Thành công là đi từ thất bại này sang thất bại khác mà không đánh mất lòng nhiệt tình của mình.

Winston Churchill

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 23
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 21
ẠNH ĐANG SỬA SOẠN ĐI PHỐ THÌ UYỂN ĐẾN. Thấy Uyển, Hạnh reo lên:
- A, hay quá.
Uyển hỏi:
- Gì hay?
- Tao buồn, tính đi lang thang thì mày đến. Tụi mình cùng đi cho vui.
Uyển gật đầu:
- Ừ. Tao cũng định rủ mày đi. Cuộc đi chơi cuối cùng.
Hạnh mở to mắt:
- Nói gì lạ thế?
- Còn vài ngày nữa là đám cưới tao rồi.
Hạnh cười xoà:
- Cưới rồi mình vẫn đi chơi, có gì khác đâu.
Uyển lắc đầu:
- Tao nghĩ là có khác. Mình sẽ không cảm thấy được cái không khí tự do lúc này nữa. Và có lẽ tao sẽ bận rộn, chẳng mấy khi được lang bang như bây giờ.
Hạnh ra vẻ ngẫm nghĩ:
- Mày có lý. Đã đến lúc mày mất tự do.
- Giã từ tự do.
Hạnh xoay mấy vòng, reo vui đùa bạn:
- Chỉ có tao là sướng. Chẳng lệ thuộc... thằng Cu nào cả. Cứ yêu xuông vậy thôi.
Uyển bĩu môi:
- Rồi cũng có ngày.
- Kệ. Lúc đó hãy hay.
Hai đứa sánh vai ra đường. Hạnh gọi chiếc Taxi lên chợ Sàigòn. Trong xe, câu chuyện lại tiếp tục. Hạnh bảo:
- Tuy đôi lúc có buồn một tí, nhưng tao nghĩ là tao đỡ mệt vì phải bị ràng buộc bởi một gã con trai nào hết.
- Sao mày không quyết định?
- Để làm gì?
- Để có một người chồng mà nương tựa.
- Tao đâu cần. Tao không muốn lấy chồng sớm.
Và Hạnh vênh mặt, kiêu hãnh:
- Tao chưa thèm lấy ai.
Uyển đùa:
- Sợ có ngày mày lại nói: Tôi chưa lấy ai. Rồi chưa ai lấy tôi và... chưa ai thèm lấy tôi. Lúc ấy thật là... thảm.
Hạnh mắng:
- Con này. Mày hạ giá tao quá.
Uyển thân mật:
- Tao cũng muốn sống tự do như mày, nhưng đôi lúc tao sợ. Nhìn dấu vết thời gian trên thân thể mình, tao thấy lo lắng. Một vệt nhăn, một cơn mỏi mệt... sẽ làm cho những hăng hái, những đam mê của mình nguội lạnh dần...
Hạnh nhăn mặt:
- Đừng làm tao hoảng. Vì vậy mày vội lấy chồng phải không?
Uyển cười:
- Không hẳn thế. Nhưng đó chính là những điều đã khiến tao suy nghĩ nhiều trước khi đồng ý với Hải định ngày cưới. Hôm nay tao muốn tìm chút bay nhẩy cuối cùng cạnh mày, để rồi sẽ không bao giờ còn tiếc nuối nữa.
- Ông Hải có viết gì về những tư tưởng của mày không?
- Tao không nói với Hải những điều này. Nhưng Hải thông minh, Hải đoán được nên Hải không trách giận tao mỗi khi biết tao lang bang với bạn bè, với Dũng.
Hạnh reo lên:
- A, tên Hải ngon. Hắn không ghen với Dũng à.
- Không biết nữa. Hải chỉ tỏ vẻ buồn tí chút rồi lờ đi, không nói gì. Có lẽ ông ấy hiểu tâm trạng tao bị dao động những ngày cuối cùng đời con gái.
Hạnh khẽ hỏi:
- Mà mày có hối tiếc gì không?
Uyển kêu lên:
- Mày hỏi y hệt ông Hải. Trước khi định ngày cưới, Hải đã hỏi tao một lô về những điều hối tiếc. Em có hối tiếc lấy chồng sớm không. Em có hối tiếc vì lấy anh không. Thấy tương lai anh chỉ như vậy, em có lo không?
- Mày trả lời sao?
- Tao lắc đầu và... lắc đầu.
- Ngoan.
- Hải bảo tao: Anh tha thiết yêu em, muốn lấy em. Nhưng anh cũng muốn em suy nghĩ kỹ trước khi đồng ý lấy anh. Anh không bao giờ muốn nghe em nói: Biết thế...
- Biết thế gì?
- Ý ông ấy muốn nói không muốn tao sẽ hối tiếc mà than thở: Biết thế ngày đó tôi đừng nhận lời lấy anh. Biết thế tôi đừng chọn anh... Biết thế... một lô một lốc những điều hối hận khác.
Hạnh cười:
- Tên Hải có vẻ thâm nhỉ?
- Bọn đàn ông họ gớm lắm mày ơi. Tính toán đủ thứ hết.
Hạnh nhún vai:
- Vì họ phải lo vai trò bảo bọc cho mình. Sự thực, nói đến tính toán tao thấy đàn bà con gái tụi mình còn tính toán nhỏ mọn hơn. Và do đó mới khiến bọn đàn ông họ sợ, họ tính toán để phòng lại mình.
Tới chợ Sài gòn, Hạnh rủ Uyển vào khi trong chợ thăm hàng bún ốc. Mỗi đứa hai tô. Trở ra ngoài làm mỗi người một ly đậu xanh bánh lọc. Hạnh hỏi:
- Được đi tới bao giờ?
- Tùy thích. Hôm nay ông Hải chỉ đến buổi tối, tao có cả ngày tự do.
- Vậy chui vào xi nê nhé.
Ngồi cạnh Hạnh trong bóng tối rạp hát, Uyển bỗng thấy lòng nao nao xúc động sắp mất một cái gì thân thiết. Những giây liên hệ sắp lỏng lẻo giữa Uyển với mọi người. Con gái là vậy. Lấy chồng xong, kể như xa tất cả. Không còn đến thăm được ai, không còn thì giờ để nghĩ tới ai. Từ lúc đó, kể như bạn bè đã mất mình.
Hạnh bỗng nói:
- Mày lấy chồng, tên Dũng, tên Hùng tha hồ buồn.
- Mày nói thế. Họ biết tao sẽ lấy ông Hải từ lâu rồi mà.
- Biết thì biết, nhưng mày vẫn còn đó. Bây giờ thì mất thật.
Và Hạnh đùa:
- Mày có mời mấy tên đó dự không?
- Đùa. Đâu có tiện.
- Gửi thiệp báo hỷ vậy?
Uyển do dự:
- Thôi. Làm vậy kỳ lắm. Thế nào họ chả biết. Mày có gặp, báo tin giùm là đủ.
Uyển níu tay bạn:
- Mày phù dâu cho tao nhé.
Hạnh siết bàn tay Uyển:
- Tao chưa hết tang bà nội, chắc không giúp mày được đâu.
- Thế à.
- Đừng buồn tao. Tao cũng thích mặc áo phù dâu cho thiên hạ tán, nhưng nên kiêng cử một tí cho khỏi áy náy về sau.
- Vậy lúc đón dâu mày đến với tao nhé.
- Ừ Mày tính nhờ mấy đứa.
- Bốn. Bọn con Kim, Châu, Hoà và mày. Nhưng không có mày thì chắc phải ép con Thủy vậy.
- Được đấy. Thủy nó xinh mà cao bằng tao, đứng phù dâu tốt chứ.
Uyển cười:
- Cái con đó kỳ cục. Nó cứ dẫy ra, bảo đi phù dâu mất duyên với lại thiên hạ xúm vào ngó dị lắm.
Hạnh cười theo:
- Cái con bé. Đúng là trẻ con.
Ngày Xưa Chân Sáo Ngày Xưa Chân Sáo - Võ Hà Anh Ngày Xưa Chân Sáo