Số lần đọc/download: 0 / 4
Cập nhật: 2026-07-15 23:00:40 +0700
Chương 20
C
ăn phòng mới của chúng tôi tương đối rộng rãi. Người bạn Trường đã nhường cho với những đồ đạc còn để lại. Một chiếc tủ chìm trong tường, một chiếc bàn nhỏ với hai chiếc ghế. Bạn bè chung nhau tiền mua tặng chúng tôi cái giường rộng, riêng Thục đã mua cho tôi hai cái bếp gas nhỏ và một bộ ly uống nước. Buổi chiều Nhã đến thu dọn hộ tôi những đồ vật sơ sài trong phòng xong hai chị em nằm dài bên nhau bàn tính. Nhã hỏi:
- Chừng nào chị sanh?
Tôi nói:
- Bốn tháng nữa.
- Định đặt tên là gì?
- Chưa.
Nhã cười:
- Tìm tên đi chứ. Em sợ đến lúc sanh cũng chưa thấy tên nào vừa ý à.
Tôi ậm ừ với Nhã nói để chờ anh Trường đặt. Nhã cười:
- Bố Trường con là Hải đi cho rồi.
Tôi gật gù:
- Ừ! Hải nghe cũng được lắm. Nhưng có vẻ con trai.
Nhã nói:
- Thì con trai.
Tôi lắc đầu:
- Tao thích con gái hơn.
Nhã cãi:
- Con trai đầu lòng khoái hơn.
Tôi cười, không cãi Nhã. Nhã đặt tay lên bụng tôi, giọng nó thoáng buồn:
- Vất vả cho Diễm nhỉ.
Tôi chớp mắt:
- Buồn thì có.
- Anh Trường hồi này đi làm cả hai buổi.
- Anh ấy phải lo tiền cho tao sanh.
Nhã chợt nói:
- Sao chị không nghĩ đến chuyện đi làm.
Tôi ngẩn người. Tôi chưa nghĩ đến chuyện ấy. Đi làm! Làm gì bây giờ. Bằng cấp không có, ai thèm nhận tôi. Vã lại, Trường không muốn tôi đi làm. Tôi nói cho Nhã nghe điều ấy. Nhã nhún vai:
- Anh Trường lý tưởng quá. Đói thì phải nghĩ đến chuyện đi làm chứ. Không có bằng cấp thì đi xin sở tự Anh Trường quen đông thế nào chả xin được việc làm cho chị.
Tôi thở dài:
- Nhã nói đúng. Có lẽ tao phải đi thuyết phục anh Trường cho tao đi làm mới được. Cuộc sống càng ngày càng khó khăn, lại thêm một đứa con ra đời rồi không biết làm sao mà sống.
Nhã bảo tôi:
- Nghèo như chị em mình mới thấm thía được nỗi khổ sở của sự thiếu thốn. Diễm phải cố làm sao cho cháu bé được đầy đủ lớn lên đừng mang nỗi buồn tủi như chúng mình.
Tôi nghẹn ngào nhìn Nhã. Phải rồi, phải cố làm sao cho con tôi không mang nỗi buồn và những thiếu thốn như mẹ nó, cậu nó, dì nó đã chịu đựng. Muốn thế, tôi phải đi làm. Phải góp sức với Trường mới đủ sống. Một mình chàng với số lương quá ít chỉ đủ tiền nhà và tiền ăn uống cho hai vợ chồng son mà thôi. Còn đứa con sinh ra Tôi như nhìn thấy tương lai buồn phiền trước mắt.
Nhã ngồi dậy. Tôi nhìn theo dáng Nhã nhỏ bé đi quanh nhà. Tôi ngồi dậy theo Nhã.
- Chiều nay anh Trường có về không, Diễm?
Tôi gật đầu:
- Về chứ, ăn cơm xong tối đi dạy học thêm.
Nhã ngồi lên chiếc ghế cũ, đong đưa đôi chân nhìn lên tường treo bức hình một em bé bụ bẫm của hãng SMA quảng cáo sữa, Nhã nói:
- Chị sắp sanh cậu bé xinh như cậu bé này.
Tôi mỉm cười, tự dưng lại nghe niềm vui ập đến và nỗi mong chờ nôn nao trong lòng tôi. Tôi cất tiếng hát nho nhỏ, bài hát một đêm nào tôi đã hát cho Trường nghe. Nhã chợt nhìn tôi đăm đăm.
- Không ngờ Diễm có giọng hát tốt ghê.
Tôi cười:
- Mày nói y anh Trường.
- Sao?
- Khen giọng tao tốt.
Nhã nháy mắt:
- Có lẽ làm ca sĩ được Diễm ạ.
- Ai?
- Diễm ấy.
Tôi nheo mắt:
- Ca sĩ nhiều tiền không?
Nhã gật đầu:
- Chắc nhiều chứ. Còn ăn thua ở mình.
Tôi nói:
- Tao cũng muốn đi hát.
- Nên lắm.
- Sợ anh Trường không chịu.
Nhã so vai:
- Anh ấy lẩm cẩm lắm. Đi hát cũng là một nghề, việc gì mà không chịu.
Tôi thoáng nghĩ đến chuyện đi hát. Đó là lối kiếm ra tiền mà không cần phải trưng bằng cấp của tôi. Tại sao lại không nhỉ? Nếu thật sự tôi có giọng tốt.
Tôi nói với Nhã:
- Có lẽ tao sẽ đi hát thật Nhã ạ. Nhưng phải chờ sanh xong đã.
Nhã cười:
- Nói thật không?
- Thật đấy. Mà mày thấy tao hát được chứ?
- Được, ca sĩ đẹp không cần thiết phải hát hay mới nổi tiếng.
Tôi cười cười. Nhã bảo:
- Em có con bạn học, chú nó làm trưởng ban nhạc hát phòng trà, nếu chị muốn nhờ nó giới thiếu với chú nó cho.
Tôi vuốt nhẹ mái tóc:
- Phải chờ tao sanh xong rồi tính.
Nhã nhìn ra ngoài trời, nắng đã tắt từ lâu. Nhã kêu lên:
- Chết chưa, phải về không mẹ mong.
Tôi đưa Nhả ra cửa:
- Ừ, về đi, tối mai anh Trường không đi dạy học, tao về nhà.
Nhã bước đi. Tôi chợt gọi Nhã và chạy theo nó ra cửa, dúi vào tay Nhã tờ giấy hai trăm:
- Đi xích lô về cho nhanh.
Nhã bĩu môi:
- Chưa chi đã học thói nhà giầu. Em đi bộ quen chân rồi.
Tôi nói nhỏ:
- Để mua hột bí ăn.
Nhã cầm tiền trong tay, đôi mắt thoáng buồn:
- Không có Diễm chả bao giờ em ăn hột bí.
Tôi nhìn Nhã rưng buồn. Nhã cười với tôi khi thấy đôi mắt tôi muốn khóc:
- Thôi, vào đi cho em về.
Tôi bước nhanh vào cửa. Nhã đi như lướt trên mặt đường. Dáng Nhã nhỏ nhắn và cô đơn tựa một chiếc bóng. Lòng tôi chùng xuống một nỗi xót xa. Nhớ một hôm nào Nhã than nhà nghèo buồn quá, Nhã thèm có một chiếc xe đạp đi học, tôi đã nói chờ Diễm lấy chồng giầu mua xe Honda cho Nhã chạy thích hơn. Hai chị em tạm vui với mộng tưởng ấy.