Every breath we take, every step we make, can be filled with peace, joy and serenity.

Thích Nhất Hạnh

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 22
UỔI TỐI, QUÁN BẾN TẦM DƯƠNG TRÔNG ĐẸP HƠN BAN NGÀY, và trông cũng sạch sẽ hơn. Quán có vẻ vắng, lác đác vài ba cặp thủ thỉ ở các góc sát mặt sông. Tuấn và Nga chọn một bàn khuất nẻo.
Bữa ăn kéo dài gần một tiếng. Trong lúc ăn Nga thấy Tuấn săn sóc nàng từng chút. Với Tuấn, đó chỉ là tự nhiên như đối với bất cứ người con gái nào chàng mời, nhưng với Nga lại có ý nghĩa khác và làm nàng xúc động.
Nga trở về nhà trong niềm vui ấy. Bây giờ, nằm dài trên giường, hồi tưởng lại cuộc đi chơi vừa qua Nga lại thấy lòng mình lâng lâng vui sướng. Nàng cất tiếng hát nho nhỏ một bản nhạc tình.
Hoàng Lan đang ngồi nhổ lông mày trước gương quay lại mỉm cười:
- Có gì vui thế?
Nga kêu nhỏ:
- Ừ, hôm nay ta vui.
Hát vài câu nàng lại tiếp:
- Và có lẽ ngày mai, ngày kia ta vẫn vui.
Hoàng Lan phì cười:
- Thì có lúc nào em thấy chị buồn đâu?
- Nói thế là mày chẳng biết gì về tao cả. Từ nửa năm nay tao sống không có gì vui cả. Bình thản, nếu không nói là buồn chán.
- Vậy bây giờ chị đã có niềm vui mới?
- Ừ.
- Anh ấy về?
- Anh ấy nào?
- Thì ông bồ chị chứ ai.
- Ồ … tên ấy! Hắn chết rồi. Ít nhất cũng là chết trong lòng tao!
Hoàng Lan quay lại:
- Vậy người của hiện tại là ai?
Nga ngồi nhổm dậy:
- Mày biết đấy, Lan.
Hoàng Lan hơi ngạc nhiên:
- Ai vậy nhỉ?
- Cố nghĩ xem.
Hoàng Lan chau mày suy nghĩ. Ai thế nhỉ. Người nào đã đến với tình cảm của Nga mà nàng không biết. Có chuyện gì Nga dấu nàng đâu.
Hoàng Lan lắc đầu:
- Chịu.
- Đoán không ra à? Dốt quá.
Hoàng Lan gặng hỏi:
- Thôi bật mí đi. Ai thế?
- Anh Tuấn!
Hoàng Lan sững sờ. Tuấn. Sao có thể là Tuấn. Thực thế sao? Vậy là Tuấn yêu ai? Yêu cách nào? Như với nàng, hay là một tình yêu khác, như nàng với Khanh.Dù cách nào đi nữa, vậy là Tuấn cũng đã cho đi tình cảm một cách bừa bãi. Tự dưng Hoàng Lan thấy khó chịu. Tự dưng nàng thấy ghét Tuấn.
Hoàng Lan cố tỏ vẻ tự nhiên:
- Ông Tuấn à. Hay nhỉ.
Nga ngạc nhiên:
- Sao hay?
- Anh chị kín đáo ghê. Em chẳng biết gì cả.
Nga thoáng thấy rung động tận đáy lòng. Anh chị kín đáo ghê. Nghe như đầy tình tứ, đầy thân mật và lén lút, vụng trộm. Nàng để yên, mặc cho Hoàng Lan muốn hiểu ra sao thì hiểu. Nhưng lại sợ Hoàng Lan vô tình hỏi Tuấn thì ê mặt. Nga đành nói thực:
- Không phải thế.
- Chứ sao?
- Tao yêu anh Tuấn rồi Lan ơi.
- Chị vừa nói rồi.
- Ừ. Còn anh Tuấn …
Hoàng Lan lạnh nhạt:
- Ông ấy cũng yêu chị chứ gì. Hai ông bà dấu tài quá, cả nhà chẳng ai biết đâu. Từ bao giờ vậy?
- Anh Tuấn chẳng biết gì về tình cảm của tao cả.
Nói xong Nga bất chợt thấy như mình vừa thốt ra một tiếng than dài.
Hoàng Lan quay lại, chăm chú nhìn chị. Lòng nàng dịu xuống. Nét mặt Nga thật tội nghiệp. Kể cũng lạ, bà ấy đẹp, ngoan mà lại hiếm bồ. Đến nỗi bây giờ lại ôm ấp tình yêu một chiều như vậy. Tìm vui trong những thân mật vô tình của người ta, tưởng như là cố ý với riêng mình.
- Sao chị không tìm cách cho ông ấy biết?
Nga trợn mắt:
- Dỡn hoài. Mình con gái …
- Thiếu gì cách kín đáo.
- Tao chẳng biết cách nào …
Còn cách nào nữa không. Tôi đã thu hết can đảm bộc lộ rồi. Những ánh mắt tình tứ, thắm thiết. Những cử chỉ vô tình mà là cố ý. Tuấn có hiểu gì đâu, chàng cứ như người anh lớn đối với đứa em. Hay chỉ hơn thế một chút, như đối với người bạn gái thân thiết trong tình bạn cao đẹp. Vậy thôi. Tôi biết làm thế nào nữa bây giờ?
Hoàng Lan im lặng. Mối tình của nàng và Tuấn chỉ như mây trắng giữa trời xanh, nhẹ nhàng và mong manh. Yêu để yêu, yêu để vui sống, để thấy mình hạnh phúc. Và chẳng đi tới đâu cả. Nàng sẽ lấy Khanh, dù chẳng biết là lúc nào. Sao Tuấn không thể là người yêu của Nga được nhỉ? Tuấn chắc chắn sẽ đem hạnh phúc đến cho Nga, Tuấn chưa biết, nếu Tuấn biết, có thể Tuấn sẽ đáp lại tình cảm của chị mình.
Sự bực dọc lúc đầu tan biến nhanh. Nàng thấy yêu Tuấn thêm một chút. Và chỉ một chút thôi.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường