Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2025-12-23 21:39:11 +0700
Chương 20
Uyển vui đùa hỏi Hải. Ánh sáng ngọn nến làm khuôn mặt Uyển rực hồng, tươi tắn. Hải đưa miếng thịt bò lên miệng:
- Thôi chứ. Đi mãi chán rồi. Từ hôm nay anh sẽ ở cạnh em.
Hải tiếp:
- Ăn đi đã Uyển. Chỉ còn gần một tuần lễ nữa là chúng mình đã sống cạnh nhau, mãi mãi. Anh không còn ăn tiệm, ngủ nhờ như trước nữa.
Uyển châm châm nhẹ cán nĩa vào ngọn nến, nhai nhỏ nhẻ. Điện trong quán bị cúp, bóng tối chợt làm quang cảnh thơ mộng hẳn lên. Uyển liên tưởng tới một tổ ấm, một chiếc giường ngủ rộng với nệm êm chăn ấm, một căn bếp nhỏ ngào ngạt mùi thơm gia vị cho những bữa ăn ngon miệng. Bỗng dưng Uyển thấy lòng nao nức:
- Anh đã lo tạm đủ chưa?
- Đủ cả.
- Còn kẹt gì không?
- Không. Chỉ thiếu...
Uyển nhìn Hải chờ đợi. Hải mỉm cười:
- Thiếu có em ở cạnh bên anh.
Uyển tình tứ, hàm răng trắng bóng rực rỡ trong ánh nến:
- Em đang ở bên anh!
- Anh tham lam hơn cơ. Anh muốn ôm em trong lòng, không gì ngăn cách chúng mình hết, dù chỉ là một lớp vải áo mong manh...
Uyển tê dại cả người, cúi gầm mặt:
- Anh quỷ quái quá chừng.
Hải cười lớn, đầy sung sướng. Bữa ăn kéo dài và cả hai người không ai muốn rời khỏi nơi ấm cúng thân mật này:
- Đi xi nê nhé em?
Uyển lắc đầu. Có một lần Hùng đề nghị với Uyển như thế, trong bữa sinh nhật Lâm. Hải tiếp:
- Hay đi nhẩy?
Vòng tay ôm, những cái hôn của Dũng mới hôm nào còn nóng bỏng trên môi làm Uyển rùng mình. Uyển ngại ngùng:
- Thôi anh, em không thích.
Hải tỏ vẻ ngạc nhiên, vui vui:
- Lạ nhỉ. Em như một người khác.
Uyển dẫu môi:
- Em vẫn là em.
Hải gật đầu, nhìn Uyển đăm đăm:
- Em có vẻ người lớn, có vẻ... lột xác. Có đùa không?
Uyển chân thành:
- Em nói thật. Em không còn đam mê những cuộc vui ấy nữa.
Hải nắm chặt bàn tay Uyển đặt trên mặt bàn:
- Anh nghĩ, đã đúng lúc chúng mình lấy nhau rồi. Trước đây ít lâu, anh còn nghĩ là hơi sớm với em.
Uyển tươi cười, vỗ nhè nhẹ lên bàn tay Hải đang nắm chặt tay mình:
- Không biết em có phải là người vợ ngoan như em mong mỏi hay không?
- Như bây giờ cũng đủ rồi.
Uyển nhìn Hải, ánh mắt long lanh. Điện bật sáng. Hải trả tiền và nói:
- Không đi đâu thì mình trở về nhà mình ngồi... tâm sự vậy.
Hai người trở ra xe. Hải chở Uyển đi mua vài thứ quà vặt để Uyển ăn buổi tối, trước khi về nhà.
Đèn sáng choang trong hiên. Uyển nghe tiếng Thủy léo nhéo:
- Cho chén nữa đi bà.
Hải nhìn Uyển cười:
- Lại cô Thủy ăn quà.
Uyển tủm tỉm:
- Bà hàng chè khoai buổi tối. Nó là khách hàng trung thành nhất.
Thấy hai người, Thủy khoe:
- Em vừa trúng số.
Uyển ngạc nhiên:
- Thật không?
- Ai thèm xạo.
- Bao nhiêu?
- Năm trăm.
Uyển xì một tiếng:
- Chả bỏ dính răng. Nhưng xưa nay tao có thấy mày mua sổ số bao giờ đâu?
Thủy vung tay:
- Con Bích nó cho em hôm nọ.
Uyển quay lưng vào nhà:
- Nên bây giờ cô hăng hái ăn quà thế đấy?
Hải hỏi. Thủy đáp:
- Của trời ơi mà anh. Anh ăn không em mua.
Hải cười lắc đầu đi vào nhà. Uyển đang thay quần áo. Thủy bước vào:
- Uyển ơi em sắp đi làm.
Uyển kêu nhỏ:
- Chuyện đáng ngạc nhiên.
- Em nói thật đấy. Con Bích nó xin cho em vào làm trong hãng Bảo Hiểm của chú nó rồi.
Uyển nhìn Thủy đăm đăm:
- Bao giờ làm?
- Đầu tháng, sau đám cưới chị. Hy vọng lương cũng khá.
- Mày bỏ học à?
- Đâu có. Em sẽ học lớp tối.
Uyển bỗng thấy hai chi em thật gần nhau:
- Sao Thủy lại muốn đi làm?
Thủy bâng khuâng:
- Tự dưng em thấy chán sống một cách vô nghĩa, lang thang ngày tháng không đâu.
Uyển buột miệng:
- Vậy là Thủy người lớn rồi đấy.
Thủy ngập ngừng:
- Chắc cuộc thay đổi này cũng chẳng tốt đẹp hơn bao nhiêu, nhưng trước sau gì rồi cũng phải có lần.
Nói xong, Thủy bỏ đi. Đứng nhìn theo Thủy, Uyển lại thấy mình như lớn hơn, chút nữa. Già dặn thêm. Đứng đắn thêm, không còn có gì để tiếc nuối những kỷ niệm trong quá khứ. Và bây giờ, Uyển đã sẵn sàng để bước sang một cuộc sống mới. Uyển trở ra phòng khách. Hải đang ngồi xem TV, với mấy đứa em. Uyển nhẩy lên ngồi cạnh Hải, vịn hai tay trên vai chàng và tì cằm lên.
Hải khẽ hỏi:
- Em đang nghĩ gì đó?
- Nghĩ về anh.
- Sao?
- Anh sung sướng hơn em.
Hải choàng tay qua lưng Uyển:
- Lý do gì khiến em so sánh như vậy?
- Anh tự tin và vô tư, khác em.
Hải cười ròn rã:
- Em nghĩ thế?
Uyển gật đầu, thở ra nhỏ nhẹ:
- Còn em thì yếu đuối quá.