Sự khác biệt giữa cơ hội và khó khăn là gì? Là thái độ của chúng ta! Trong mỗi cơ hội có khó khăn, và trong mỗi khó khăn đều có cơ hội.

J. Sidlow Baxter

 
 
 
 
 
Tác giả: Agatha Christie
Thể loại: Trinh Thám
Dịch giả: Trần Hữu Khánh
Số chương: 31
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 24
4
Trở về nhà mục vụ thì tôi gặp Hawes đang chờ trong phòng làm việc. Cậu ta bồn chồn đi đi lại lại, và khi tôi bước vào cậu ta giật nảy mình như thể vừa trúng tên.
“Xin mục sư thứ lỗi cho em,” cậu ta vò trán. “Đầu óc em đang muốn nổ tung ra từng mảnh.”
“Bạn hữu ơi, nhất định cậu phải đi nghỉ để tĩnh dưỡng, nếu không cậu sẽ bị suy nhược mất thôi.”
“Em không thể rời bỏ nhiệm sở thưa mục sư. Không, không bao giờ em làm thế.”
“Đâu có rời bỏ nhiệm sở. Cậu đang bệnh mà. Ta chắc chắn bác sĩ Haydock cũng đồng ý với ta như vậy.”
“Haydock — Haydock! Bác sĩ gì ông ta cơ chứ! Lang băm dốt nát thì có!”
“Tôi nghĩ cậu bất công với ông ấy rồi. Haydock luôn được xem là người rất có năng lực về chuyên môn.”
“Ô, rất có thể ông ta là bác sĩ giỏi, em dám nói thế. Nhưng em không ưa ông ta. Tuy nhiên đó không phải chuyện em định thưa với mục sư. Em đến để xin mục sư vui lòng thay em thuyết giảng tối nay. Em — thực sự cảm thấy không đảm đương nổi.”
“Sao, nhất định rồi, ta sẽ làm lễ thay cậu.”
“Không, không ạ, em vẫn muốn tổ chức buổi lễ, em hoàn toàn làm được mà. Chỉ có điều, nghĩ mình đứng trên bục giảng trước ngần ấy người nhìn chằm chằm…”
Cậu ta nhắm nghiền mắt và cố sức kiềm nén cảm xúc. Rõ ràng có điều rắc rối lớn đang xảy ra với trợ tế Hawes. Dường như hiểu ý nghĩ của tôi, cậu ta mở choàng mắt và vội nói:
“Thật ra chẳng có chuyện gì nghiêm trọng cả. Chỉ là em bị nhức đầu — nhức muốn long cả óc thưa mục sư. Mục sư có thể cho em xin một cốc nước lọc được không ạ?”
“Được chứ,” tôi đáp và tự mình đi lấy nước. Ở nhà chúng tôi, có rung chuông gọi người hầu cũng vô ích.
Tôi mang nước đến cho Hawes. Cậu ta cám ơn tôi rồi thò tay vào túi lấy ra một viên thuốc con nhộng đựng trong hộp giấy nho nhỏ và uống với nước.
“Thuốc nhức đầu ấy mà,” cậu ta giải thích.
Đột nhiên tôi tự hỏi không biết Hawes có nghiện ma túy không, điều đó có thể giải thích cho rất nhiều sự kỳ quặc của cậu ta.
“Cậu đừng uống nhiều quá nhé,” tôi nói.
“Ồ không, không đâu ạ, bác sĩ Haydock đã dặn em rồi. Nhưng loại này tốt lắm, uống vào một lúc là đỡ ngay.”
Quả là trông Hawes đã ổn và bình tĩnh trở lại. Cậu ta đứng lên.
“Vậy tối nay mục sư giảng nhé? Mục sư thật tốt bụng, thưa ngài.”
“Không có chi. Nhất định ta sẽ phụ trách trọn buổi lễ. Giờ cậu về nhà nghỉ ngơi đi. Không, không ý kiến tranh cãi gì, không nói thèm gì nữa nhé.”
Hawes lại cám ơn tôi, rồi đôi mắt cậu ta lướt qua tôi trước khi nhìn ra cửa sổ:
“Mục sư — hôm nay ngài vừa đến Old Hall phải không ạ?”
“Phải.”
“Xin mục sư thứ lỗi — nhưng ngài được mời đến hay sao?”
Tôi ngạc nhiên nhìn Hawes khiến cậu ta đỏ mặt.
“Em xin lỗi mục sư. Chỉ là em — em nghĩ chắc là có phát hiện thêm manh mối gì đó nên bà Protheroe mới mời ngài đến.”
Tôi không hề có ý làm thỏa mãn tính hiếu kỳ của Hawes.
“Bà ấy muốn bàn bạc với ta về việc tổ chức lễ tang và một vài việc linh tinh khác,” tôi đáp.
“À, ra thế. Em hiểu rồi.”
Tôi lặng thinh. Hawes bồn chồn cựa quậy một lúc rồi nói:
“Tối hôm qua ông Redding đến tìm em. Em — em không hiểu là do đâu.”
“Ông ta không nói gì với cậu à?”
“Ông ta — ông ta chỉ nói là muốn đến thăm em, rằng cứ chiều chiều là ông ấy cảm thấy hơi cô đơn. Trước giờ ông ta chưa từng làm thế.”
“À, làm bạn với ông ta cũng hay lắm đấy,” tôi mỉm cười.
“Ông ta muốn đến thăm em để làm gì cơ chứ? Em không thích việc ấy!” Giọng cậu ta bỗng rít lên. “Ông ta nói sẽ ghé lại thăm em lần nữa. Chuyện này là thế nào? Mục sư có đoán được ông ta đang nghĩ gì trong đầu không?”
“Vì sao cậu lại cho rằng ông Redding có lý do ngấm ngầm nào đó mà không nói ra?”
“Em không thích việc ấy,” Hawes bướng bỉnh lặp lại. “Em chưa bao giờ chống lại ông ấy về bất cứ điều gì. Em cũng chưa từng cho rằng ông ấy phạm tội, thậm chí khi ông ta tự nộp mình thì em cũng bảo chuyện ấy không sao hiểu nổi. Nếu em có nghi ngờ ai thì đó là Archer — chứ chẳng bao giờ là ông ấy. Archer là trường hợp hoàn toàn khác hẳn — một tên lưu manh vô thần, một kẻ đê tiện say xỉn.”
“Cậu có nghĩ rằng mình khắt khe quá không?” tôi nói. “Dù sao thì chúng ta cũng biết rất ít về con người ấy.”
“Một tên săn trộm vào tù ra tội thì có khả năng làm bất cứ chuyện gì.”
“Cậu thực sự nghĩ rằng anh ta bắn đại tá Protheroe ư?” tôi tò mò hỏi.
Hawes có tật thâm căn cố đế là không thích trả lời có hay không, gần đây tôi đã vài lần nhận ra điều đó.
“Vậy bản thân ngài có nghĩ đó là đáp án hợp lý duy nhất không thưa mục sư?”
“Theo ta biết thì không có bằng chứng nào để kết tội anh ta cả.”
“Thì những lời hăm dọa của hắn đó, mục sư quên rồi sao?” Hawes hăm hở nói.
Tôi mệt đến phát ốm khi nghe chuyện Archer hăm dọa ông đại tá. Theo như tôi hiểu thì không hề có chứng cứ trực tiếp nào cho thấy hắn ta làm điều đó.
“Hắn ta kiên quyết trả thù đại tá Protheroe cho bằng được. Hắn nốc rượu vào rồi bắn ông ta.”
“Đó chỉ là giả thuyết mà thôi.”
“Nhưng mục sư có công nhận có thể hoàn toàn như vậy không ạ?”
“Không, ta không nghĩ thế.”
“Nhưng vậy cũng hợp lý chứ?”
“Hợp lý thì có.”
Hawes liếc nhìn tôi.
“Vậy sao mục sư lại không nghĩ chuyện ấy có thể xảy ra chứ?”
“Bởi vì một người như Archer không thể nghĩ đến việc giết người bằng súng lục. Loại vũ khí ấy không hợp với anh ta.”
Lý lẽ của tôi dường như khiến Hawes sửng sốt. Rõ ràng anh ta không mong chờ lời phản bác ấy.
“Mục sư nghĩ lý lẽ ấy có khả thi không?” cậu ta ngờ vực hỏi.
“Theo ta nghĩ thì điều ấy hoàn toàn bác bỏ việc Archer phạm tội,” tôi đáp.
Trước sự quyết đoán tuyệt đối của tôi, Hawes không nói gì thêm. Cậu ta cám ơn tôi lần nữa rồi ra về. Tôi đưa Hawes ra cửa, và thấy có bốn bức thư để trên bàn ở sảnh ngoài. Những bức thư này có đặc điểm giống nhau là toàn nét chữ phụ nữ và đều mang tiêu đề ‘Thư tay, khẩn’, chỉ có một điểm khác biệt là có một bức bị lấm bẩn so với các bức còn lại.
Sự giống nhau ấy khiến tôi ngạc nhiên — không phải gấp đôi, mà gấp tới bốn lần.
Mary từ nhà bếp lên và trông thấy tôi chằm chằm nhìn những lá thư.
“Đem tới từ hồi ăn trưa,” cô ta vọt miệng. “Chỉ có một cái là trong thùng thư.”
Tôi gật đầu rồi gom hết mang vào phòng làm việc. Thư đầu tiên viết như sau:
MỤC SƯ CLEMENT KÍNH MẾN,
Tôi vừa hay một tin mà tôi thấy cần phải thưa cùng mục sư. Nó liên quan đến cái chết của đại tá Protheroe đáng thương. Tôi rất cần lời khuyên của mục sư là có nên báo cảnh sát hay không. Từ khi ông nhà tôi qua đời, tôi luôn tránh dính líu đến chuyện thiên hạ. Chiều nay mục sư có thể đến thăm tôi một vài phút được không ạ?
Kính thư,
MARTHA PRICE RIDLEY.
Tôi mở bức thư thứ hai:
KÍNH MỤC SƯ CLEMENT,
Tôi rất bối rối - rất lo lắng - không biết phải làm gì đây. Tôi vừa chứng kiến một việc mà tôi cảm thấy quan trọng, tuy nhiên nghĩ tới phải dính dáng với cảnh sát thì tôi hãi lắm. Tôi vô cùng lúng túng và rầu rĩ. Mục sư kính mến, liệu tôi có thể mời ngài ghé qua nhà chốc lát để giúp tôi giải tỏa mối ngờ vực và lo âu theo cách tuyệt vời mà mục sư vẫn thường làm bấy nay không ạ?
Xin thứ lỗi vì tôi đã làm phiền mục sư,
Nay kính,
CAROLINE WETHERBY.
Đến thư thứ ba thì tôi cảm thấy hầu như mình đã biết trước nội dung.
KÍNH GỬI MỤC SƯ CLEMENT,
Tôi vừa nghe được một việc cực kỳ quan trọng mà theo tôi mục sư phải là người đầu tiên được biết. Tôi mời mục sư chiều nay lúc nào rỗi thì đến gặp tôi. Tôi sẽ ở nhà chờ mục sư.
Thư của ‘chiến binh’ này ký tên AMANDA HARTNELL. Tôi mở lá thứ tư. May mắn cho tôi là lâu nay rất ít bị thư nặc danh làm phiền. Với tôi, thư nặc danh là thứ vũ khí hiểm độc và hèn hạ nhất. Lá thư này cũng không ngoại lệ. Thư làm ra vẻ được viết bởi một người thất học, nhưng có một vài điểm khiến tôi không tin vào sự giả vờ này.
MỤC sư THÂN,
Tui nghĩ ông phải biết chiện gì đang sảy ra. Tui mới bát gặp dợ ông lén lút chui ra khỏi nhà ông Redding. Ông hỉu tui nói gì không. Họ đang cặp bồ dí nhau, ông cần phải biết đó nha.
MỘT NGƯỜI BẠN.
Tôi khẽ kêu lên kinh tởm rồi vò tờ giấy ném vào lò sưởi, cũng vừa lúc Griselda bước vào phòng.
“Mình vừa ném cái gì mà có vẻ nghiêm trọng thế?” Nàng hỏi.
“Rác ấy mà,” vừa đáp tôi vừa rút bao diêm ra khỏi túi và khom mình bật một que. Nhưng Griselda còn nhanh tay hơn tôi, nàng cúi xuống chộp lấy tờ giấy bị vò nhàu và vuốt phẳng phiu trước khi tôi kịp ngăn lại.
Đọc xong thư, nàng cũng kêu lên kinh tởm rồi vứt trả lại cho tôi và quay mặt đi. Tôi bật diêm rồi nhìn bức thư bốc cháy.
Griselda đi về phía cửa hông và đứng nhìn ra sân.
“Len ạ,” nàng nói mà không quay lại.
“Gì thế mình?”
“Em muốn nói với mình một việc. Mình đừng ngăn em nhé, xin mình đấy. Khi — khi Lawrence mới đến đây, em bảo với mình là trước đây em chỉ quen anh ta sơ sơ thôi. Thật ra không phải vậy. Em — em biết anh ta khá rõ. Trước khi gặp mình, em đã — yêu anh ta, và em nghĩ cũng nhiều người yêu Lawrence như em vậy. Có một thời — à — em rất si mê anh ta. Ý em không phải là viết cho anh ta những lá thư não tình hay làm chuyện dại khờ ngốc nghếch như trong truyện đâu. Nhưng đã có lúc em si mê anh ta.”
“Sao mình không nói anh biết chuyện này?”
“Ô! Vì sao à? Em cũng chẳng biết nữa, ngoại trừ một việc là — à, là vì nhiều khi mình ngốc lắm! Chỉ là vì mình lớn tuổi hơn em nhiều, mình nghĩ em sẽ — à, em sẽ có thể thích người khác. Em sợ biết đâu mình sẽ bực bội về việc em và Lawrence đã từng là bạn bè với nhau.”
“Mình quả là khéo khôn ngoan che đậy,” tôi nói khi nhớ lại những gì nàng đã nói với tôi hồi tuần trước cũng trong căn phòng này, cả cái vẻ chân thật hết sức tự nhiên của nàng lúc ấy.
“Vâng, em luôn biết giấu giếm mọi việc mình ạ. Mà em thích thế đấy.” Giọng nàng đầy thích thú như đứa trẻ con. Nhưng những gì em nói đây là hoàn toàn đúng sự thật. Em không biết chuyện của Anne, và em cũng tự hỏi vì sao Lawrence lại thờ ơ đến thế, anh ta chẳng chú ý gì đến em cả. Em không chấp nhận điều đó.”
Một phút lặng thinh.
“Mình có hiểu không, Len?” Griselda băn khoăn hỏi.
“Có, anh hiểu mà,” tôi đáp.
Nhưng có thực sự là tôi hiểu không nhỉ?
Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ - Agatha Christie Án Mạng Ở Nhà Mục Vụ