Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-02-05 13:57:33 +0700
Chương 20
N
GA QUẲNG CHIẾC VÍ LÊN BÀN RỒI NẰM LĂN RA GIƯỜNG. Hoàng Lan ủi đồ gần đấy, cất tiếng hỏi:
- Chị đói không, em dọn cơm cho chị nhé.
- Thôi, để tao lo. Ăn quà với tụi nó cũng thấy ngang bụng rồi.
- Chị đi chơi về đấy à?
- Không, ăn tiệc kỷ niệm hai năm thành lập Ngân Hàng.
Hoàng Lan kêu lên:
- Hai năm rồi nhỉ, chóng ghê.
Nga không đáp, nằm nhìn vẩn vơ trên trần. Hai con thạch thùng đuổi nhau trên đó, con này vừa đến gần con kia đã ngúng nguẩy bỏ đi. Tình yêu cũng là một cuộc chạy đuổi không ngừng. Nhất là tình yêu đơn phương, một chiều, lại càng thấm mệt cho kẻ đuổi theo.
Nga miên man nghĩ đến Tuấn. Nàng đã yêu Tuấn thật sự, yêu say đắm, nồng nàn. Nhớ Tuấn da diết, mong Tuấn điên cuồng. Nhưng vẫn không dám bày tỏ nỗi lòng với Tuấn. Mà Tuấn cũng vô tình không hay biết. Chàng như đang chạy đuổi một bóng hình nào khác.
Sau buổi tiệc, Nga gọi điện thoại đòi Tuấn đón về. Trong thâm tâm, Nga muốn có Tuấn để các cô bạn cùng làm ở Ngân Hàng nể chơi. Họ sẽ thì thầm với nhau:
- Bồ bà Nga đấy.
- Đẹp trai, lịch sự đấy chứ.
- Trông xứng đôi ghê.
Nga tưởng tượng như vậy. Nên khi Tuấn đến, Nga thật điệu bước lên xe, lờ đi những cặp mắt của các bạn, cười tình tứ với chàng và nhí nhảnh tươi thắm như một người đang tràn ngập hạnh phúc.
Tuấn quàng tay sau lưng Nga đóng cửa xe, và mở máy chạy. Nga nói:
- Anh cho Nga ghé Bưu điện.
- Đồng ý.
- Em gửi ít thiệp chúc Tết cho những người quen.
- Có anh không?
Nga mỉm cười không nói. Tuấn tiếp:
- Nếu có, đưa anh nhận cho, gửi bưu điện vừa lâu vừa tốn tem.
Nga mở xách tay, rút trong xấp thiệp chúc Xuân trao cho Tuấn một cái. Tuấn nói cám ơn rồi đặt chiếc thiệp ngay ngắn phía trên tay lái, sát kính xe.
- Để đây, tối về đọc xem cô chúc gì.
- Chúc tất cả những gì anh muốn.
Tuấn cười lớn:
- Anh chẳng muốn gì nhiều. Chỉ muốn một chuyện.
Nga nhìn Tuấn dò xét:
- Anh thích gì?
- Muốn có đủ tiền lấy vợ.
Nga rùng mình nhè nhẹ.
- Anh lấy ai, giới thiệu với em được không?
Tuấn cười cười:
- Có ai đâu. Là mình tính trước thế. Ba mươi ba rồi, cũng phải lập gia đình thôi chứ.
Nga gật đầu:
- Đúng rồi, anh phải lập gia đình.
- Nga tìm hộ anh nhé.
- Không bao giờ.
Nói xong Nga thấy mình kỳ cục, sợ Tuấn để ý, Nga tiếp:
- Anh thì thiếu gì, giới thiệu rồi anh lại chê thì quê lắm.
Tuấn vung tay:
- Bậy. Mang ơn cô không hết.
Trong lòng Nga thì nghĩ:
- Sao anh còn đòi em giới thiệu. Anh không nghĩ, không biết là em yêu anh sao?
Nhưng ngoài mặt Nga lại tỏ vẻ hờ hững đối với chuyện giới thiệu bằng cách chê Tuấn:
- Các ông bây giờ có ông nào chịu tính chuyện đúng đắn, lâu dài đâu mà cứ đòi làm mai.
- Nói như Nga đàn ông các anh toàn tính chuyện … bất lương?
- Không phải thế. Nhưng các ông trốn trách nhiệm.
- Chứ không phải các cô kén chọn?
- Tùy người chứ anh.
Tuấn bỗng gật đầu:
- Ừ. Nga nói cũng đúng. Đàn ông sợ trách nhiệm, lười biếng. Riêng anh còn những lý do khác.
- Còn gì nữa anh?
- Sợ thực tế không đẹp. Tính anh lãng mạn, gặp những sự thực phủ phàng thì càng ngại chuyện lấy vợ hơn.
Nga lặng im. Tuấn tiếp:
- Anh có một thằng bạn. Hai vợ chồng hắn thương yêu nhau lắm, nhưng cô vợ cứ mỗi lần giận dỗi thì … tàn canh giá lạnh. Thô lỗ, cộc cằn, từng lời nói, từng cử chỉ. Tên bạn anh thất vọng vô cùng, nhưng tình yêu của hắn sâu đậm quá rồi, nên hắn đành chấp nhận.
- Cô đó tệ quá.
- Bởi vậy anh e ngại mình cũng sẽ đi đến bế tắc như thế, nếu gặp nhầm người.
Nga muốn nói:
- Anh sẽ không bao giờ gặp người như vậy. Vì em không giống vợ bạn anh.
Tuấn tiếp tục:
- Không gì chán chường hơn là sống cả đời cạnh một người đàn bà luôn luôn đưa mình từ thất vọng này đến thất vọng khác.
Nga nhìn Tuấn. Vẻ mặt chàng thật thành khẩn. Nàng hiểu Tuấn đang sống thực với lòng.
Xe chạy quanh quanh trong thành phố. Tuấn hỏi:
- Ăn kem chứ.
- Thôi anh, ăn kem hoài chán lắm.
- Vậy cô chọn mục đi.
- Anh rảnh không?
- Rất rảnh.
- Vậy mình ra khu Mũi Tàu Phú Lâm hóng gió đi. Thiên hạ hay ra đó nhìn mặt trời lặn.
Nga thấy Tuấn quay hẳn sang nhìn nàng, mỉm cười chế diễu. Nàng hỏi:
- Anh cười gì đó?
- Cô có vẻ rành nhỉ?
Nga đỏ mặt:
- Bọn bạn em nói thế. Chứ cho đến bây giờ em còn chưa biết mũi tàu Phú Lâm ở đâu.
- Ở Phú Lâm.
Tuấn đậu xe cạnh một hàng bắp rang điện, mua hai gói lớn.
- Để ra đó ăn cho vui.