Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 23
V
ẬY LÀ NIÊN HỌC CUỐI CÙNG ĐÃ QUA. Từ nay, mãi mãi tôi không còn được ngồi trên chiếc ghế quen thuộc, chống tay lên mặt bàn nghe lời thầy giảng dạy. Không còn những vui chơi đùa phá đầy ắp vô tư. Không còn dịp nào để thơ thẩn hai ba đứa bạn thân đếm lá sân trường rơi rụng mà mơ mộng, mà tiếc nuối vu vơ.
Giã từ tất cả, giã từ bảng đen. Giã từ phấn trắng. Giã từ cuốn sổ điểm hàng tháng làm run chân chịu trận trước mặt thầy. Thôi hết tiếng khúc khích cười ranh mãnh, những trò đùa tinh quái và những màn ăn uống như mỏ khoét.
Chỉ còn lại cho tôi tràn đầy tiếc nhớ, buồn và lo âu. Ngày thi sắp đến. Đậu hay rớt, tôi cũng sẽ không còn được ngồi trong lớp, trong ngôi trường thân yêu nữa. Và từ nay, ngôi trường với mái ngói đỏ rêu phong, với cây giáng tiên đổ lá loăng quăng bay trong gió nóng, chỉ còn trong trí tưởng. Cổng trường đã khép kín, lối đến trường không phải để dành cho bước chân tôi nữa.
Mấy tháng trời bận rộn quá quắt với bài vở, chỉ còn ba ngày nữa là đến nghỉ hè. Và sửa soạn cho ngày thi. Tôi cấm Khanh đến rủ đi chơi. Tôi tránh gặp Tuấn để có thêm thời giờ nghiền ngẫm bài vở. Tất cả ở một kỳ này. Tôi sẽ đậu hay rớt? Tôi không tin tôi sẽ học đến nơi đến chốn. Dù có đậu, có lên Đại Học tôi cũng sẽ bỏ học nửa chừng, may ra tôi chỉ tin được vậy. Có theo Khoa nào và có chăm chỉ đến mấy rồi cũng bỏ cuộc.
- Tại sao lại có ý nghĩ ấy?
Đã mấy lần Khanh dục tôi trả lời đề nghị của chàng. Một đám cưới. Khanh muốn làm lễ thành hôn trước khi chàng đi nhận công tác ở nhiệm sở xa xôi. Chàng sợ bâng quơ. Khanh nói cả hai chúng tôi cùng không còn nhỏ nữa. Đủ để sống đời bên nhau. Nếu tôi bằng lòng chàng sẽ về thưa với ba mẹ đến xúc tiến mọi lễ nghi. Tôi vẫn chưa muốn trả lời dứt khoát. Nhưng có lẽ bây giờ tôi sắp sửa phải tự mình dứt khoát với mình. Chắc tôi sẽ nhận lời Khanh sau kỳ thi tới. Cho xong. Từ bỏ mọi vui chơi để làm người lớn, giam thân vào bốn bức tường bổn phận.
Còn chị Nga, như vậy chắc chị sẽ vui hơn. Tuấn không còn lý do tiếp tục tình yêu lãng mạn với tôi, hẳn chàng sẽ nhìn thấy tình cảm của chị đối với chàng. Tội cho chị. Tuấn còn mê mải với em, làm sao Tuấn để ý tới chị chứ. Em sẽ giúp chị, em sẽ gặp Tuấn.
Nếu mai kia Tuấn là chồng chị Nga, tôi sẽ vui hay buồn. Tôi không hiểu nổi một người từng yêu mình – dù là yêu bằng mối tình thoang thoảng mầu hoa đào – bây giờ trở thành anh rể mình, kể cũng khó nghĩ chứ. Nhưng hạnh phúc của chị Nga, tôi muốn nhìn thấy điều đó.
Như vậy là tôi sắp mất tất cả. Mất tuổi thơ ngây, mất đời học trò đáng quý, mất tất cả những dễ thương mà tôi hằng ôm ấp. Và mất một mối tình lãng mạn tuyệt vời. Của tôi cho Tuấn. Chàng đã ngoài ba mươi, nguyên nhân nào khiến chàng không nghĩ tới việc lập gia đình? Và nguyên cớ nào khiến chàng yêu tôi bằng tấm tình lãng mạn vậy. Chỉ là những lời thân mật, những cử chỉ âu yếm nhẹ nhàng, những đụng chạm không có gì quá đáng. Không một vòng tay ôm. Không một nụ hôn. Sao Tuấn chịu được như vậy? Tôi thương Tuấn, tôi muốn cho Tuấn một kỷ niệm trước khi vĩnh viễn trở về bên Khanh.
Nhưng như thế, tôi có lỗi với Khanh không?