Bất hạnh là liều thuốc thử phẩm chất của con người.

Seneca

 
 
 
 
 
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 33
Phí download: 5 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 22
HÁI HÒA À MỘT TIẾNG, lườm Phương. Nàng biết Phương nói về những va chạm giữa người bệnh với người chữa răng. Kể cũng hơi kẹt. Xoay quanh đầu bệnh nhân, người chữa phải nép sát vào mình hoặc cúi sát xuống để chữa. Nhiều lúc đang mải làm việc, Thái Hòa chợt giật mình nhận ra bệnh nhân lúng túng vì vài va chạm bất ngờ. Nàng phải cố làm ra vẻ tự nhiên như không hề hay biết việc đó để tránh ngượng nghịu cho cả chính mình.
Sự va chạm này được nhiều người nói đến bằng các tiếng như âu yếm, nựng, thân mật…
Phương súc miệng, toan bước xuống ghế. Thái Hòa cản lại:
- Khoan đã, ngồi yên đó. Còn một màn chót nữa.
- Gì nữa thế?
Thái Hòa bỏ đi, một chút trở lại với bộ răng nhựa lớn bằng hai bàn tay úp vào nhau.
Phương làm bộ sợ:
- Đừng có nhát người ta.
Thái Hòa không nói, dơ cái bàn chải to tướng lên. Phương thắc mắc:
- Anh nhớ năm ngoái em cũng đã từng đem ra “dạy” anh cách đánh răng rồi mà. Sao lần này lại còn tái diễn màn đó nữa.
- Bắt buộc. Không có là không xong.
- Kỳ vậy.
- Luật nhà trường. Ngồi nghe em chỉ. Đây nhé, bàn chải phải chải lên xuống theo chiều đứng của hàm răng, trong và ngoài như thế này, thế này. Trên mặt ngang hàm răng chà ngang thế này, thế này.
Phương ngồi nhìn, tủm tỉm cười:
- Khổ quá, đánh răng ai chẳng biết.
- Vậy mà có người không biết nên răng mới hư.
- Với những người khác em chỉ họ đánh răng họ tỏ vẻ khó chịu không?
- Có chứ. Đa số tỏ vẻ bực mình, nhất là những người lớn tuổi. Nhiều sinh viên đã bị họ cự lại. Cũng tại cách hướng dẫn của sinh viên. Thí dụ bệnh nhân nghe chỉ “ông hay bà phải chà răng, đánh răng như thế này nhé. Như vậy mới đúng”, họ liền la lối: “tôi bây nhiêu tuổi mà cô hay cậu còn phải chỉ tôi đánh răng nữa hay sao?”
- Gặp trường hợp đó các sinh viên xử trí ra sau?
- Xin lỗi, nói khéo cho họ nguôi. Thường câu nói được mọi người nghe lọt tai nhất là thế này: thưa bà từ trước nay bà vẫn đánh răng với kem. Đó là cách rất tốt để bảo vệ hàm răng. Chúng tôi xin đề nghị với bà một phương pháp đánh răng thích hợp nhất để bảo vệ răng bà hữu hiệu hơn nữa. Tôi xin thực hành để bà coi.
- Đúng. Nói ngọt lọt đến xương. Tại sao em không nói thế với anh. Bất mãn rồi đây, anh la lối cho em coi.
- Anh thì khỏi. Nói mạnh mới lọt đến xương. Nói không nghe thì… đấm mấy quả là nghe được liền chứ gì?
Phương tròn mắt. Thái Hòa cười nho nhỏ, đem cất bộ răng và dụng cụ rồi trở lại kêu Phương:
- Ra đây ngồi chơi, chờ em đi thay áo. Sắp hết giờ rồi phải không?
Phương đi theo Thái Hòa ra hành lang sau, đến cạnh bà y tá. Bà Thu mỉm cười với Thái Hòa. Nàng giới thiệu:
- Đây là Phương, bạn em đó bà Thu.
Phương cúi đầu chào hóm hỉnh. Bà Thu cười phá lên:
- Chú đi đâu vậy?
Phương cười cười, chỉ Thái Hòa:
- Em chữa răng ở đây, nha sĩ này đó chị.
Mắt Thái Hòa tròn xoe:
- Ơ, anh quen bà Thu à?
- Anh là em họ chị Thu.
- Sao em không nghe anh nói bao giờ?
- Anh đâu biết chị làm ở đây, tưởng chị vẫn ở Bình Dân chứ.
Bà Thu xen vào:
- Ghê thật. Câu thậm thụt ra vào rủ con nhỏ này trốn học tối ngày mà tôi chẳng biết gì cả. Nghe các cô kia gọi “người tình răng sâu” của Thái Hòa, tôi nào biết là ai.
Thái Hòa bẽn lẽn:
- Quê ghê.
Bà Thu cười:
- Có gì mà quê. Cô cậu ngồi đây chơi.
Bà Thu khéo léo quay sang chuyện khác:
- Phương dạo này làm ăn có khá không?
- Cũng thường chị ạ. Không đói là may.
- Em có hay đi làm phóng sự xa nữa không?
- Dạ, cũng thỉnh thoảng, cuối tháng tới có lẽ em đi miền Trung.
Thái Hòa hỏi vội:
- Anh sắp đi à?
Phương nhìn người yêu, dịu dàng:
- Ừ, độ hai tuần.
Bà Thu trêu:
- Nàng buồn rồi. Nàng thi ra trường, chàng lại xa ở nhà ai đưa đón?
Thái Hòa dẩu môi làm điệu. Phương nói:
- Chắc khi em về sẽ ăn khao cô nàng thi đậu.
Lối Cỏ Mù Sương Lối Cỏ Mù Sương - Dung SaiGon & Võ Hà Anh Lối Cỏ Mù Sương