Số lần đọc/download: 1343 / 13
Cập nhật: 2015-11-21 05:49:54 +0700
Chương 22
H
ai ngày sau, đường phố mở ra cho dân chúng đi lại. Dưới quyền chỉ huy của Trương tướng quân, quân đội tấn công đóng trại bên ngoài thành phố. Người ta đồn rằng Tổng đốc rời khỏi thành phố ngày hôm ấy, để viên tự lệnh mới được bổ nhiệm chịu trách nhiệm về an ninh cho thành phố. Tuy cuộc chiến đã ngưng, nhưng thành phố rất xáo trộn và dân chúng rất lo ngại.
Từng toán nhỏ binh sĩ của đội quân thất trận lang thang ngoài đường phố. Họ là một quang cảnh buồn thảm - không còn nón, chân bó xà cạp tháo ra, quân phục không cài nút. Một vài người đã xé bỏ tên đơn vị. Họ vác súng trên vai, trong tay, hoặc ngang lưng - bằng bất cứ cách nào. Nhưng họ chưa mất đi tính xấc xược cố hữu. Thái độ hống hách và hiếu chiến của họ gợi nhắc tới những việc đáng xấu hổ họ đã làm trong những hoàn cảnh tương tự, càng làm căng thẳng cái bầu không khí sợ hãi bao trùm thành phố.
Sáng sớm hôm đó, Trương Thành, tên gia nhân của bà Trương, tới khu dinh cơ nhà họ Cao. Hắn báo cáo rằng binh sĩ đóng trong nhà bà Trương đã rút đi gần hết rồi, chỉ còn lại hai ba người nhưng cũng sẽ rút đi ngay. Không một binh sĩ nào lần mò vào các phòng đàn bà, vì thế không một đồ quý giá nào bị hư hại. Thương Thành nói thêm rằng gia đình của Lệ Mai sai người đến dò hỏi về nàng và hắn đã cho biết nàng sống trong nhà họ Cao.
Bà Trương và Ngọc Cầm cảm thấy nhẹ nhõm khi được biết mọi chuyện đều tốt đẹp, và không nói gì đến việc trở về nhà.
Buổi chiều, bà Tiết, mẹ của Lệ Mai, sai một gia nhân đưa tin cho bà Châu, cám ơn bà ta đã tử tế săn sóc cho Lệ Mai. Bà Tiết nói rằng bà rất biết ơn và trong vài ngày nữa, khi tình trạng bình yên hơn, bà sẽ đến để bày tỏ lòng biết ơn. Tên gia nhân cũng đưa tin của bà cho Lệ Mai biết rằng ở nhà mọi sự tốt đẹp, nàng không cần phải lo lắng. Nàng không cần phải về nhà ngay; nàng có thể ở lại nhà họ Cao vài ngày nữa, nếu nàng muốn.
Thoạt đầu Lệ Mai định về nhà ngay với tên gia nhân, nhưng nàng không thể kháng cự lại lời năn nỉ của bà Châu và Thụy Giao, muốn giữ nàng ở lại; cuối cùng nàng đồng ý không về nhà ngay.
Tuy bầu không khí ngoài đường phố căng thẳng, nhưng trong dinh cơ nhà họ Cao rất là yên tĩnh và trong sáng. Những bức tường cao dường như đánh dấu sự phân cách của hai thế giới khác nhau. Thời gian trôi mau trong cái cảnh yên bình này. Nhưng chẳng mấy chốc buổi tối tới gần, trước khi mọi người để ý.
Một nửa vành trăng treo trên bầu trời, và không khí tràn ngập hương thơm của buổi hoàng hôn. Dần dần khi màu xanh của bầu trời thẫm dần, những tia sáng của trăng mỗi lúc một rực rỡ hơn. Ðó là một đêm ấm áp và đẹp đẽ.
Bỗng nhiên sự yên tĩnh bị xé vỡ. Cha mẹ của bà Vương thuộc Tứ gia, sai người tới mang bà về nhà ngay lập tức, và cho biết có rất nhiều tin đồn xấu. Người ta sợ rằng đêm ấy sẽ có cướp bóc của đám binh sĩ thua trận. Nhà họ Cao là nhà giầu nhất trong khu Bắc Môn; khu dinh cơ của họ sẽ là nơi đầu tiên bị cướp bóc. Bà Vương và năm đứa con vội vã ra đi trong ba chiếc kiệu.
Kế tới, gia đình của bà Thẩm thuộc Ngũ gia cũng sai người tới đón bà và cô con gái Thục Trân, với cùng một lý do.
Chuyện ấy làm bà Trương của Tam gia lo sợ. Không đợi người đến đón, bà vội ra đi về nhà mẹ với ba đứa con là Thục Anh, Giác Anh và Giác Nhân.
Trong đám phụ nữ nhà họ Cao, chỉ còn bà Châu và Thụy Giao ở lại. Cha mẹ bà Châu và Thụy Giao không sống tại Thành Ðô và họ không có nơi nào để đi. Cũng có một số bà con họ xa mà họ có thể đến lánh nạn, nhưng họ không biết rõ những người bà con này lắm. Hơn nữa, vào lúc bà Châu và Thụy Giao nghe nói đến sự nguy hiểm thì đường phố đã không còn ai đi lại nữa. Ngoại trừ binh sĩ ra, không người nào dám liều lĩnh ra đường.
Cao Ðại lão gia đã đi thăm một người em họ sáng hôm đó. Người hầu thiếp Trần Di Thái đã về nhà thăm mẹ. Khắc An và Khắc Ðịnh cũng mau lẹ biến mất. Tuy nhiên Khắc Minh vẫn còn ở lại, ngồi viết trong thư phòng. Cái gia đình còn nguyên vẹn là gia đình Giác Tân. Vào lúc khủng hoảng, cái đại gia đình giầu có này vốn tùy thuộc vào nền luân lý cổ để tự đứng vững, đã tỏ lộ ra cái trống rỗng của nó. Không ai lo lắng cho người khác. Mọi người chỉ quan tâm tới sự an toàn của riêng mình mà thôi.
Bà Trương xưa nay vẫn quý mến gia đình Giác Tân. Ngay cả khi bà có thể trở về nhà, bà cũng không đành lòng rời bỏ gia đình Giác Tân.
Bà nói với Giác Tân, "Cô không còn trẻ nữa, và cô đã trải qua nhiều chuyện trọng đại rồi. Nhưng cô chưa bao giờ trông thấy người tốt phải chịu tai họa. Cha của con suốt đời là một người tốt. Không tai họa nào có thể giáng xuống con cái của cha con được. Cô biết Trời có mắt. Thế thì tại sao cô không dám ở lại với gia đình con?"
Nhưng những người khác không thể chia xẻ lòng tin tưởng của bà, và khi thời gian qua đi, chính bà cũng trở nên nao núng. Tuy đêm vẫn còn sớm, đường phố bên ngoài hoàn toàn im lặng. Một con chó bắt đầu sủa. Bình thường người ta không nghe thấy tiếng chó sủa, nhưng đêm nay tiếng sủa của chó nghe có vẻ to một cách đặc biệt.
Thời gian trôi qua chậm chạp một cách không thể chịu đựng được. Một phút tưởng như dài một năm. Bất cứ một tiếng động nhỏ nào cũng làm họ tưởng binh sĩ cướp bóc đã xông vào nhà. Ngay lập tức họ tưởng tượng ra những cảnh kế tiếp: lưỡi lê, dao, máu đổ, lửa cháy, xác phụ nữ trần truồng, tiền văng vãi trên nền nhà, những chiếc tủ kiên cố bị phá vỡ, xác chết nằm trong vũng máu... Với một nỗi tuyệt vọng, họ cố gắng chống lại cái sức mạnh vô hình không thể kháng cự được này. Nhưng sự kinh hoàng bao vây họ mỗi lúc một gần hơn, và họ trở nên mỗi lúc một yếu đuối run sợ hơn.
Họ ước mong có thể nhắm mắt không nhìn thấy gì, chấm dứt mọi cảm giác. Vì thế ngay cả một tia sáng yếu ớt của ngọn đèn cũng làm mắt họ đau nhức. Nó nhắc nhở họ cái cảnh tiến thoái lưỡng nan họ đang trải qua. Họ cầu nguyện thời gian qua mau hơn, và mặt trời sớm mọc lên. Tuy thế họ biết rằng thời gian càng nhanh bao nhiêu thì cái điều họ đang kinh sợ sẽ mau xảy ra hơn. Họ giống như những tử tội chờ giờ hành quyết. Tuy họ là những người có cá tính và tư tưởng khác nhau, trong cơn sợ chết này họ đều giống nhau. Ðàn bà còn tệ hơn nữa, họ phải đương đầu với một nỗi lo sợ còn kinh khủng hơn cái chết.
Ngọc Cầm hỏi, "Lệ Mai ơi, nếu binh sĩ tràn vào, chúng ta sẽ làm gì?" Tất cả mọi người đang tụ tập trong phòng bà Châu. Khi Ngọc Cầm đặt câu hỏi, "Chúng ta sẽ l;àm gì?" tim nàng run rẩy. Nàng không dám nghĩ thêm nữa.
"Tôi chỉ có một đời để mất thôi," Lệ Mai lạnh lùng trả lời, nhưng có một vẻ buồn trong giọng nói của nàng. Nàng vội lấy tay che mặt. Tâm trí nàng trở nên lờ mờ. Trước mắt nàng dường như là một giải nước mênh mông, cứ tiếp tục cuộn sóng không ngừng.
"Tôi sẽ làm gì?" Thụy Giao khẽ tự hỏi. Nàng biết Lệ Mai muốn nói gì. Nàng cũng nghĩ đó là con đường duy nhất của nàng nữa. Nhưng nàng không muốn tự tử. Nàng không muốn rời bỏ những người nàng yêu quý. Khi nàng nhìn Hoàn Trân đang chơi dưới chân nàng, hàng chục lưỡi dao dường như đâm vào tim nàng.
Ngọc Cầm lặng lẽ đứng dậy và bắt đầu đi đi lại lại trong phòng, chống lại nỗi sợ hãi đang dâng lên. Một giọng nói bên trong nàng vang lên, "Ngươi không bao giờ được làm việc ấy." Tuy nàng không nghĩ ra được một giải pháp thay thế, nàng vẫn nghĩ phải có một cách khác. Tất cả tư tưởng của nàng, sách báo của nàng, những vở kịch xã hội của Ibsen, những bài viết của tác giả Nhật Bản Akido Yosano - biến mất khỏi tâm trí nàng. Nàng chỉ có thể trông thấy sự tức giận và tủi nhục chế nhạo nàng. Sự tủi nhục là cái nàng không thể chấp nhận được. Nàng có lòng rất tự hào.
Ngọc Cầm nhìn Lệ Mai ngồi trên ghế, hai tay ôm mặt. Nàng nhìn Thụy Giao đang cầm tay Hoàn Trân và khóc. Nàng nhìn mẹ thở dài đứng quay lưng lại ngọn đèn. Ngọc Cầm nhìn Thục Hoa, Giác Dân và những người khác. Thực là tuyệt vọng; không một người nào có thể cứu được nàng. Thế mà mọi người đều vô cùng đáng quý đối với nàng; nàng không thể chịu đựng được phải xa cách họ. Mệt mỏi và chán nản, lần đầu tiên Ngọc Cầm nghĩ nàng không khác gì với những phụ nữ khác như Lệ Mai và Thụy Giao. Nàng cũng yếu đuối như họ.
Nàng ngồi xuống, gục đầu xuống bàn và khẽ khóc.
Bà Trương kêu lên, "Ngọc Cầm, chuyện gì vậy? Con còn muốn làm mẹ khổ hơn nữa hay sao?" Nước mắt bắt đầu tuôn ra từ mắt bà.
Người con gái không trả lời, vẫn tiếp tục nức nở, đầu gục xuống bàn. Nàng khóc cho chính nàng, cho những giấc mơ tan vỡ mà nàng đã phải chiến đấu vất vả lâu dài để có thể có được. Bây giờ ngay khi vừa lấp lóe đôi chút hy vọng rằng nàng có thể trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ tự tin, một "con người", giống như nhân vật Nora trong vở kịch A Doll's House của Ibsen, thì nàng gục ngã, yếu đuối và kinh hoàng, trước cơn nguy hiểm đầu tiên nàng phải đương đầu. Nàng thường nghĩ nàng can đảm, và người khác vẫn khen nàng can đảm, thế mà bây giờ nàng như một con cừu, đang chờ đợi đến lược bị chọc tiết, không có cả sức mạnh để chống lại.
Mẹ nàng không hiểu cái gì đang diễn ra trong tâm trí nàng, người khác cũng không hiểu, ngay cả Giác Dân - một người tự nghĩ là hiểu nàng nhất. Họ đoán rằng nàng khóc bởi vì nàng sợ. Chính họ cũng đang rất sợ hãi, và không thể tìm được lời an ủi nàng, và tiếng nức nở của nàng làm họ bối rối thêm. Giác Dân muốn ôm nàng trong tay, nhưng chàng cũng không có can đảm làm như thế.
Không thể ngồi im được, Giác Tuệ đứng dậy và bước ra ngoài. Chàng hoảng hốt trông thấy một vùng ánh sáng đỏ trên bầu trời về phía đông, vùng ánh sáng lan dần và có những tia lửa vọt lên không.
"Lửa cháy!" Chàng buột miệng kêu, và máu dường như đông lại trong mạch máu chàng. Chàng ngơ ngẩn nhìn bầu trời, không thể nhúc nhích.
Một vài giọng hoảng hốt kêu lên, "Ở đâu? Lửa cháy ở đâu?" Giác Tân là người đầu tiên chạy ra, theo sau là Thục Hoa. Mọi người túa ra ngoài bậc thềm. Bầu trời đỏ như máu. Mọi người cảm thấy mạng sống của mình đang mất dần.
Một đám mây che mặt trăng, và sự rực rỡ của lửa cháy càng nổi bật trong bóng tối. Màu đỏ rực bây giờ che phủ nửa bầu trời, nhuốm đỏ những tảng đá và mái ngói. Những tàn lửa bay tứ tung. Nhìn đám cháy ấy, mọi người không còn hy vọng sống sót nữa.
Bà Trương thở dài nói, "Ðấy có lẽ là những tiệm cầm đồ bị đốt. Sau khi cướp hết sạch đồ rồi, tại sao bọn chúng không để cho người ta một nơi để sống?"
Thụy Giao cuống cuồng kêu lên, "Chúng ta sẽ ra sao?"
Giác Dân đề nghị, "Tại sao chúng ta không mặc quần áo cũ và bỏ chạy?"
"Em chạy đi đâu? Và ai trông coi dinh cơ này? Nếu không có người ở lại đây và khi binh sĩ tới, chúng sẽ đốt tất cả thành bình địa." Giác Tân hỏi lại. Chàng cũng không biết phải làm gì.
Bỗng nhiên một tiếng súng phá tan sự im lặng. Chó bắt đầu sủa hung dữ. Cũng có tiếng kêu la nữa, nhưng dường như đến từ đằng xa.
Giác Tân kêu lên, "Chúng ta kể như hết rồi. Lần này chúng ta sẽ không thể nào thoát được." Rồi chàng lớn tiếng hỏi, "Chúng ta có phải chờ cả ở đây để chết không? Chúng ta phải nghĩ cách ra khỏi đây."
Bà Châu vừa khóc vừa hỏi, "Nhưng chúng ta đi đâu? Nếu chúng ta rơi vào tay quân đào ngũ ngoài đường phố thì chúng ta chắc chắn sẽ chết. Ở lại trong nhà còn khá hơn."
"Nếu chúng ta ở lại đây, chúng ta vẫn phải tìm một chỗ để nấp. Nếu chúng ta có thể cứu dù là một người, thì cũng tốt hơn là không còn ai nữa. Gia đình ta phải để lại một người để tiếp nối hệ gia của chúng ta." Giác Tân nói bằng một giọng đầy lo lắng và tức giận. Sau một lúc chàng nói với Giác Dân và Giác Tuệ bằng một giọng khác hẳn.
"Nhị đệ và Tam đệ, hãy dẫn đàn bà vào hoa viên. Mau lên. Tại đó có những chỗ có thể nấp được. Nếu mọi cách không được thì vẫn còn cái hồ. Ðại tẩu của các em biết cách gìn giữ danh dự của mình." Chàng tha thiết nhìn Thụy Giao và liếc nhìn Lệ Mai. Giác Tân run rẩy cùng cực và nước mắt tuôn như mưa. Tuy chàng đã quyết định, nhưng chàng vẫn phải tuyệt vọng chiến đấu để tự kiềm chế mình.
Mọi người hỏi, "Còn anh thì sao?"
Giác Tân im lặng chừng nửa phút. Cuối cùng chàng lấy được đôi chút bình tĩnh và nói, "Ðừng bao giờ bận tâm cho tôi. Hãy đi đi. Tôi có thể tự lo liệu được."
Giác Tuệ cãi lại, "Không đi đâu cả. Nếu anh không đi thì chúng tôi cũng không đi đâu cả."
Tiếng súng lại nổ, nhưng không sôi nổi hơn trước.
Giác Tân dậm chân lo lắng. "Tam đệ, tại sao em quan tâm đến tôi? Ðàn bà quan trọng hơn! Nếu không có ai ở lại đây và khi binh sĩ tới, thì thế nào chúng cũng lục xoát hoa viên."
Thụy Giao vẫn ngồi ôm lấy thằng Hoàn Trân, không nói một lời. Bây giờ nàng buông đứa con xuống và cương quyết bước lại đứng bên cạnh Giác Tân. Nàng nói với hai người em chồng, "Các chú nên đưa đàn bà vào hoa viên ngay. Xin đem theo con trai tôi. Tôi sẽ ở lại đây với Ðại ca. Tôi biết cách săn sóc cho Ðại ca."
"Em - em ở lại đây với anh? Thế này là thế nào?" Giác Tân giật mình và khẽ đẩy nàng ra. Chàng nói thêm bằng giọng lo lắng, "Làm như vậy có ích gì? Hãy đi mau đi trước khi quá trễ."
Thụy Giao nắm lấy cánh tay chồng. Nàng nức nở, "Em không xa anh. Nếu anh chết, em muốn chết theo anh."
Thằng Hoàn Trân bước lại và kéo áo Thụy Giao, "Mẹ ơi, cho con ở lại với mẹ."
Giác Tân gần như điên cuồng. Chàng nắm chặt tay và vung lên. Chàng năn nỉ, "Vì con chúng ta, xin em hãy xa anh. Chết cùng nhau thì có ích gì? Hơn nữa anh có thể không chết. Nếu chúng tới, anh biết cách đối phó với chúng. Nhưng nếu chúng trông thấy em ở đây, thì ai biết chúng sẽ hành động thế nào. Em phải giữ sự trong sạch của em..." Giác Tân không thể nói thêm được nữa.
Thụy Giao ngơ ngẩn nhìn chàng, như thể nàng không nhận ra chàng nữa. Nàng đứng trước mặt chàng và để cái nhìn lo lắng của chàng vuốt ve mặt nàng một lúc lâu hơn nữa, rồi nói bằng một giọng thương tiếc và dịu dàng, "Ðược rồi, em sẽ làm theo ý anh. Em sẽ đi."
Theo lời bảo của nàng, thằng Hoàn Trân nói "Chào Ba". Rồi hai mẹ con quay lại và bước đi.
*
Ðêm đó mọi người trừ Giác Tân, đều ngủ trong Nhà Nghỉ Bên Hồ. Qua cửa sổ, mọi người có thể trông thấy nửa vành trăng soi sáng mặt hồ. Ánh lửa đỏ trên bầu trời nhạt dần. Mọi thứ lại như trước, chỉ có tiếng chó sủa là đáng sợ một cách bất thường. Tất cả đều giống như cũ, nhưng đối với những con mắt tê dại nhìn nước hồ khẽ nhấp nhô dưới ánh trăng, thì nước hồ có vẻ như lạnh hơn và bí mật hơn. Họ muốn đo chiều sâu của hồ. Có người tự hỏi: Nằm ngủ sâu dưới đáy hồ thì sẽ như thế nào?
Họ nhìn nhau, nhưng không nghĩ được điều gì để nói. Cuối cùng bà Châu thấy Giác Tuệ quá mệt mỏi, lên tiếng bảo chàng đi ngủ.
Giác Tuệ trèo lên giường. Ngay khi chàng vừa thiếp đi, bà Châu bước tới, mở màn ra. Cúi khuôn mặt tròn của bà xuống, bà thì thầm vào tai chàng, "Tiếng súng lại bắt đầu lại. Dường như rất gần. Con phải thận trọng. Con đừng ngủ say quá. Nếu chuyện gì xảy ra, mẹ sẽ gọi con."
Hơi thở của bà làm ấm má chàng, và trong mắt bà có một vẻ ưu tư thương mến. Bà đẩy chàng vào, khép màn lại và khẽ bước đi.
Tuy cái tin bà đem lại cho chàng không tốt, nhưng Giác Tuệ cũng cảm thấy rất an ủi. Chàng cảm thấy chàng có được một bà mẹ lần nữa.
*
Sau ba hoặc bốn ngày căng thẳng như thế, trật tự vãn hồi ngoài đường phố, và mọi người cảm thấy dễ chịu hơn. Những người rời bỏ dinh cơ nhà họ Cao đi lánh nạn tại các khu vực khác của thành phố bắt đầu trở về. Nhà họ Cao lại bắt đầu sống động và nhộn nhịp.
Tên gia nhân Trương Thành của bà Trương đến đưa bà và Ngọc Cầm trở về nhà. Lệ Mai cũng muốn về nhà, nhưng bà Châu thành công giữ nàng ở lại được thêm vài ngày nữa. Buồi chiều hôm đó bà Tiết, mẹ của Lệ Mai, đi kiệu tới để tỏ lòng tôn kính bà Châu.
Ðàn bà lớn tuổi thường mau quên. Hơn nữa bà Châu và bà Tiết có họ xa với nhau. Hai người đã vài năm không gặp nhau, bây giờ gặp lại, họ đã quên hết những sự hiềm khích trước kia. Bà Châu tiếp đón bà Tiết hết sức nồng nàn thân mật, và hai người đàn bà nói chuyện với nhau rất lâu. Sau đó hai người ngồi chơi mà chược, có cả Lệ Mai và Thụy Giao.
Khi Giác Tân trở về, Thụy Giao nhường chân cho chồng. Giác Tân nhận thấy bây giờ tại bàn mà chược, chàng ngồi đối diện với Lệ Mai. Hai người hầu như không nói chuyện với nhau, chỉ thỉnh thoảng trao đổi một cái nhìn thương tiếc. Giác Tân không còn lòng dạ nào chơi mà chược, và chàng thua luôn vài ván. Thụy Giao tới đứng sau lưng chàng, cố giúp chàng. Chàng quay lại và mỉm cười với vợ. Chàng và Thụy Giao hoàn toàn tự nhiên trìu mến nhau trong cung cách đối xử.
Lệ Mai quan sát thấy thế và cảm thấy đau lòng. Nếu nàng cho mẹ biết nàng yêu Giác Tân trước khi Giác Tân hứa hôn với Thụy Giao thì có lẽ bây giờ chính nàng chứ không phải Thụy Giao đứng sau lưng chàng. Ôi nếu được thế thì tuyệt vời biết bao! Nhưng bây giờ thì quá trễ rồi.
Nàng trông thấy mối thâm tình giữa Giác Tân và Thụy Giao, và nhớ đến cuộc đời bất hạnh của nàng và những năm cô đơn trước mắt. Những quân mà chược mờ đi trước mắt nàng. Tim nàng đau đớn đến không chịu đựng được nữa.
Nàng đứng dậy và nhờ Thụy Giao ngồi thế chân nàng, cho biết nàng cần phải làm một việc khác ngay. Thụy Giao thản nhiên nhìn Lệ Mai và ngồi vào chỗ trống. Khi Lệ Mai chậm chạp bước ra khỏi phòng, Thụy Giao nhìn theo nàng một cách trầm tư.
Lệ Mai đến phòng Thục Hoa, nơi nàng vẫn ngủ chung với người con gái trẻ. May mắn thay không có ai ở đó, và nàng nằm xuống giường, ôn lại quá khứ từng chi tiết. Nàng càng nghĩ càng cảm thấy khổ tâm hơn nữa, và cuối cùng nàng bật khóc. Nàng cố nén tiếng nức nở sợ người khác nghe thấy, và khóc một lúc lâu. Rồi nàng cảm thấy dễ chịu hơn, tuy nàng không trông thấy một tia hy vọng nào. Quá khứ, hiện tại của nàng đè nén nàng như một sức nặng. Nàng cảm thấy yếu đuối, không thể cử động được. Cuối cùng nàng chìm vào một giấc ngủ.
"Lệ Mai ơi," một giọng nói ấm áp gọi nàng. Nàng mở mắt. Thụy Giao đang đứng cạnh giường.
Lệ Mai uể oải mỉm cười hỏi, "Ðại tẩu không chơi mà chược nữa ư?" Nàng cố ngồi dậy, nhưng Thụy Giao dịu dàng giữ nàng nằm im, và ngồi xuống cạnh giường, bên cạnh nàng trong lúc thương mến nhìn nàng.
"Tôi để thím Thẩm chơi thay tôi." Rồi Thụy Giao ngạc nhiên hỏi, "Kìa cô khóc phải không? Tại sao vậy?"
Lệ Mai cố gắng mỉm cười. "Không, tôi đâu có khóc."
"Ðừng giả bộ. Mắt của cô vẫn còn sưng đây này. Cho tôi biết cô lo buồn chuyện gì thế?" Thụy Giao nắm chặt tay nàng một cách đòi hỏi.
"Tôi mơ thấy ác mộng, chỉ có thế thôi." Lệ Mai trả lời, nhưng bàn tay nàng nằm trong tay Thụy Giao vẫn còn run rẩy.
Giọng của Thụy Giao tràn đầy cảm tình, "Cô đừng giấu tôi. Chắc là có chuyện gì không hay. Tại sao cô không cho tôi biết sự thực? Cô không tin tôi thực tình lo cho cô hay sao? Tôi muốn giúp cô."
Lệ Mai không trả lời. Cái nhìn thương tiếc của nàng chăm chú nhìn khuôn mặt thân thiện của Thụy Giao, nàng khẽ nhíu mày và lắc đầu. Mắt nàng bỗng sáng lấp lánh và nàng buột miệng, "Chị không thể giúp tôi được đâu." Nàng gục xuống gối và khẽ khóc.
Cổ Thụy Giao thấy nghèn nghẹn. Nàng vỗ về đôi vai rung rung của Lệ Mai. Nàng buồn rầu nói, "Tôi hiểu, Lệ Mai ơi. Tôi biết trái tim của cô." Thụy Giao cũng muốn khóc nữa. "Tôi biết anh ấy yêu cô, và cô yêu anh ấy. Hai người thực là xứng đôi vừa lứa... Ðáng lẽ anh ấy không nên lấy tôi... Bây giờ tôi hiểu tại sao anh ấy yêu hoa mai đến thế - bởi vì hoa đó có nghĩa là tên cô. Tôi cũng yêu anh ấy, tôi yêu anh ấy hơn cuộc đời này... Nhưng Lệ Mai ơi, chúng ta đã rơi vào cảnh rắc rối thê thảm. Tôi vẫn thường nghĩ tôi nên tránh ra chỗ khác để nhường hạnh phúc cho cô và anh ấy..."
Lệ Mai đã ngừng khóc. Nàng nhìn quanh khi nàng nghe Thụy Giao khóc. Với một tay đè lên ngực, nàng hết sức lắng nghe những gì Thụy Giao nói, rồi quay đầu lại, không dám nhìn bộ mặt đầm đìa nước mắt của Thụy Giao nữa. Nhưng khi nghe thấy mấy câu nói cuối cùng, nàng vội ngồi dậy và lấy tay bịt miệng Thụy Giao.
Thụy Giao vùi đầu vào vai Lệ Mai và khóc nức nở.
Lệ Mai nói ngược với lòng mình, "Ðại tẩu, chị lầm rồi. Tôi không yêu anh ấy đâu." Nhưng nàng vội nói lại, "Không, tôi có yêu anh ấy. Tôi không cần phải lừa dối chị. Mẹ của chúng tôi không cho chúng tôi lấy nhau. Số phận đáng lẽ an bài cách đó. Nhưng chúng tôi không có duyên với nhau. Chúng tôi xa nhau, và đó là kết cuộc của chuyện này. Giả dụ chị bỏ anh ấy thì cũng có ích gì đâu? Anh ấy và tôi sẽ chẳng bao giờ kết hợp lại với nhau trong cõi đời này... Chị vẫn còn trẻ, nhưng tôi, tôi đã già và yếu đuối về tình cảm rồi. Chị không trông thấy những vết nhăn trên trán tôi ư? Những vết nhăn ấy chứng tỏ những gì tôi đã phải trả qua. Tôi chán đời lắm rồi. Tôi đã tàn rồi trong khi chị chỉ mới bắt đầu nở hoa và đơm trái. Ðại tẩu, tôi thực tình thèm muốn được như chị... Tôi không còn sống nữa, tôi chỉ hiện diện thôi. Ðời tôi chỉ là gánh nặng cho người khác."
Lệ Mai mỉm cười chua chát và nói tiếp, "Chắc chị biết câu nói: Không gì bi thảm hơn là cái chết của trái tim. Hừ, trái tim tôi đã chết. Ðáng lẽ tôi không nên đến chỗ này nữa. Tôi chỉ làm cho người khó chịu." Giọng nói của nàng thay đổi. Thụy Giao có thể cảm thấy tay nàng run rẩy.
Rồi Lệ Mai thất vọng kêu lên. "Làm sao tôi có thể thoải mái ở đây được?" Nhưng nàng lại tiếp tục lặng lẽ nới với nụ cười buồn bã, "Nếu có bao giờ có một trường hợp "người đàn bà tan nát", thì tôi là một thí dụ hoàn toàn. Ở nhà tôi không ai hiểu tôi. Mẹ tôi chỉ chú ý đến những việc riêng của mẹ. Em trai tôi thì vẫn còn quá trẻ. Tôi có thể trút nỗi đau lòng của tôi cho ai? Ðôi khi đau đớn không thể chịu đựng được nữa, tôi một mình nấp trong phòng riêng và khóc, trùm đầu dưới mền để không ai có thể nghe thấy...
"Chị đừng cười tôi có thể khóc dễ dàng như thế. Chỉ mới mấy năm gần đây tôi mới như thế. Thái độ ấy bắt đầu khi mẹ tôi cãi nhau với kế mẫu anh ấy, và hai người giận nhau. Về sau, khi chúng tôi đã rời Thành Ðô, tôi khóc nhiều hơn. Tất cả đều là số phận, nhưng đôi khi tôi nghĩ chuyện có thể xảy khác đi nếu mẹ ruột anh ấy còn sống. Mẹ ruột anh ấy có họ với mẹ tôi, và hai người là bạn tốt của nhau. Nhưng ai muốn nghe lời than thở của tôi chứ? Không ai hiểu tôi. Việc tốt nhất đối với tôi là hãy nuốt đi nước mắt của mình."
Lệ Mai dừng lại, ấn chặt khăn tay vào miệng để ho vài tiếng. "Sau này tôi lấy chồng trái với ý muốn của tôi. Tôi không có lựa chọn trong việc này. Tôi sống với gia đình chồng một năm. Thật là kinh khủng! Ngay ngày hôm nay tôi cũng không biết làm thế nào tôi có thể tồn tại được. Nếu tôi phải sống thêm một hoặc hai năm nữa trong cái nhà ấy, tôi sợ rằng ngày hôm nay tôi không có mặt ở đây. Khóc quả thực là một lạc thú của tôi lúc đó. Tôi không được phép làm bất cứ một việc gì. Mọi việc đều bị ngăn cấm, nhưng khóc thì được. Tôi không khóc nhiều như bây giờ.. Có lẽ nước mắt tôi đã cạn. Ðỗ Phủ đã nói, "Dù ngươi khóc đến mù mắt thì cũng chẳng được Trời Ðất thương xót." Nhưng tôi còn biết an ủi bằng cách gì ngoài việc khóc?"
"Ðại tẩu, xin chị đừng buồn cho tôi. Tôi không xứng đáng lòng thương hại của chị. Tôi không hề có ý định gặp anh ấy. Có một cái gì dường như kéo chúng tôi lại gần với nhau. Tuy thế, cùng một lúc có một cái gì đẩy chúng tôi xa nhau. Dù tôi biết rằng không còn hy vọng gì cho tôi trên cõi đời này, nhưng trong mấy ngày gần đây tôi cư xử y như là tôi còn có hy vọng. Xin chị đừng trách tôi. Dẫu sao tôi cũng đã quyết định rời khỏi nhà này. Chị hãy coi tất cả như một cơn ác mộng. Xin chị hãy quên tất cả về tôi."
Những giọt lệ máu chảy trong tim nàng, nhưng Lệ Mai không khóc. Nàng chỉ mỉm cười buồn bã.
Mỗi lời nói của câu chuyện bi thảm này đè nặng lên trái tim đàn bà dịu dàng của Thụy Giao. Nàng chăm chú lắng nghe, không muốn để lỡ một chữ nào, lặng lẽ nhìn khuôn mặt mỉm cười tiếc thương của Lệ Mai. Lệ hoen trên khuôn mặt bôi rất ít phấn của Thụy Giao, không làm giảm sắc đẹp của nàng.
Khi Lệ Mai nói xong, Thụy Giao lắc đầu, hai lúm đồng tiền của nàng hằn sâu và nàng mỉm một nụ cười buồn buồn cảm động. Ðặt hai tay lên vai Lệ Mai, nàng nói bằng một giọng trong trẻo âu yếm:
"Lệ Mai ơi, tôi không biết cô đau khổ đến như vậy. Ðáng lẽ tôi không nên bắt cô kể hết ra như thế. Tôi quả thực là ích kỷ. Hoàn cảnh của cô tệ hơn hoàn cảnh của tôi. Xin cô hứa thỉnh thoảng trở lại đây. Tôi thích cô lắm. Lệ Mai ơi, đó là sự thực. Cô nói không ai hiểu cô. Tôi hy vọng cô cho tôi là một người hiểu cô. Trước kia tôi có một người chị, nhưng chị đã chết rồi. Nếu cô không chê, tôi hy vọng chúng ta sẽ là chị em. Tôi có thể an ủi cô. Tôi sẽ không bao giờ ghen. Chừng nào cô có hạnh phúc, tôi sẽ vui mừng tận đáy lòng tôi. Cô phải tới thăm chúng tôi thường hơn. Hãy hứa sẽ trở lại đây. Ðó là cách duy nhất chứng tỏ cô không ghét tôi, và cô đã tha thứ cho tôi rồi."
Nhìn Thụy Giao với một cái nhìn dịu dàng thương cảm, Lệ Mai nhấc tay Thụy Giao khỏi vai, và nắm chặt lấy, rồi tựa vào người nàng. Trong một lúc nàng không thể nói được gì. Cuối cùng nàng nói:
"Ðại tẩu, tôi không biết cám ơn chị thế nào." Nàng cứ tiếp tục vuốt ve hai bàn tay mũm mĩm của Thụy Giao. Nàng ho vài lần.
Thụy Giao quan tâm nhìn Lệ Mai. "Cô có thường ho nhiều như vậy không?"
Giọng Lệ Mai buồn bã. "Ðôi khi. Thường là về ban đêm. Gần đây tôi khá hơn trước, nhưng ngực tôi lúc nào cũng đau."
"Cô có uống thuốc gì không? Nếu là bệnh đó thì nên chữa ngay vào giai đoạn mới bị."
"Tôi cũng đang dùng thuốc. Cũng đỡ đôi chút, nhưng không nhiều lắm. Bây giờ có loại thuốc viên; mỗi ngày tôi uống vài viên; mẹ tôi bảo không có gì đáng lo ngại đâu - tôi sẽ mạnh khoẻ khi uống thuốc bổ và nghỉ ngơi nhiều tại nhà."
Tràn ngập bởi lòng tội nghiệp, Thụy Giao tha thiết nhìn khuôn mặt Lệ Mai, trong lúc nắm chặt tay nàng. Cả hai người đàn bà trẻ bị bị cuốn vào một sự xúc động mà họ không thể diễn tả được. Họ gục đầu vào nhau và khẽ nói chuyện một lúc.
Cuối cùng Thụy Giao đứng dậy. "Chúng ta nên trở lại." Nàng bước lại gần chiếc gương, chải tóc và bôi chút phấn lên mặt, rồi giúp Lệ Mai làm như vậy. Nắm tay nhau, hai người đàn bà trẻ bước ra khỏi phòng.