Hãy biến vết thương lòng thành những bài học có ý nghĩa.

Oprah Winfrey

 
 
 
 
 
Tác giả: Võ Hà Anh
Thể loại: Tiểu Thuyết
Biên tập: nguyễn quang
Upload bìa: nguyễn quang
Số chương: 28
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 21
ỘT LÚC SAU XE ĐÃ RA VÙNG NGỌAI Ô. Đến Phú Lâm Tuấn rẽ về phía bãi đất rộng. Giờ đó nắng sắp lặn, đỏ rực cả chân trời. Thiên hạ kéo ra đây giải trí những buổi chiều oi ả, câu cá, hóng gió, nhìn trời đất đi vào hoàng hôn.
Hai người mở tung cửa xe cho gió lùa vào. Mái tóc Nga lồng lộng bay xuôi. Làn gió mơn man da mặt, ve vuốt trên thân thể. Một cảm giác thoải mái tràn ngập hồn Nga.
Tuấn châm điếu thuốc. Khói thuốc lùa thơm ngát trong lòng xe. Nhưng Nga lại nói:
- Anh hút thuốc tối ngày. Độc hại lắm đấy.
- Hút theo thói quen.
- Chứ không phải anh nghiện nặng? Bỏ thuốc đi…
- Có thể. Anh sẽ bỏ dần.
Nga ngả người vào nệm xe, vòng hai tay sau gáy. Tuấn nhìn Nga trong dáng điệu ấy. Hai cánh tay co làm ngực nàng căng lên khêu gợi, hai bàn tay đỡ nhẹ hai bên má bầu bĩnh dễ thương.
- Đó là khuôn mặt của người trẻ lâu. Tuấn nghĩ. Và chàng chợt nghĩ tới Hoàng Lan. Cô bé giờ này làm gì nhỉ?
Nga lim dim đôi mắt, khẽ liếc nhìn Tuấn, ánh mắt chàng thật kỳ lạ. Như nhìn nàng chăm chú mà như thật xa xăm, mơ mộng ở đâu đâu. Nga tự nói:
- Giá Tuấn hôn mình, mình sẽ để yên.
Tuấn ghé lại sát gần Nga, và Nga tưởng Tuấn sắp thực hiện điều nàng nghĩ. Nhưng Tuấn chỉ nhặt một cánh lá me khô nhỏ xíu bám trên mái tóc nàng tự bao giờ. Nga thở ra nhè nhẹ.
Một cặp nhân tình ôm vai nhau đi bách bộ qua đầu xe. Tuấn buột miệng kêu:
- Giống quá.
Nga ngỡ ngàng ngồi thẳng dậy:
- Anh nói ai?
Tuấn chớp chớp mắt:
- Không.
Nga nhăn mặt:
- Anh bữa nay … kỳ cục. Toàn cứ … nửa chừng không à.
Tuấn không hiểu nàng nói gì. Nhưng biết Nga trách móc thái độ của mình, chàng quay sang Nga thân mật đặt tay lên tay nàng.
- Anh xin lỗi. Để anh kể cho nghe.
Nga vẫn nhăn nhăn:
- Em có bắt anh đâu.
- Thôi mà.
- Chuyện riêng của anh, đừng miễn cưỡng rồi lại trách.
- Mình thân nhau như anh em một nhà từ bao năm nay, anh có kể cho em nghe cũng đâu có sao. Vả lại, chuyện cũ mà.
Nga buồn phiền. Mình thân nhau như anh em. Chỉ thế thôi sao? Anh vẫn không biết, không hay gì hết sao. Hay phải đợi đến lúc em nói cho anh biết là em yêu anh, anh mới để ý đến em?
Nàng cố gắng dịu dàng:
- Vâng, anh kể đi.
- Cô gái đi trước mũi xe vừa rồi gợi anh nhớ cô bồ cũ. Người con gái anh đã yêu thương tám năm trước đây. Tên cô ấy là Trâm. Hai người thân nhau được hai năm thì tan vỡ.
Tuấn ngồi im thật lâu. Nga không thể nhịn được, quay sang ra bộ trách móc:
- Lại dở dang nửa chừng.
Tuấn mỉm cười:
- Xin lỗi. Anh đang hồi tưởng lại những ngày vui cũ. Hai đứa thương nhau ghê gớm, tưởng chừng không thể nào thiếu nhau nổi. Nhưng một ngày cô gái ấy đã quay lưng.
- Lý do?
- Tiền. Sự giàu sang của kẻ khác. Anh hai mươi lăm tuổi, chưa đủ sức tạo một cơ nghiệp trong đời. Vì vậy sau này anh đã tự hứa với lòng sẽ cố gắng đem hết sức ra tạo cho mình một địa vị, một tài sản để không còn bị ám ảnh và mặc cảm vì thua sút người khác.
Trên đường anh đi sau tám năm qua, anh đã gặp nhiều người con gái khác. Có lẽ anh đã trở thành khó tính, có lẽ anh đã thiếu công bằng, nhưng đã nhận thấy điều này rất đúng: khi quen nhau người ta cố tìm những nét đẹp ở đối tượng để yêu cho bằng được, đến khi cần quyết định sau thời gian dài yêu nhau, người ta lại cố tìm cho được những nét xấu của người kia để có lý do ruồng bỏ nhau.
Nga gật đầu đồng ý:
- Em cũng nghĩ thế. Bạn bè em nhiều đứa có những mối tình thật đẹp, em luôn ngỡ ngàng khi nghe tin tan vỡ. Thực sự thì người nào chẳng đầy nết xấu. Ngay cả tính nết người này không hợp với người kia cũng bị coi là nết xấu rồi, khi người ta muốn nghĩ thế.
Nhưng đưa những lý do đó để bào chữa cho mình khi ruồng bỏ người kia, kẻ đó thực sự chỉ nhằm thực hiện được ý muốn thầm kín là trốn trách nhiệm, hay đã chán vì sự thân mật lâu ngày. Đó là một sự ích kỷ, lợi dụng, vô trách nhiệm, lường gạt đáng xấu hổ.
Tuấn cười:
- Cô có vẻ hăng thế.
Nga giật mình. Nàng nghĩ tới người bạn gái và mối tình dang dở của cô ta. Hai người yêu nhau một thời gian dài. Tin cẩn người yêu, cô ta đã chấp nhận cho tất cả. Cuối cùng người kia bỏ cô ta và kết án rằng cô ta dễ dãi như thế tất sau này sẽ dễ dãi với kẻ khác. Anh chàng còn nêu ra một lô thói hư tật xấu của cô ta.
Nghe chuyện, Nga không khỏi tức giận. Tại sao khi còn đầm ấm, mặn nồng, hắn không nhìn ra những điều đó. Đến khi bướm chán ong chê thì quay lại phụ rẫy tình hoa.
Nga kể lại với Tuấn câu chuyện này. Tuấn ngồi im nghe kể xong mới nói:
- Chính điều đó làm anh sợ bị mang tiếng là không thành thực, không chung thủy khi định yêu một người con gái nào sau đấy. Anh nhủ lòng, phải tìm hiểu, phải đắn đo kỹ trước khi quyết định cho tình cảm mình. Và lúc đã yêu chắc chắn mình sẽ không bị lo là đã chọn lầm.
Tuấn chợt quay sang Nga:
- Anh chàng của Nga dạo này ra sao?
- Bỏ nhau rồi anh ạ. Lâu rồi.
- Sao thế?
- Anh chàng mặc cảm cùng mình, cho là mình nghèo và thua kém. Giống như anh ngày trước nhưng khác ở chỗ là em không đi theo … tiếng gọi của kim tiền.
Nga kéo dài giọng theo lối cải lương đầy vẻ mỉa mai chế diễu. Tuấn bật cười, nghĩ:
- Đàn bà con gái người nào cũng có sẵn trong người một người khác, ngoài cái vỏ thùy mị dịu dàng: đanh đá, lắm điều và dữ tợn.
Chàng hỏi tiếp:
- Vậy thời gian này tình cảm của Nga thế nào?
Nga nhìn Tuấn:
- Anh hỏi vậy là sao?
- Đã tìm được đối tượng chưa?
Nga bạo dạn:
- Rồi anh.
- Anh chàng này khá hơn anh chàng trước chứ?
- Có lẽ thế. Ít ra là về phương diện không mặc cảm tự ti.
- Hạnh phúc hoàn toàn chứ.
- Em cũng không biết nữa.
- Sao lạ vậy?
- Vì người ta không biết được tình cảm của em.
Tuấn làm ra vẻ đạo mạo:
- À, tình yêu đơn phương! Dốt thế, thời buổi này … nói cho hắn biết đi.
- Em đã định thế.
Tuấn đưa gói bắp rang cho Nga:
- Ăn cho vui. Lát nữa anh em mình về bến Tân Thuận ăn quà nhé.
Nga gật đầu nhè nhẹ. Nửa tiếng sau hai người trở về Sàigòn.
Mến Lá Sân Trường Mến Lá Sân Trường - Võ Hà Anh Mến Lá Sân Trường