Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 21
… BUỔI CHIỀU LẠI SẮP ĐẾN, NẮNG LẠI DỊU DÀNG. Phương nằm ngả người trong lòng chiếc ghế, hỏi Thái Hòa:
- Sắp xong chưa em?
- Im. Cấm hỏi.
- Mỏi hàm quá.
- Chịu khó một chút.
Và Thái Hòa cằn nhằn:
- Người ta làm đẹp cho còn điệu.
- Ai cần.
- Há miệng ra, mau lên.
Phương lại há miệng. Đá bọt bị chiếc chổi quét văng mù mịt trong miệng chàng. Phương nhìn vào mắt Thái Hòa. Gương mặt nàng thật gần trong gang tấc, hai tay choàng hai bên đầu Phương và nàng chăm chú làm việc. Phương cảm thấy ngực nàng nhẹ nhàng di động, chạm nhẹ phía sau gáy Phương, mơn man.
Tiếng Thái Hòa nhỏ nhẹ:
- Anh ở dơ. Răng đầy đá với bợn màu.
Phương trả lời mỗi khi Thái Hòa ngừng tay nghỉ:
- Đá thì không rõ, còn bợn thì chắc tại khói thuốc lá.
- Hút ít thôi. Đá răng là do các chất dư đồ ăn và vi trùng bám ở chân răng, lâu ngày Calci – hóa trở nên cứng như đá. Chất này làm hại nướu răng và dễ dàng sinh ra sâu ở chân răng.
Phương mỉm cười:
- Thuộc bài lắm.
- Em đã cạo hết đá và đang chà răng cho trắng bằng đá bọt. Anh phải ít hút thuốc và giữ kỹ, nếu không chỉ mấy tháng sau lại trở về tình trạng cũ lúc đầu cho mà xem.
- Cạo hoài hại men răng lắm.
- Đúng vậy. Nhưng nếu ở dơ, răng còn bị sâu nhanh hơn nữa.
- Anh giữ kỹ đấy chứ. Chỉ tại chưa đạt tới mức hoàn hảo như… nha sĩ thôi.
Thái Hòa mỉm cười:
- Xong rồi. Ngồi dậy đi ông.
Phương vuơn vai:
- Làm bệnh nhân chữa răng khoái hơn bệnh nhân chữa bệnh nhiều.
Thái Hòa ngạc nhiên:
- Sao anh lại có so sánh đó?
- Nha sĩ chữa răng “âu yếm” hơn bác sĩ nhiều.