You know you've read a good book when you turn the last page and feel a little as if you have lost a friend.

Paul Sweeney

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 23
ả ba chị em của Annie đều giúp cô mặc quần áo để đi ăn tối với Brad. Cô đã thử bốn bộ quần áo khác nhau, và người nào cũng có ý kiến riêng về cách phục sức của cô. Người thì nói nên đi giày cao gót, người thì nói đi giày đế thấp, người thì nói mặc áo quần đơn giản, người thì nói nên mặc sang trọng hơn, nên mặc áo len khêu gợi, có màu tươi sáng, hoa cài trên tóc, đeo hoa tai, hay không đeo hoa tai. Cuối cùng, Candy lấy cho Annie cái áo len casơmia màu xanh nhạt, cái váy màu xám đẹp mắt, đôi ủng bằng da có đế thấp để khỏi ngã khi đến nhà hàng và đôi hoa tai của mẹ. Mặc vào, trông Annie xinh đẹp, trẻ trung hẳn, không có vẻ muốn gây ấn tượng cho ông hay dụ dỗ ông. Họ nhất trí với nhau phục sức như thế là quá đẹp, đang trầm trồ khen thì chuông cửa reo. Cửa vừa mở, Brad liền thấy cả bốn cô ra cửa chào đón, và cả ba con chó cũng chạy ra.
- Mọi người có mặt đông đủ quá, - ông nói. Annie giới thiệu Brad với Sabrina và Tammy, họ mới gặp nhau lần đầu. Và hai phút sau, Chris cũng đến.
- Bây giờ thì ông biết hết rồi đấy. - Annie vui sướng nói. Năm phút sau, hai người đi, họ đến một nhà hàng Ý nho gần đấy. Nhà hàng rất gần nên họ đi bộ chứ không cần taxi. Candy cho Annie mượn cái áo vét lông chồn màu xám ngắn trông rất đẹp và ấm áp. Cô cảm thấy hân hoan khi hẹn hò đi chơi sau nhiều tháng trời nay. Chuyến đi chơi này khác xa những lần đi chơi với Charlie khi cô còn sống cuộc đời của một họa sĩ ở Florence. Lần này, cô cảm thấy mình trưởng thành hơn. Khi ăn, Brad nói cho cô biết mình 39 tuổi.
- Ông có vẻ chưa đến tuổi ấy, - cả hai đều cười.
- Cô cũng có vẻ trẻ hơn tuổi. - Cô có thể nghe được tiếng cười trong giọng Brad. - Mới đầu, tôi cứ nghĩ cô còn nhỏ. - Rồi Brad bối rối nói tiếp: - Tôi đã xem hồ sơ của cô.
- Ồ! Lục lọi hồ sơ tìm thông tin của người khác là không công bằng đây nhé. Ông biết nhiều về tôi hơn tôi biết về ông.
- Cô muốn biết gì về tôi?
- Đủ thứ. Ông đi học ở đâu, học gì, ông lớn lên ở đâu, ông lấy ai, tại sao ly dị. - Ông nghe cô nói và tỏ ra rất ngạc nhiên.
- Tại sao cô biết tôi ly dị vợ?
- Có người ở trường nói cho tôi biết. - Nhưng cô muốn biết nhiều hơn nữa. Vì cô không thấy, nên muốn nghe anh nói. Cô muốn biết nhiều hơn nữa về đời ông.
- Tôi sống với vợ được ba năm. Cô ấy là người yêu từ thời học cùng trường đại học với tôi. Cô ấy rất tuyệt vời. Bây giờ, cô ấy lấy người khác và có ba đứa con, chúng tôi là bạn bè. Chúng tôi có quan điểm về cuộc sống rất khác nhau. Cô ấy muốn gây dựng sự nghiệp ở đài truyền hình, như chị cô ấy. Còn tôi muốn có con. Tôi mất bố mẹ khi còn nhỏ, nên tôi muốn có gia đình của mình còn cô ấy thì không. Thật lạ là bây giờ cô ấy lại có con nhưng mới có gần đây thôi. Chúng tôi ly dị đã lâu rồi. Chúng tôi ly dị năm tôi 25 tuổi, cách đây 14 năm. Lúc ấy, chúng tôi giận nhau. Cô ấy cảm thấy bị ép buộc còn tôi thấy bị lừa dối. Chúng tôi lớn lên ở Chicago, nhưng cô ấy muốn sống ở L.A., còn tôi muốn sống ở New York. Tôi muốn bắt tay vào việc xây dựng trường. Cô ấy ghét dự định ấy. Chúng tôi trải qua ba năm căng thẳng khủng khiếp.
- Vậy tại sao ông không lấy vợ lại?
- Sợ, thất vọng, bận bịu. Bắt đầu xây dựng trường có rất nhiều việc phải làm. Tôi có sống với một cô gái trong bốn năm. Cô ấy rất tuyệt vời, nhưng là người Pháp, nên muốn về nước vì nhớ nhà. Lúc đó tôi đã bắt đầu xây dựng trường nên không muốn di chuyển. Tôi nghĩ tôi đã kết hôn với trường này suốt 16 năm nay. Ngôi trường giống như con tôi, vợ tôi vậy. Khi người ta vui, họ thấy thời gian trôi nhanh và tôi vui với công việc. - Cô thông cảm cho hoàn cảnh của ông. Cả hai người chị của cô cũng cảm thấy vui với công việc và cô cũng vậy khi còn là họa sĩ. Công việc không cản trở tình yêu của cô, nhưng trường hợp của Tammy lại khác và cũng ảnh hưởng một phần nào đó đến cuộc sống của Sabrina. Hai chị cô quá tham công tiếc việc, và có vẻ Brad cũng vậy. Người ta thường phải trả giá đắt vì việc này, có khi còn sống cô đơn một mình.
- Còn cô thì sao, Annie? Hiện cô không có bạn trai ư?
- Cô cười chua chát. Từ khi xa Charlie ở Florence đến giờ, cô không có bạn trai, và cô nghĩ sẽ không có lại.
- Trước khi xảy ra tai nạn, tôi có người bạn trai ở Florence. Anh ta bỏ tôi để theo người khác trước khi tôi biết mình bị mù. - Cô luôn luôn mừng vì chuyện này. - Tôi nghĩ chuyện đó rất buồn, nhưng không sao. Hay không nghiêm trọng như tôi nghĩ. Trước đây, khi học xong đại học, tôi chỉ có một người bạn trai. Tôi luôn luôn say mê công việc hội họa nên không để tâm đến các vấn đề khác. Bây giờ không vẽ, tôi thấy cuộc đời thay đổi nhiều. Tôi không biết rồi đây mình sẽ làm gì. - Cô im lặng một lát rồi nhún vai, nhìn về phía Brad, mặc dù không thấy gì. Nhưng Brad thấy cô rất xinh đẹp, cởi mở và chân thành khiến ông xúc động. Cô không có vẻ gì là giả tạo hết.
- Rồi cô sẽ tìm được công việc thích hợp với mình thôi, - Brad dịu dàng nói.
Họ gọi thức ăn và tiếp tục nói chuyện. Họ ngồi nói chuyện mãi cho đến giờ nhà hàng đóng cửa Brad mới đưa cô về nhà. Lần này, cô không mời anh vào nhà vì đã khuya và không có ý định làm thế. Các chị em cô chắc đã thay pijama và đang ngủ say. Cô cảm ơn anh về bữa ăn tối rồi đi vào nhà. Khi sắp đi vào, cô quay lại cười, chúc anh Giáng sinh vui vẻ, lòng ước ao thấy được mặt anh. Các chị em cô đều nói anh đẹp trai, cao to, tóc vàng. Họ nghĩ hai người là một cặp rất xứng đôi.
- Annie, tôi cũng chúc cô Giáng sinh vui vẻ, - Brad nói nhỏ. - Được ở bên cô thật là tuyệt.
- Tôi cũng vậy, - cô đáp, rồi đóng cửa vào nhà. Mọi người đã ngủ say, cô đi rón rén lên phòng, trong lòng hân hoan vui sướng.
Ngày cuối ở chương trình truyền hình của Tammy trước đợt nghỉ Giáng sinh diễn ra thật lộn xộn như dự đoán của nhiều người. Một cặp vợ chồng đấu đá nhau rất kịch liệt, họ phải cắt để khỏi gây ấn tượng xấu cho khán giả. Và hôm ấy là lần đầu tiên Désirée bị đấm vào mặt, bà gọi luật sư và dọa kiện họ. Toàn bộ nhân viên còn uể oải vì hậu quả của việc nhậu nhẹt mừng Giáng sinh đêm trước.
- Cuộc sống vội vã sinh ra đủ thứ chuyện buồn, - Tammy nói với người cô gặp khi chạy đi lấy bao nước đá cho Désirée để bà đắp vào chỗ bị đánh. Thực ra, cặp vợ chồng đánh nhau trên chương trình đã đánh phải bà. Tammy đã nói với Désirée rằng chương trình là một thành công vĩ đại cho cô.
Chương trình thường điên loạn như thế này. Hôm ấy có hai vị lãnh đạo của đài truyền hình đến xem chương trình của họ cho biết sự tình. Họ muốn thấy sự náo loạn của chương trình ra sao. Từ khi Tammy làm ở đây, các nhà tài trợ đều có mặt ở sàn quay, và chương trình được đánh giá cao. Khi cô đem nước đá đến cho Désirée, cô được giới thiệu với hai người điều hành, và một trong hai người hỏi không biết cô đã học qua lớp tự vệ chưa trước khi làm việc cho chương trình.
- Không, tôi chỉ được huấn luyện về sơ cứu do Hội Chữ Thập Đỏ tổ chức thôi, - cô đáp. - Chúng tôi chỉ học cách sốc điện để dùng khi có người bị đánh bất tỉnh. - Cô cười. Khi cô đem nước đá vào phòng thay áo quần cho Désirée rồi trở ra, anh ta vẫn còn đứng đấy.
- Có phải vì thế mà cô muốn vào làm ở một nơi có nhiều người mắc bệnh tâm thần không? - Anh ta hỏi vì nghĩ chương trình rất vui nhưng cũng rất nguy hiểm và kho chịu. Tammy biết thế nhưng cô có lòng thương người, muốn quan tâm đến những khó khăn của họ.
- Chuyện này dông dài lắm. Tôi có việc phải đến ở New York một năm. Vì vậy, tôi đã xin thôi việc ở L.A.
- Chắc cô đến vì chàng trai nào đấy. - Anh ta nói với vẻ hiểu biết, nhưng cô cười, lắc đầu.
- Không, tôi đến vì em gái tôi. Cô ấy bị tai nạn giao thông, các chị em tôi và tôi quyết định chăm sóc cô ấy một năm. Chúng tôi dọn đến ở chung với nhau, rất tuyệt. Tôi nhận làm y tá trong trạm chữa bệnh điên này, đi lấy nước đá và thuốc ngủ valium. - Anh ngạc nhiên nhìn cô thích thú. Anh chỉ lớn hơn cô vài tuổi, từ Philadelphia tới. Cô cũng thích anh ta, theo cô anh ta đẹp trai và có vẻ điềm đạm.
- Này cô, ờ... tôi sẽ đi St.Bart’s vào dịp Giáng sinh với gia đình. Tôi muốn khi về lại sau đầu năm mới sẽ gặp cô, khi ấy chắc sẽ rất vui.
- Ông đừng lo, - cô cười đáp. - Từ ngày học mẫu giáo đến giờ tôi chưa hẹn hò gặp ai vào đêm giao thừa hết. Chúc ông vui vẻ ở St.Bart’s.
- Khi trở về, tôi sẽ gọi cho cô, - anh ta hứa. Cô nghĩ rằng anh ta nói thế vì lịch sự, chứ có lẽ anh ta nhủ thầm: “Chắc sẽ không bao giờ tôi để ý đến cô đâu, giấy ghi số điện thoại của cô tôi sẽ ném vào toa lét hay vào sọt rác khi về nhà”. Cô không mong gì nghe lại giọng anh ta. Anh ta quá đẹp trai. Chắc anh ta không ăn chay trường hay súc ruột tẩy uế.
- Cảm ơn ông đã đến thăm chương trình, - cô đáp rồi vội vã đi làm những công việc cần thiết khác và bắt đầu quên anh ta. Anh ta nói tên là John Sperry, và cô chắc sẽ không bao giờ nghe lại cái tên đó.
Ngày hôm sau, các chị em cô cùng về Connecticut với bố. Chris đi với họ, và tất cả cùng đi nhà thờ dự lễ với bố vào lúc nửa đêm. Việc này càng khiến họ nhớ đến mẹ, vì năm nào họ cũng cùng đi lễ với mẹ tại nhà thờ này. Tammy nhìn bố, thấy ông đang khóc, cô bèn vòng tay quanh khuỷu tay ông, rồi ghì mạnh ông. Khi có dấu hiệu của linh mục, mọi người ôm ghì nhau. Đây là lúc mọi người tỏ tình thương yêu, nhớ những kỷ niệm đẹp đã qua và là lúc tràn đầy hy vọng. Dù chuyện gì đã xảy ra, họ vẫn gắn bó với nhau, thương yêu nhau.
Thời tiết ở Connecticut lạnh, trời sa tuyết nhiều lần vào ngày cuối tuần. Các cô và Chris chơi trò ném tuyết, và họ làm người tuyết. Bố họ có vẻ vui đôi chút. Ngày cuối tuần vào dịp Giáng sinh như thế là quá tuyệt. Vào ngày cuối cùng, họ tụ tập tại nhà bếp, ăn bữa trưa thịnh soạn do mọi người cùng nấu nướng, chuẩn bị.
Sabrina nhận thấy bố họ có vẻ lặng lẽ. Cô nghĩ có thể do họ sắp về và ông lại trơ trọi một mình. Cô biết ông không thích sống cô đơn. Cuối bữa ăn, ông đằng hắng giọng một cách miễn cưỡng và bảo ông có chuyện muốn nói cho các cô biết. Tammy sợ ông sẽ bán nhà và chuyển vào thành phố ở. Cô thích ngôi nhà này, nên không muốn bố bán nó. Cô hy vọng không phải thế.
Ông nói một cách khổ sở:
- Bố không biết nói sao với các con. Các con quá tốt với bố, bố rất yêu các con. Bố không muốn làm cho các con phật ý. - Ông bật khóc, họ cảm thấy đau đớn cho ông.
- Sáu tháng qua, không có mẹ các con, cuộc sống của bố rất khốn khổ. Có nhiều lúc bố tưởng sẽ không sống nổi. Rồi bố thấy bố vượt qua được, đời bố không kết thúc theo mẹ các con. Chính nhờ các con bố mới được như thế. - Các con gái ông rất cảm động và họ mỉm cười trước lời nói của bố.
- Bố nghĩ chắc mẹ các con không muốn bố cô đơn, đau khổ. Bố cũng không muốn bà ấy như thế. Những người vào tuổi bố và mẹ không muốn sống cô đơn. Người ta cần có bạn đời, cần có người chia sẻ ngọt bùi. - Họ bắt đầu phân vân không biết ông muốn nói điều gì. Ông có vẻ như muốn lái đề tài sang hướng khác, càng lúc càng khó hiểu. Bỗng cả Tammy và Sabrina nghĩ rằng có lẽ ông đã lẩm cẩm. Cả hai cau mày nghĩ ngợi khi ông nói tiếp để kết thúc vấn đề. - Bố ở một mình rất khó. Bố biết nói ra điều này sẽ khiến các con kinh ngạc, sửng sốt, nhưng bố vẫn nói, và bố hy vọng các con hiểu bố làm việc này không phải vì không thương yêu mẹ các con, hay bất kính đối với bà ấy. Bố rất yêu mẹ các con, nhưng bây giờ đời bố đã thay đổi nhiều rồi. Leslie Thompson và bố sẽ cưới nhau. - Cả bốn cô con gái đều ngồi lắng nghe ông nói, mới đầu họ rất sung sướng, nhưng khi nghe chuyện ông và Leslie Thompson sắp kết hôn, họ đều bàng hoàng sửng sốt. Tammy là người có phản ứng đầu tiên.
- Bố nói sao??? Mẹ mới mất sáu tháng mà bố đã lấy vợ khác à??? Bố nói đùa à??- Bố cô lẩm cẩm rồi, cô nghĩ. Rồi bỗng cô nhận ra người mà bố cô sẽ cưới, cô thấy thật vớ vẩn. Tự nhiên cô buột miệng nói: - Leslie à? Người đàn bà lẳng lơ ấy à? - Ông có vẻ tức giận khi nghe cô hỏi.
- Con đừng bao giờ nói như thế nữa. Cô ấy sắp là vợ của bố rồi. - Cả hai bố con đứng nơi bàn ăn, nhìn nhau chằm chằm. Những người khác nhìn họ, há hốc mồm kinh ngạc. Rồi Tammy ngồi phịch xuống ghế, hai tay ôm đầu.
- Ôi lạy Chúa, vui lòng nói cho con biết không có chuyện này xảy ra đi. Con chỉ nằm mơ thôi, mơ thấy ác mộng. - Cô giương mắt kinh hoàng nhìn bố. - Bố, bố không cưới Leslie Thompson chứ? Bố nói đùa chứ? - Cô van lơn bố, nhưng ông đau đớn nhìn lại cô.
- Bố sẽ cưới cô ấy. Bố hy vọng các con sẽ thông cảm, ủng hộ bố. Các con không hiểu được nỗi lòng của người chết vợ đã đầu gối tay ấp từ 35 năm nay đâu.
- Vì thế mà bố tìm người thay thế chỉ mới trong vòng sáu tháng ư? Làm sao bố có thể làm như thế với mẹ và với chúng con?
- Các con không ở đây. Các con có đời sống riêng. Bố cần đời sống của bố. Leslie và bố yêu nhau.
- Tôi muốn mửa quá! - Candy nhìn xuống cái bàn và nói, rồi cô đứng dậy đi khỏi bếp. Sabrina nhìn bố chằm chằm.
- Bố, bố không nghĩ làm thế là quá vội hay sao? Bố không biết người ta thường nói chết vợ là đại tang, phải chờ một năm mới mãn tang ư? Có lẽ bố làm thế là hơi vội.
- Có lẽ ông buồn quá mà hóa quẫn, hay mắc chứng tâm thần gì đấy. Thế còn Leslie Thompson thì sao? Ồ, không... ai thì còn có thể được chứ cô ta thì... Sabrina muốn khóc.
Tất cả đều muốn khóc. Và bố họ cũng vậy. Ông có vẻ thất vọng về họ. Chắc ông mơ rằng các con sẽ bằng lòng khi ông thành hôn với người khác và sẽ mừng cho ông. - Bố định khi nào thì cưới? - Sabrina cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng không làm sao bình tĩnh được. Chris lặng lẽ rời khỏi bàn đi ra ngoài. Anh nghĩ rằng mình không nên ở lại. Đây là chuyện nội bộ của gia đình họ.
- Chúng tôi sẽ cưới vào dịp lễ Valentine. Còn bảy tuần nữa.
- Tuyệt quá, - Tammy nói, hai tay vẫn ôm đầu. - Cô ta bao nhiêu tuổi, bố?
- Cô cũng vừa đúng 33 tuổi vào tuần trước. Bố biết bố và cô ấy cách biệt nhau rất nhiều, nhưng cả hai đều thấy đây không phải là vấn đề quan trọng. Chúng tôi tâm đầu ý hợp, và bố nghĩ chắc mẹ các con sẽ bằng lòng.
Tammy liền đứng dậy, tháo găng tay. Cô rất tức giận bố.
- Mẹ con nếu còn sống nghe tin này chắc sẽ đứng tim ma chết. Bố có điên không? Mẹ con sẽ không bao giờ làm như thế với bố! Không bao giờ! Tại sao bố làm thế với mẹ con, với chúng con? Thật ghê tởm!
- Bố rất buồn khi nghe con nói thế, - ông nói với ánh mắt lạnh lùng. Ông lớn hơn người phụ nữ ông sắp cưới 26 tuổi, chỉ sau khi vợ mất có bảy tháng. Và ông mong các con mừng cho ông. Chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra. Tammy đứng nhìn ông, vẽ rất giận dữ, Sabrina cũng vậy. Candy bước vào phòng lại. Mọi người đều thấy cô ấy đã khóc sau khi nôn mửa xong. Cô đến quàng tay ôm vào cổ bố và nói:
- Bố, tại sao bố làm thế? Chị ta trẻ hơn cả Sabrina.
- Khi người ta yêu nhau tuổi tác không quan trọng, - ông đáp. Các con ông phân vân không biết ông làm thế có điên không. Họ không biết Leslie có yêu ông không, nhưng thật sự họ không cần quan tâm, mà chỉ muốn cô ta biến mất khỏi đời ông. Candy bước lại, nhìn bố đăm đăm, vẻ thất vọng não nề.
Sabrina bèn đề nghị ông hoãn lại ngày thành hôn.
- Bố à, tại sao bố không hoãn lại một thời gian? Đợi một năm cho mãn tang mẹ, không được à?
Bỗng Tammy hốt hoảng nói:
- Ôi lạy Chúa, cô ta có thai phải không?
- Đương nhiên là không. - Bố họ đáp, vẻ bị xúc phạm. Annie khi ấy mới góp ý. Nãy giờ cô lắng nghe câu chuyện giữa họ, nghe giọng Tammy tức giận, giọng Sabrina lo sợ, giọng Candy đau đớn, và giọng bố chán nản.
Annie nhìn về phía bố, và nói:
- Con không biết bố có quan tâm đến những suy nghĩ của con không. Con không tin bố làm cho chị ta có thai, nhưng con nghĩ bố đã làm một việc quá tồi tệ, không phải cho chúng con mà cho chính bố. Làm thế rất đau đớn cho mẹ, bố à. Nếu cần thì chúng con chịu đựng thôi. Nhưng mẹ mới mất được có bảy tháng mà bố cưới vợ thì bố thật điên rồ. Tại sao Leslie vội vàng như vậy? Bộ chị ta không biết làm như thế chỉ khiến chúng con ghét chị ta thôi sao? Tại sao bố và chị ta không đợi ít ra một năm rồi hãy cưới để tỏ lòng tôn kính mẹ? Việc bố và chị ta cưới nhau sớm như vậy chẳng khác nào bố nói hẳn với chúng con và mẹ rằng “Tôi không cần quan tâm đến ai hết”. - Khi ấy Annie cũng đang đứng để nói. - Con rất thất vọng về bố. Con thường nghĩ rằng bố tốt hơn thế nhiều. Khi sống với mẹ, bố rất dễ thương. Con nghĩ Leslie không cần quan tâm đến chúng con hay bố đâu, chị ta chỉ cần có lợi cho mình là được. - Nói xong, Annie lấy cây gậy trắng rồi đi ra khỏi phòng. Cô gặp Chris ngồi bình thản ở phòng khách. Ngày lễ Giáng sinh kết thúc rất ảm đạm.
Sabrina dọn bàn, bỏ chén đĩa vào máy rửa, và khi rửa xong, họ chào bố ra về. Họ không đề cập gì tới lời bố nói nữa, cùng lái xe về New York.
Trên đường về nhà, họ bàn tán rất sôi nổi trên xe, Tammy thề rằng sẽ không bao giờ gặp lại bố nữa. Sabrina sợ ông mắc chứng lẩm cẩm ở người già vì thế mà Leslie lợi dụng ông. Candy nói đã mất người cha vào tay một người đàn bà lẳng lơ, cô khóc suốt cả chặng đường dài về thành phố. Annie bình tĩnh nói rằng ông là đồ điên, trên đời không có ai như ông, và cô nói chẳng có ai thuyết phục cô đi dự đám cưới của ông được. Sabrina cam đoan ông sẽ không mời họ đến dự lễ cưới. Họ không biết ông định tổ chức đám cưới ở đâu. Tất cả các chị em đều cảm thấy ghét Leslie và tức giận bố họ. Trên đường về, Chris không hé răng nói một tiếng nào.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái