹp có dịp phát sinh nhưng Thái Hòa vẫn cứ phải nghĩ mãi, nghĩ hoài.
Vắng Phương, thời gian dài quá.
Tiếng Phương gọi khẽ:
- Hòa.
Phương ít khi gọi nàng bằng tên. Khi chàng gọi là chàng cảm động, là chàng dịu dàng và nói những lời cũng dịu dàng. Thái Hòa nhìn chàng, chờ đợi:
- Nghĩ gì thế bé?
- Không.
- Em không thích ở đây à?
- Chỗ nào có anh em đều thích cả.
- Ra nhẩy với anh một bản nhé.
Thái Hòa gật đầu. Em chiều anh hết, em bằng lòng hết cả. Miễn sao em thấy anh và em hòa tan vào nhau, đạt đến tột cùng của êm đềm sung sướng.
Một khúc Boston. Thật tối. Và những bước chậm. Chậm để thấy lòng mình run rẩy, thấy má mình êm ái tựa trên vai người yêu dấu. Vòng tay ôm thật sát bước chân lướt nhẹ trong lâng lâng như không còn chạm đất. Thái Hòa choàng hai tay quanh gáy Phương và vòng tay chàng quấn quít quanh lưng nàng. Thái Hòa nhìn lên. Khuôn mặt Phương nhòa chìm trong tối, vài tia đèn màu lướt qua lướt lại, loáng thoáng léo lên trong ánh mắt Phương. Ánh mắt chàng dịu dàng chịu đựng. Đôi hàm răng trắng, đẹp đang tỏ một nụ cười âu yếm với nàng.
- Anh.
Phương cúi xuống gần nữa, hơi thở chàng phà vào má nàng ấm nhẹ.
- Gì hở bé?
Thái Hòa định nói, xong lại thôi. Nói gì bây giờ cho Phương hiểu. Thái Hòa định nói anh đừng đi, em muốn anh ở cạnh em cho hết những ngày quan trọng cho cuộc đời em. Những phút giây định đoạt tương lai em. Rồi sau đó, khi em vui, khi em thảnh thơi anh hãy ra đi. Để em khỏi cồn lên day dứt, khỏi băn khoăn rạo rực cả lòng chẳng học hành được phút nào.
Nhưng Thái Hòa lại sợ mình ích kỷ. Có gì là quan trọng, chuyến đi bình thường của Phương. Trong hai năm quen và yêu nhau, chàng đã từng nhiều lần đi xa như thế. Năm bữa, nữa tháng. Và chàng trở về, vui vẻ, khỏe mạnh, yêu đời. Bên chàng Thái Hòa lại cảm thấy yên ổn và sung sướng.
Phương nhắc lại:
- Em định hỏi gì anh?
- Không. Em lạnh.
Phương mỉm cười, xoa nhẹ tay trên lưng nàng:
- Nép sát vào anh cho ấm.
Hình như Thái Hòa đã nép sát vào chàng hơn chút nữa.
- Đã ấm chưa em?
- Còn.
Phương cúi xuống. Hơi thở chàng phà thẳng vào mặt nàng. Phương hôn nàng, đôi môi nóng và mềm. Nụ hôn làm Thái Hòa tê dại cả người. Phương hôn khéo thế. Làm như tất cả yêu thương, săn sóc tin cậy, rộn ràng của lòng chàng đều toát ra trên đôi môi ấy. Thái Hòa đón nhận cái hôn vụng trộm trong bóng tối của Phương bằng tất cả buông thả, phó mặc của tâm hồn.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương