Số lần đọc/download: 0 / 1
Cập nhật: 2026-03-26 17:36:42 +0700
Chương 20
L
ẠI THÊM BAO NHIÊU LẦN CÓ NHAU, bao nhiêu lần đưa đón. Phương luôn luôn có mặt bên Thái Hòa những khi nàng rảnh. Công việc ở tòa soạn bận nhất từ sáu giờ đến chín giờ sáng và từ trưa trở đi, Phương hoàn hoàn rỗi rảnh. Thái Hòa cũng hầu như quen bén hơi Phương, xa một ngày đã nhớ đã mong. Những lần gặp nhau được Phương đều biết trước. Chàng thuộc làu Thời Khắc Biểu của nàng, và thường Phương đến đón Thái Hòa đi chơi một lúc vào những giờ nàng đi thực tập ở các bệnh viện Đô Thành, Nguyễn Văn Học buổi sáng. Hoặc buổi chiều, khoảng hai giờ Thái Hòa có thể nghỉ học, viện cớ đi mua răng làm hàm giả cho bệnh nhân. Và Phương đã có mặt sẵn dưới gốc cây quen thuộc, đưa đón nàng đi khắp nơi.
Thái Hòa rên rỉ:
- Chết thật. Năm cuối mà thế này thì thi cử làm sao.
Phương cười:
- Đậu mà. Em vốn thông minh.
- Em không còn tự tin nữa.
- Nếu vậy anh bớt tìm em để em có thì giờ học nhé.
Thái Hòa nhăn nhó:
- Không có anh em học còn tệ hơn nữa.
Phương dơ cả hai tay lên trời:
- Vậy thì… hết thuốc chữa.
- Ừ. Hết thuốc chữa.
Cả hai lại dúi vào nhau cười và lại rong chơi hết buổi.