Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Chương 22
C
UỐN PHIM DIỄU THẬT VÔ DUYÊN. Vào giữa phim xem tới hết thấy dở quá, Uyển rủ Hạnh bỏ ra. Trời nắng rực rỡ. Mùa hạ gần quạ Hạ nắng, nhưng người ta vẫn cưới nhau như điên. Từ sáng tới giờ Uyển gặp hai chiếc xe chăng hoa kết giấy chở những đôi vợ chồng vừa xong cuộc lễ đằng nhà gái. Uyển thả hồn đi xạ Rồi họ sẽ về tới nhà trai. Một ngôi nhà nhỏ hay đồ sộ. Giầu hoặc nghèo, với những khuôn mặt xa lạ cô dâu. Họ dễ hay khó, ao dung hay nhỏ mọn? Họ sẽ nói gì, nghĩ gì về người con gái đang lễ tơ hồng trước bàn thờ Tổ Tiên? Một vài câu xì xào trong đám đông đó, chẳng hạn:
- Cô dâu có vẻ dân ăn chơi, chẳng biết làm gì.
- Cô này chẳng biết có khá không, hay lại đối đáp chồng son sỏn...
Uyển rùng mình. Rồi mệt nhoài vì bữa ăn tối ở nhà hay nhà hàng. Rồi mọi người ra về. Rồi vắng lặng trở lại với căn phòng nhỏ hẹp, lạ lùng. Trước mặt là người đàn ông một đời chung sống. Yêu hoặc không yêu. Nhưng chắc chắn sẽ là một đêm không ngủ, đầy những ân ái trộn lộn giữa tình yêu và tình dục. Cuộc đời trắng trong của người con gái thực sự dứt đi, khi người đàn ông cúi xuống.
Uyển bỗng nói bâng quơ:
- Đàn bà con gái khổ nhỉ. Đang sống ở nhà tự nhiên bị đến sống nhà người ta cả đời luôn.
Hạnh nhìn bạn cười ranh mãnh:
- Sợ hãi rồi à?
Uyển gật đầu:
- Thấy cô đơn quá sức.
- Vậy sao còn lấy chồng?
- Lấy chồng vì sợ sau này còn cô đơn khủng khiếp hơn.
Hạnh phì cười:
- Con này lẩm cẩm.
- Đúng đấy chứ.
- Ừ thì thôi.
Hạnh đề nghị:
- Đến ông Lâm chơi không?
Uyển lắc đầu:
- Thôi đừng. Tao không muốn có thêm kỷ niệm.
- Vậy bây giờ đi đâu?
- Về nhà mày. Cho tao ăn cơm ở nhà mày. Kiếm việc gì làm cho vui, làm bánh, may vá gì cũng được.
Hạnh thở dài:
- Mày làm tao buồn lây. Lấy chồng làm quái gì cho khổ thân. Mai kia sanh con đẻ cái ra đầy nhà rồi chắc mày chỉ còn là cái xác không hồn nhưng biết cử động.
- Mong rằng Hải cho tao một chỗ nương tựa tốt.
- Mày có vẻ quan trọng hóa bọn đàn ông quá.
- Khi yêu nhau, họ cần mình. Khi lấy nhau rồi mình là kẻ cần họ.
- Tao cóc cần ai. Tao chỉ chông cậy vào tao thôi.
Uyển im lặng. Sự ngang bướng của Hạnh càng chứng tỏ Hạnh cũng lo âu như Uyển, cũng từng nghĩ ngợi về những điều đã từng làm Uyển thức trắng bao đêm. Nhưng Hạnh sợ, Hạnh không dám đương đầu với cảnh ngộ, và Hạnh cố tìm cách lảng tránh nó. Uyển nghĩ tới người yêu Hạnh, ở thật xa, ít dịp về nên không có cách nào giữ chân Hạnh được.
Hạnh bảo:
- Thôi, về nhà tao vậy. Tụi mình trổ tài gia chánh chứ.
Uyển ở cả buổi chiều với Hạnh. Hai đứa làm hai ba loại bánh. Mẹ Hạnh bảo:
- Chúng mày định mở cửa hàng bán bánh hay sao đây?
Hạnh cười:
- Chúng con tập tành làm dâu đó mẹ. Con Uyển chỉ còn vài ngày nữa là lấy chồng rồi.
Bà cụ gật gù:
- Mong các cô không bị nhà chồng người ta chê bai cũng khá lắm rồi.
Uyển im lặng, thấy một chút tủi thân. Lấy chồng "phiền" thế đấy. Nhưng mình yêu Hải, và mình không muốn mất Hải. Em muốn sống cạnh anh, không cách gì xa anh nổi, và xin anh hãy đùm bọc che chở lấy em. Em xin giã từ tất cả, không tiếc, không than, không mơ mộng nữa để được có anh và để phục vụ cho anh trọn vẹn. Uyển đẩy chiếc bánh đến trước mặt Hạnh:
- Khá không?
- Được lắm.
- Cất vào tủ lạnh đi, buổi tối mang mời hai bác dùng.
- Không ăn bây giờ à?
- Tao muốn về nhà thu xếp vài việc.
Hạnh tiễn Uyển ra cửa. Siết tay Uyển thật chặt, Hạnh làm như gặp gỡ nhau lần chót rồi chia xa.
- Tao mong mày hạnh phúc.
Uyển gật đầu:
- Cám ơn mày. Tao cũng cầu mong như vậy.