A dirty book is rarely dusty.

Author Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 22
ào ngày cuối trước kỳ nghỉ Giáng sinh, Brad Parker chặn Annie ở tiền sảnh để tạm biệt cô.
- Annie, chúc cô lễ Giáng sinh vui vẻ! - Ông ta chúc, mặc dù ông biết năm nay lễ Giáng sinh sẽ rất khó khăn cho cô. Ông đã làm một việc khác thường. Ông sống rất quy củ nhưng đã phá lệ để chúc cô. Ông nghĩ đến cô từ ngày ông giúp cô đi lấy quần khô để thay. Cô rất thông minh, vui vẻ, dễ thương và có vẻ chín chắn dù tuổi còn trẻ. Nhưng cô đã trải qua nhiều chuyện khiến cho cô trưởng thành hơn. Chuyện của Candy vừa rồi đã làm cho cô lo sợ, thức tỉnh.
- Tôi không biết trong thời gian nghỉ lễ cô có muốn thỉnh thoảng đi uống cà phê cho vui không? - Họ sẽ được nghỉ trong ba tuần.
Mới đầu, Annie kinh ngạc, cô không biết nói sao, cho nên cô chỉ đáp “dạ”. Cô không muốn tỏ ra cộc cằn với ông, vì dù sao ông ta cũng là hiệu trưởng. Cô cảm thấy mình bé bỏng khi ông hỏi. Nhưng Annie không còn nhỏ be nữa. Cô đã trưởng thành nhiều năm nay, và trước đó cô đã sống tự lập rồi.
- Tôi có số điện thoại trong hồ sơ của cô. Tôi sẽ gọi cho cô. Có lẽ vào cuối tuần này. Tôi không biết cô có thích kẹo không, chứ tôi rất thích kẹo.Có quán ăn tên là quán Cầu May ở gần đây, kẹo ăn tráng miệng ở đấy rất ngon.
- Tôi rất thích, - cô đáp. Cô nghĩ chuyện này vô hại, ông ta không thể tấn công cô khi uống sôcôla nóng và ăn bánh táo. Ít ra, cô hy vọng không có chuyện như thế xảy ra. Chuyện của Candy rất buồn, nhưng cô biết Brad Parker là người tốt. Ngay cả các chị cô cũng không thể phản đối được.
Trái lại, khi ông ta gọi cho cô vào tối đó, họ reo hò như điên, khiến cho Annie thấy bối rối khi cúp máy. Họ đã nghe chuyện cô và Brad hẹn hò nhau.
- Cảm ơn Annie, chị đã có 100USD rồi. - Sabrina nói và sờ tay cô. Annie có vẻ ngạc nhiên.
- Có vì chuyện gì?
- Chúng ta đã đánh cá trong tháng bảy. Chị đã nói trong vòng sáu tháng em sẽ có người hẹn hò. Em nói em sẽ không có. Chúng ta đã cá 100USD. Từ đấy đến nay đúng năm tháng một tuần. Vậy trả tiền cho chị đi.
- Khoan, đây không phải là chuyện hẹn hò, mà em chỉ đi uống cà phê với ông hiệu trưởng thôi.
- Thế thì gọi là gì, - Sabrina đáp. - Cần gì phải trang trọng mới gọi là hẹn hò. Không ai nói người hẹn hò đi chơi với nhau là phải ăn mặc chỉnh tề, phải đi ăn tối. Chỉ cần đi uống cà phê với nhau là hẹn hò rồi.
- Không được! - Annie cương quyết nói. Nhưng Candy và Tammy đứng về phe với Sabrina, họ nói Annie đã thua, phải trả tiền cho chị. Candy đã tương đối bình phục, mọi người đều vui vẻ trở lại. Các vết bầm trên người đã hết, tinh thần thoải mái, chuyện xảy ra coi như không còn ảnh hưởng gì đến cô. Mọi người đều mong đến ngày Giáng sinh. Họ sung sướng phần lớn vì Marcello đã biến mất, Candy sẽ không gặp hắn ở đâu nữa. Marlene cũng sung sướng. Hắn là mối nguy hiểm cho bất kỳ cô gái nào hắn gặp. Nhưng Brad Parker hoàn toàn khác so với hắn. Họ rất mừng cho Annie.
Ông đề nghị đón Annie, nhưng cô nói sẽ gặp ông tại nhà hàng. Quả đúng như lời ông nói, đồ ăn tráng miệng ở đây rất ngon. Cô ăn món “Mochaccino” đông lạnh, loại thức ăn gồm kem lạnh sôcôla, nước đá và cà phê, tất cả trộn lẫn với nhau, với kem đánh và lớp sôcôla mỏng ở trên mặt. Ông gọi kẹo có đậu nghiền rất thơm và hai người cùng ăn bánh nhân hồ đào peecan.
Khi ăn xong, cô ngồi dựa người ra ghế, cảm thấy như sắp bể bụng và nói:
- Chắc ông phải lăn tôi ra khỏi cửa.
Ông miêu tả nhà hàng cho cô nghe. Cô nghĩ nhà hàng xây theo kiểu thời Victoria, rất đẹp, phòng có đèn Tiffany, bàn cũ hợp cho việc ăn kem lạnh và trong nhà hàng có nhiều thứ ngon vật lạ. Ông nói ông đã đến đây với mẹ từ khi còn nhỏ. Annie trước đây có nghe đến nhà hàng này nhưng chưa bao giờ đến.
Họ nói đến nước Ý và hội họa, nói đến thời gian cô sống ở Florence, và thời gian ông sống ở Rome. Ông còn nói được vài tiếng Ý và cô nói tiếng Ý đã bắt đầu mai một trong cô. Họ nói sơ lược về nhà trường, về hy vọng của ông trong việc mở mang, phát triển trường. Ông hy vọng sẽ mở thêm loại trường như thế này tại các thành phố khác. Cô miễn cưỡng xác nhận rằng làm thế sẽ rất có ích.
- Tôi đã học được cách nấu thịt gà và làm bánh. - Cô cười nói.
- Tôi hy vọng nhà trường sẽ dạy cho cô nhiều hơn thế. Tại sao cô không theo học lớp điêu khắc? Mọi người có vẻ thích môn học ấy. Tôi rất muốn theo học, nhưng tôi nghĩ tôi không phải nghệ sĩ, không có tài về hội họa.
- Tôi nghĩ tôi cũng không, - cô đáp, vẻ buồn bã.
- Tôi không tin. Bộ não có cách chuyển hướng khi cần. Có lẽ cô sẽ thích lớp học này. Nếu cô thích, cô có thể ghé vào đấy chơi. Tôi cho phép cô vào mà. - Cả hai người đều cười.
Hai người rất vui vẻ trong thời gian đi chơi với nhau. Khi về, Brad tiễn cô đi bộ theo Đại lộ 3, hai người nói về nhiều đề tài. Cô đã đi với các chị em của mình trên đường này nhiều lần rồi, và khi về đến nhà, bỗng cô thấy khó nói lời chia tay với ông. Cô bèn mời ông vào nhà chơi một lát. Cô biết Candy và bà Shibata có mặt ở nhà. Ông nói chỉ vào một lát thôi, vì chiều nay ông còn bận đi mua quà Giáng sinh. Năm nay, Annie thấy rất bối rối, vì không biết làm sao đi mua sắm. Cô định sẽ nhờ các chị em giúp đỡ cô việc này.
Khi ông vào nhà, bà Shibata đang mở máy hút bụi kêu ù ù và Candy mở nhạc thật lớn, không ai nghe gì hết.
Giọng Prince đang hát trong máy. Cả ba con chó đều sủa, điện thoại reo và khi ông mới đi vào cửa, Juanita tấn công ông, xông đến cố cắn vào mắt cá chân ông. Thấy ông, bà Shibata tắt máy hút bụi, cúi thấp chào, vừa khi đó Candy xuất hiện ở đầu cầu thang, đội cái mũ Giáng sinh có chuông trên mũ và mặc bộ bikini cô mới mua khi đi mua sắm đồ.
- Chào! - Cô lớn tiếng chào từ trên đầu cầu thang rồi chạy vào mặc áo khoác dài để ông khỏi thấy những chỗ bầm còn lờ mờ trên cơ thể cô.
- Em gái Candy của tôi đấy, - Annie nói. - Nó có mặc áo quần không?
- Cô ấy chỉ mặc bikini và đội mũ Giáng sinh.
- Thế là nhiều rồi đấy. Thường nó mặc rất ít. Xin lỗi chó ồn quá.
- Không sao. Tôi thích chó.
- Tôi thì không. Nhưng sau một thời gian tôi cũng quen dần. Lúc nào ở đây cũng lộn xộn. Nhất là khi cả bốn chúng tôi đều ở nhà.
- Các cô thường ở với nhau à? - Ông ngạc nhiên hỏi. Khi vào nhà, ông thấy không khí vui tươi, ấm cúng. Người ta có thể nhận thấy người trong nhà này thương yêu nhau, và ông nghĩ đúng. Không khí ở đây làm cho người ta muốn ở mãi. Ông nói như thế với Annie, cô rất cảm động.
- Thực ra chúng tôi chỉ ở với nhau trong năm nay thôi. Các chị em tôi thuê ngôi nhà này để ở chung cho tôi quen với cuộc sống mới sau khi xảy ra tai nạn. Chúng tôi chỉ thuê nhà một năm. Tammy bỏ công việc rất tốt ở L.A. để về đây ở. Chị ấy làm cho đài truyền hình ở đây, chương trình thời sự về những chuyện kinh khủng trong xã hội. Người ta dọa bắn nhau trên chương trình ít ra một lần trong một tuần. Chương trình có tên là “Tình duyên này cứu vãn được không? Tùy bạn!”.
- Ôi lạy Chúa, tôi đã xem chương trình này. - Ông cười to. - Chương trình này khiếp lắm.
- Vâng, đúng thế, - Annie đáp với vẻ tự hào. - Chị Tammy của tôi làm đạo diễn chương trình. - Cô nói cho ông nghe về chương trình trước đây của Tammy, ông hết sức ấn tượng, nhất là về chuyện chị bỏ làm chương trình để về New York vì Annie. - Nhưng chị Sabrina của tôi thì ở tại New York. Chị ấy là luật sư. Chị có bạn trai tên là Chris, anh ấy thường ở lại đây với chúng tôi. Anh ấy cũng là luật sư. Trước khi xảy ra tai nạn, tôi sống ở Florence, tôi muốn về lại đấy, nhưng không biết có đi được không. Tôi còn giữ căn hộ ở bên ấy. Không có ai rảnh để sang lấy đồ đạc của tôi về. Vả lại, tiền thuê nhà quá rẻ, nên không thành vấn đề. Còn cô em Candy của tôi thì đi khắp thế giới. Cô ấy là người mẫu.
- Candy à? Cô Candy ư? Tháng nào cô ấy cũng có hình đăng trên trang bìa tờ Vogue phải không? - Ông ngạc nhiên hỏi. Người trong gia đình cô đều thành đạt quá mức, và nhà cô có những con chó ngang bướng.
- Chính là người hồi nãy ông gặp đấy. Nó nghỉ làm việc vài tuần. - Annie không nói lý do. Việc này không liên quan gì đến ông và không ai trong số họ muốn nói gì về chuyện này. Chris và Marlene là hai người duy nhất ngoài gia đình biết chuyện. Ngay cả bố họ, họ cũng không nói. Nói cho ông ấy biết bây giờ là điều không nên.
- Chị em như thế thì tuyệt quá! - Brad thốt lên với vẻ khâm phục. Bỗng ông quên những hoàn cảnh bi thảm đã đưa họ đến với nhau. Không có gì nơi họ bi thảm hết.
- Mới đầu tôi hơi lo, nhưng khi ở đây, tôi mới thấy mọi việc rất tuyệt vời.
- Chuyện gì mà tuyệt vời? - Candy bước đến hỏi.
- Ở với nhau, - Annie đáp. - Cô có mặc áo quần đấy chứ?
- Có, - Candy cười, - em mặc áo khoác dài, đội mũ Giáng sinh. Em nghĩ tối nay chúng ta nên đi mua cây Giáng sinh. - Mặc dù chuyện không hay đã xảy ra cho cô, nhưng cô vẫn vui vẻ đón Giáng sinh. Cô cảm thấy rất may vì đã tai qua nạn khỏi.
Brad không rời mắt khỏi Candy. Chưa bao giờ ông thấy người đẹp như thế này. Candy hoàn toàn thoải mái, không có thái độ tự cao. Cô giống mọi cô gái cùng trang lứa, chỉ có điều rất đẹp. Nhưng ông nghĩ Annie cũng đẹp, đẹp theo phong cách riêng. Annie nhỏ nhắn hơn, dịu dàng hơn, và đặc biệt ông thích mái tóc hung đỏ của cô. Nó giống như tóc của các nàng tiên vậy.
- Tôi đã mua cây Giáng sinh đêm qua rồi, - ông nói. Candy mời ông ngồi xuống uống trà. Ông ngần ngại, nhưng khó mà không ở lại chơi với họ vài phút. Ông đi theo Candy xuống bếp, Annie đi theo sau ông, và cả ba đều kinh ngạc khi ngửi thấy trong bếp có mùi hôi.
- Ôi lạy Chúa, - Candy thốt lên, và Annie giải thích cho Brad hiểu.
- Bà Shibata ăn dưa muối kiểu Nhật có mùi nặng như thế đấy. - Ông cười vui vẻ trước cảnh kỳ quái diễn ra trong nhà này. Bà Shibata thấy họ đi vào, liền cất hộp dưa và cúi thấp chào họ. Bà ta vừa bỏ ít rong biển vào trong tô chó ăn, Candy liền lấy ra. Cô nói cho Brad biết rong biển do bà giúp việc cho chúng ăn đã làm chúng mắc bệnh.
Ông quay qua Annie, nói với cô:
- Cô đã nói là cô không thích chó mà.
- Đúng. Chó này không phải của tôi. Chúng là của những người khác trong nhà.
- Zoe là chó của tôi, - Candy nói rồi bế con chó lên. Benlah bị chạm tự ái liền quay mặt đi, ngồi xuống nền nhà. Ông cúi xuống đùa với nó, và Juanita lại tấn công ông, nhưng cuối cùng, nó bỏ cuộc và liếm tay ông.
- Cô nên kiếm một con, - ông nói với Annie. Ông đã khuyên cô nên có chó dẫn đường, nhưng cô không nghe theo. Cô nói với ông rằng chó dẫn đường đi với mình tức là khi mình đi đến chỗ nào cũng chứng tỏ mình là người mù. Đi với gậy trắng thì khi đến chỗ công cộng hay vào nhà hàng, cô có thể kiếm chỗ nào đấy để cất gậy đi là được. Cô chưa sẵn sàng từ bỏ tính kiêu căng này.
Lát sau, Brad cáo từ, ông rất vui khi vào thăm nhà cô. Ông thích thú khi được gặp Candy, thích nói chuyện với Annie, mời cô đi ăn tối sau mấy ngày nữa, trước khi cô đi Connecticut để mừng Giáng sinh với bố. Annie ngần ngừ một giây rồi chấp nhận. Hẹn đi chơi với người mình không thấy được hơi đáng lo đấy, nhưng cô thích ông. Hai người đã chia sẻ với nhau rất nhiều ý kiến và quan điểm chung.
Sabrina về nhà sau khi Brad gọi mời Annie đi ăn tối. Annie liền bước đến chỗ chị ngồi nghỉ sau một ngày mệt mỏi, cô bỏ vào lòng chị năm tờ giấy bạc 20USD, không nói năng gì. Sabrina ngước mắt nhìn cô với vẻ ngạc nhiên.
- Sao đấy, hôm nay em trúng số à? Tiền này là sao vậy?
- Đừng hỏi lôi thôi, - Annie càu nhàu, giả vờ bực bội, nhưng thật ra cô rất vui, sung sướng khi được Brad mời đi ăn tối. Cô chỉ mới 26 tuổi, được người đàn ông có vẻ dễ thương mời đi chơi nên cô thấy vui sướng. Cô trả nợ tiền đánh cược cho Sabrina. Khi hiểu rõ vấn đề, Sabrina liền lấy số tiền với vẻ mặt của người thắng cuộc, rồi cười vang.
Khi Annie đóng mạnh cửa phòng ngủ, cô liền nói to: - Chị đã nói như thế rồi mà.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái