Never get tired of doing little things for others. Sometimes those little things occupy the biggest part of their hearts.

Unknown

 
 
 
 
 
Tác giả: Danielle Steel
Thể loại: Tiểu Thuyết
Nguyên tác: Sisters
Biên tập: Yen Nguyen
Upload bìa: Yen Nguyen
Số chương: 27
Phí download: 4 gạo
Nhóm đọc/download: 0 / 1
Số lần đọc/download: 0 / 17
Cập nhật: 2023-08-05 10:52:33 +0700
Link download: epubePub   PDF A4A4   PDF A5A5   PDF A6A6   - xem thông tin ebook
 
 
 
 
Chương 19
iệc Tammy về đã làm thay đổi không khí sinh hoạt trong nhà. Cô đã chia sẻ với Sabrina và hai em. Dù Candy đang đi xa, nhưng ai cũng thấy rằng khi cô trở về, không khí trong nhà nhộn nhịp hẳn lên. Nhà có bốn người phụ nữ và ba con chó! Chris nói rằng anh cảm thấy lúc nào cũng bị kích thích, nhưng nói thế vẫn còn chưa thể hiện được tâm trạng của anh. Trong nhà luôn luôn có đồ dùng của phụ nữ như giày, mũ, áo lông, áo khoác, áo ngực, quần lót, tất cả đều vương vãi khắp nơi. Sau một tuần về nhà, Tammy cảm thấy mình giống như người giúp việc.
- Như thế này không xong rồi, - cô nói vào một sáng chủ nhật, sau khi giặt đống khăn tắm thứ ba. Candy đã về tối qua, cô đem theo về nhà số áo quần dơ, mặc dù đã đưa cho khách sạn nơi cô ở giặt bớt rồi. Nhưng cô nói lần cuối cùng khách sạn không chịu giặt, nên cô phải đem về nhà, không phải cho mẹ giặt, mà cho các chị giặt. Và Tammy đã thành bà thợ giặt từ khi cô bỏ việc.
- Tôi yêu mọi người, - Tammy tuyên bố vào lúc ăn sáng. Chris cố không góp ý vào các cuộc tranh luận của các chị em. Tuần trước, Annie đã gọi anh là “người chị danh dự”. Nghe thế, Chris không vui nhưng anh nghĩ đó là lời khen. Nhưng anh nói anh cảm thấy mình như nhân vật Dustin Hoffman trong phim Tootsie hay tệ hơn là nhân vật Robin Williams trong phim Mr Doubtfire. - Tôi cần có hai điều mới được hạnh phúc hoàn toàn, - Tammy nói tiếp. - Đó là việc làm và có người giúp việc. - Cô nhận thấy vì không làm việc nên đã trở thành người đầu bếp, người giúp việc nhà. Cô cần có việc để làm và họ cần có người giúp việc. Cô không làm những việc đó khi ở L.A. thì tại sao làm việc ấy ở đây?
- Ý kiến rất hay, - Sabrina đáp với vẻ thờ ơ, cô vừa nói vừa đưa cho Chris trang thể thao của tờ Times ra ngày chủ nhật. Họ ngồi quanh bàn ăn, ăn bánh hình nón, bánh mì sôcôla và bánh nướng bằng trái việt quất. Ba chị em ăn với nhau, và Chris đã ăn nhiều rồi, còn Candy không đụng một miếng. Họ đều nhận thấy thế, và họ còn nhận thấy cô giảm cân hơn trong chuyến đi vừa qua nhưng không ai nói. Sabrina định sẽ nói với Tammy chuyện này.
- Tôi thấy mọi người có vẻ kinh ngạc khi nghe tôi nói, - Tammy nói, vẻ phật ý. Cô lấy cái bánh mì hình nón khác để ăn. Không như Candy, cô ăn rất nhiều. Vì không có việc gì để làm, nên sau khi giặt xong cô lại ăn. Họ đã làm hỏng cái máy giặt của chủ nhà. - Thôi được rồi, cứ mặc tôi, tôi tự tìm người giúp việc vậy. - Và tìm việc làm nữa, mặc dù Chúa mới biết cô tìm ở đâu cho ra việc.
Chiều hôm đó, cả năm người đều đi xem phim. Khi đi, Tammy nhận thấy Annie đã sử dụng cây gậy trắng một cách thông thạo. Ba tuần học ở trường Parker đã làm cô thay đổi rất nhiều. Cô đi lại quanh nhà một cách dễ dàng, dùng máy vi ba thông thạo và làm được nhiều việc khác. Khi đến trường, cô vui vẻ với Baxter, và anh thường gọi điện nói chuyện với cô vào ngày cuối tuần. Cô không gặp Brad Parker lại. Ông có nhiều việc để làm hơn là nói chuyện với cô.
Annie không thấy thú vị gì khi đi xem phim với họ, nhưng cô đi để giết thì giờ. Cô chỉ theo dõi đàm thoại để suy ra nội dung, và sau đó cô nói rằng bộ phim thật ngớ ngẩn. Xem phim xong, họ đi ăn pizza, Candy trêu Chris về việc anh đi hộ vệ bốn chị em họ.
- Có người chắc sẽ cho rằng tôi là tên ma cô cao cấp, - anh than phiền. Nhưng bốn chị em gắn bó nhau như keo sơn. Bây giờ, họ sống với nhau, anh rất khó có thì giờ ở riêng với Sabrina. Anh không than phiền về việc này, nhưng anh để cho cô biết anh chú ý đến việc đó. Trước khi Tammy về, vì phải chăm sóc Annie, nên chị hiếm khi ở lại đêm với anh tại nhà anh.
Tối đó là chủ nhật nên anh phải về nhà sau khi ở với Sabrina tại phòng chị một lát. Bất cứ về nhà họ giờ nào cũng có người ở đó, tại bếp, tại phòng giải trí, phòng khách, phòng ăn. Chris rất lịch sự, nhưng Tammy nói với Sabrina rằng không nên để Chris phải khó xử.
- Sabrina này, dù sao anh ấy cũng còn trẻ. Chris rất muốn ở riêng với chị, mà lúc nào cũng thấy chúng ta ngồi với nhau, chắc anh ấy rất buồn. Tại sao chị không dành thời gian nhiều hơn để ở với anh ấy?
- Khi chị ở nhà anh ấy, chị nhớ các em. - Chị thường nhắc nhở mình rằng họ chỉ ở với nhau một năm. Nhưng Tammy nghĩ rằng làm thế là không công bằng với Chris.
Theo Tammy, cô thấy nhiều lúc Chris có vẻ bực tức, nhưng Sabrina không thấy thế.
- Chị hiểu anh ấy nhiều hơn em, - Tammy nói, - nhưng nếu em là chị, em sẽ không làm như chị. Em nghĩ có ngày anh ấy sẽ bỏ chị.
Sáng hôm sau, Tammy làm theo lời mình đã nói, cô gọi cho văn phòng giới thiệu người giúp việc. Cô trình bày cho họ biết công việc phải làm trong nhà, người trưởng văn phòng nói họ có hai người có thể làm cho cô. Người đầu là một phụ nữ đã từng làm trong khách sạn 10 năm, không ngại làm việc trong nhà có nhiều người. Nhưng chị ta chỉ làm hai buổi trong tuần thôi, và như vậy không đáp ứng được nhu cầu của cô. Tammy nghĩ họ cần người làm việc hàng ngày. Trong nhà có bốn người, thỉnh thoảng có thêm Chris, cho nên công việc sẽ rất nhiều. Người thứ hai thì “khác thường” hơn. Bà ta là người Nhật, không nói được tiếng Anh, nhưng rất giỏi, làm việc như nô lệ vậy. Bà ta làm việc cho một gia đình người Nhật, bây giờ gia đình ấy dọn đi chỗ khác. Ông ta cấp cho bà một giấy giới thiệu rất tốt.
- Nếu chỉ biết tiếng Nhật làm sao tôi nói chuyện với bà ta?
- Bà ta biết cách làm. Gia đình bà ta giúp việc trước đây có năm đứa con nhỏ, tất cả đều là con trai, khó phục vụ hơn nhà có bốn người phụ nữ đã lớn và ba con chó.
- Tôi không biết có khó hơn không, - Tammy đáp, cô hoang mang, nhưng cô nghĩ có người giúp việc không biết nói tiếng Anh còn hơn không có ai, và tốt hơn là việc cô tự làm lấy.
- Bà ta tên là Hiroco Shibata. Cô có muốn tôi giới thiệu bà ta đến trong chiều nay không?
Chiều đó bà Shibata đến phỏng vấn liền, bà ta mặc áo Kimono. Thực ra bà ta không phải “không nói được tiếng Anh”, nhưng bà nói được khoảng mười tiếng, và thường lặp lại các tiếng đó, dù thích hợp hay không. Trông bà ta rất gọn gàng và khi vào nhà, bà lịch sự bỏ giày ở ngoài cửa. Có điều người của văn phòng giới thiệu việc đã quên nói đến, hay có lẽ không muốn nói đến, là bà ta có vẻ chừng 75 tuổi và không có răng. Mỗi lần Tammy nói gì bà đều cúi chào, chào mãi khiến cho Tammy cũng cúi chào lại. Bà ta có vẻ không quan tâm đến chó, ít ra đây là điều đáng nói. Nhiều lần bà ta nói “chó rất dễ thương”. Tammy cố gắng làm cho bà ta hiểu rằng sáng mai hãy đến làm thử bằng cách làm dấu hay hét to và sáng mai khi thấy bà đến, cô rất mừng.
Bà Shibata đi vào cửa trước, tháo giày ra, cúi chào mọi người rất lễ phép, kể cả Candy đang mặc đồ hở hang. Bà cúi chào Annie đang vội vã đi ra khỏi nhà để đến trường, chào Sabrina khi cô đi làm, và bất cứ khi nào bà thấy những con chó bà cũng chào. Rồi bà bắt tay vào làm việc không hề nghỉ ngơi. Tammy rất sung sướng khi thấy bà làm việc cho đến sáu giờ chiều mới ra về và khi bà ta về, mọi việc không chê vào đâu được. Giường thay ga sạch sẽ, tủ lạnh sạch bong, áo quần trong nhà đều được giặt giũ, khăn tắm sạch sẽ, xếp gọn gàng. Thậm chí bà còn cho chó ăn. Chỉ có điều bà cho chó ăn rong biển còn thừa trong bữa ăn trưa của bà. Bà mang theo bữa trưa gồm có rong biển, dưa chua và cá tươi, các thức ăn bốc mùi kinh khủng, và món rong biển làm cho chó đau bụng. Tammy phải bỏ nhiều thì giờ để lau chùi những chỗ chúng phóng uế, còn mệt hơn lau cả nhà nữa. Cho nên, hôm sau khi bà Shibata đến làm, Tammy phải đóng kịch câm với bà, nào là chỉ vô tô chó ăn, chỉ vào các con chó, chỉ vào rong biển, rồi nhăn mặt làm dấu như các diễn viên kịch trên sân khấu, yêu cầu bà đừng cho chúng ăn nữa. Bà Shibata cúi đầu chào tứ phía, ít ra cũng trên mười sáu lần để cho Tammy biết bà hiểu.
Đêm qua có bạn bè của Candy đến chơi, họ xả rác đầy nhà, nên bà Shibata phải dọn dẹp hết. Công việc được thu xếp ngăn nắp. Tammy báo cho văn phòng tìm việc biết cô đồng ý thuê bà ta làm. Bà Shibata hằng ngày dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, sắp xếp đồ đạc có thứ tự, Tammy cảm thấy rảnh tay, khỏe người. Cô sẽ không phải giặt khăn tắm, đổ rác nữa. Công việc này chẳng có ai trong nhà chịu làm cả.
Vấn đề khó khăn nhất đã tạm ổn, nhưng trước khi đi tìm việc làm Tammy phải giải quyết thêm vấn đề quan trọng khác nữa. Cô và Sabrina đã đồng ý sẽ giải quyết vấn đề biếng ăn của Candy để cô em khỏi hại đến sức khỏe nữa, cho nên họ phải nói chuyện với cô vào tối hôm đó. Tối đó thật lý tưởng, vì Chris bận tham gia trận đấu bóng bầu dục với bạn để anh khỏi nghe Candy la hét vì giận dữ, giọng cô rất lớn, ở nhà ai cũng nghe. Các bà chị cô nói rằng họ không quan tâm đến lý do khiến cho cô giảm cân. Cô có hai sự chọn lựa, bệnh viện hay bác sĩ tâm lý. Candy quá đổi kinh ngạc, cô la lớn:
- Các chị nói thật phải không? Tại sao các chị nhỏ nhen vậy? Đặt vấn đề giảm cân của tôi như thế này là qua thô bạo. Mẹ không bao giờ làm thế. Mẹ tế nhị hơn các chị nhiều.
- Đúng vậy, - Tammy đáp, không chối cãi điều đó. - Nhưng không có mẹ ở đây mà có các chị và nếu em không chịu ăn thì sẽ chết và không còn ở đây với bọn chị nữa. Candy, các chị yêu em, nếu em không ăn sẽ bệnh và chết. Chúng ta đã mất mẹ rồi nên không muốn mất em nữa. - Họ thương yêu cô nhưng cương quyết. Cô đóng sấm cửa phòng, nhảy lên giường nằm, khóc suốt mấy giờ liền, nhưng các chị không nhúc nhích. Họ biết cô làm ra nhiều tiền, đủ sức thuê nhà khác dọn đi, nhưng cô không làm thế. Cô không nói với họ hai ngày, suy nghĩ, và cuối cùng cũng chấp nhận ý kiến của họ, chọn giải pháp tìm bác sĩ tâm lý. Mọi người đều ngạc nhiên và sung sướng. Cô nói cô vẫn ăn ngon miệng, không có gì đáng lo, họ chỉ không thấy cô ăn đó thôi, và những thứ cô ăn đều bổ dưỡng. Nhưng có lẽ cô chỉ ăn một chút xíu như chim hoàng yến hay chuột nhắt, chứ không đủ cho người cao 1m85. Họ nói với cô rằng cô không cần mập để làm vừa lòng họ và họ không ganh với cô. Candy còn nói rằng Tammy lên cân, điều này đúng, mặc dù cô không có cảm giác nặng nề nhưng vì thấp nên thấy mập ra hẳn. Từ khi về New York, Tammy đã tăng hai ký. Nhưng vấn đề khó khăn của họ là việc Candy biếng ăn.
Tammy liền hẹn gặp bác sĩ tâm lý và dẫn em đi gặp. Cô không vào với cô em, nhưng đã gọi điện nói chuyện với bác sĩ trước rồi. Khi Candy bước ra, cô ta giận dữ, nhưng cũng đưa cho họ phiếu mua hàng. Tammy liền đi mua ngay và bây giờ ít ra họ đã thấy Candy ăn. Dù họ đến ở chung là vì Annie, nhưng Candy cũng rất cần họ giúp đỡ. Cùng ở một nhà, vấn đề giúp đỡ nhau rất dễ.
- Em có cảm thấy mùa hè này chúng ta đã sinh ra hai đứa con lớn tuổi không? - Sabrina hỏi Tammy, khi chị nằm trên ghế nệm dài sau một ngày làm việc mệt nhọc. Hôm ấy chị phải ra tòa ba lần.
- Có, em cảm thấy thế. - Tammy cười đáp. - Bây giờ em mới phục mẹ hơn bao giờ hết. Em không biết làm sao bà nuôi dạy nổi chúng ta khi chúng ta còn nhỏ.
Họ vẫn còn lo cho bố, họ không có thì giờ đến thăm ông cuối tuần. Họ đều bận việc ở nhà. Riêng Tammy có nhiệm vụ hướng dẫn bà Shibata bằng cách làm dấu cho bà hiểu và đưa Candy cùng Annie đến bác sĩ. Cô cảm thấy mình còn hơn một bà mẹ thành phố có hai con gái vị thành niên, vì quá lo cho con nên không thực hiện được kế hoạch số ba, tìm việc làm. Cô biết không thể tìm việc được như ở Califonia, cô không có ảo tưởng như thế. Nhưng cô cần có việc để làm, nếu không, Candy nói cô chỉ ngồi một chỗ để ăn. Cô cần có việc làm để khỏi phải mang tiếng như thế. Candy và Sabrina làm việc, Annie đi học. Chỉ có mình cô không làm gì, đợi tối khi họ về nhà mới có người nói chuyện. Cô cảm thấy mình như một bà nội trợ, đã đánh mất bản thân.
Kế hoạch số ba mất nhiều thì giờ hơn số một và hai. Đến giữa tháng mười, cô đi dự phỏng vấn để xin việc. Cô nói chuyện với những người làm phim truyền hình nhiều tập, cô không thích kết cấu trong phim của họ. So với chương trình cô làm trước đây, các chương trình này được đánh giá loại hai. Cuối cùng cô nói chuyện với người phụ trách chương trình mà cô đã nghe nhưng chưa thấy. Đây là chương trình thời sự rất hấp dẫn, sôi nổi. Chương trình nhắm vào các cặp vợ chồng lủng củng về đường tình duyên, khiến cho họ sẵn sàng lên tivi để đấu nhau. Không được thượng cẳng chân hạ cẳng tay, nhưng họ được nói năng hay chửi bới nhau tùy ý. Có nhà tâm lý học theo dõi họ trên chương trình. Chương trình này có tên là “Tình duyên này có còn cứu vãn được không? Tùy bạn!”. Tên chương trình nghe thật kêu, mặc dù Tammy nghi ngại nhưng cô cũng thấy tò mò, muốn tìm hiểu. Với tay nghề cao như cô, xin vào làm trong chương trình này quả là đã hạ mình rất nhiều, nhưng nó được đánh giá tốt, rất phù hợp cho các đạo diễn có khả năng. Người đạo diễn thực hiện chương trình này vừa đi xa để làm chương trình vào giờ cao điểm của đài truyền hình. Họ không tin một người có thành tích như Tammy lại xin vào phỏng vấn ở đây, và cô cũng không tin.
Cô không nói cho chị em biết cô đã đi xin việc. Cô nghĩ rằng họ sẽ rất kinh ngạc khi biết chuyện này, và chính cô cũng vậy. Nhưng cô ngồi ở nhà rất chán, chỉ đợi đến tối mới có người về. Annie tiến bộ rất nhiều sau năm tuần học ở trường Parker. Chỉ có Tammy là người duy nhất sống không có mục đích, mặc dù cô hài lòng việc mình đã trở về để sống một năm với họ. Cô cảm thấy như thể mọi người cần cô về đây, đều có lợi do việc cô về.
Chiều thứ năm, Tammy đi gặp người lãnh đạo chương trình. Cô đã gửi cho họ lý lịch của mình, họ đã biết thành tích của cô ở L.A. Cô là đạo diễn nổi tiếng. Nếu cô đến làm với họ, cô sẽ có nhiều sáng kiến hay để chương trình trở nên sinh động. Chương trình đã bắt đầu sa sút, nhưng Tammy ngạc nhiên là nội dung chương trình còn làm cho khán giả say mê. Chương trình có vẻ đã phản ánh được những khó khăn, rắc rối phức tạp trong chuyện tình cảm hay tình trạng tệ nạn xã hội lan tràn trong các gia đình. Rõ ràng, khán giả muốn xem những cảnh này. Bảng đánh giá xếp loại Nielson đã cho biết như vậy.
Tammy đến gặp giám đốc điều hành chương trình với tâm trạng lo lắng. Cô hết sức ngạc nhiên khi thấy ông ta có vẻ bình thường. Ông có bằng về tâm lý học ở trường Columbia, và thích giữ chương trình căn cứ vào những chuyện xảy ra ở New York như khi ông mới thành lập. Ông lấy vợ đã 30 năm, có sáu con. Trước khi vào làm cho đài truyền hình, ông làm cố vấn hôn nhân trong nhiều năm. Mới đầu, ông phụ trách mục thể thao trên đài, rồi sau đó ông nhảy sang chương trình thời sự. Giấc mộng của ông xem như thành sự thật, giống như việc dựng phim là giấc mộng của Tammy vậy. Chương trình của ông là loại hình rất khác biệt. Và như hầu hết các chương trình thời sự, kết cấu của chương trình rất ít giống nhau. Những cặp vợ chồng mà họ xây dựng thành phim có vẻ hợp lý, ngay cả đối với Tammy. Mặc dù họ đã đối xử với nhau rất tồi, nhưng đây là điểm khán giả thích xem.
Họ nói chuyện rất tương đắc, cô thừa nhận rằng mình thích ông ta, mặc dù người cộng sự với ông có vẻ không ưa cô. Anh ta bảo vệ địa hạt của mình, muốn nhận luôn công việc ấy, nhưng không đủ khả năng để làm cả hai việc.
Khi buổi họp gần kết thúc, Irving Solomon, giám đốc điều hành hỏi cô:
- Vậy cô nghĩ sao?
- Tôi nghĩ đây là chương trình hấp dẫn, - cô đáp, có phần thành thật. Cô không nói thích, vì nói thế không thật lòng do có nhiều chỗ rập khuôn, thiếu sáng tạo, không vừa ý cô. Cô không có xu hướng khám phá những chuyện rắc rối của người đời, cũng không đi sâu vào loại hình ấy mà chỉ muốn làm việc. Ở New York khó mà tìm ra những công việc vừa ý, như thế này có vẻ được rồi. Cô chỉ thắc mắc hỏi: - Ông có nghĩ đến chuyện làm cho chương trình thật hơn một chút không? - Cô không biết làm sao cho thật hơn, nhưng cô muốn nghĩ đến chuyện đó.
- Khán giả không muốn sự thật. Họ đã mệt mỏi trong cuộc sống rồi, nên họ muốn hư cấu, muốn tưởng tượng, muốn người khác chiến đấu đến cùng cho họ. Chúng ta là bạn của họ, chúng ta có sự quyết tâm mà họ không có. - Đấy là cách nhìn vấn đề của ông ta, nhưng Tammy không nghĩ như thế. Nhưng họ thuê cô không phải để sửa lại chương trình, hay cải tiến nó, mà chỉ cố giữ cho chương trình được phát sóng, và nếu được, đưa chương trình đến chỗ được xếp loại cao. Đây là mục đích của các chương trình trên truyền hình. Làm sao để chúng ta được xếp loại cao? - Nhân tiện xin hỏi cô, cái gì đã đưa cô đến New York? Chương trình cô đang làm rất tuyệt vời, sao cô lại bỏ đi. - Cô nghĩ trong câu hỏi của ông có điều thắc mắc. Cô lắc đầu.
- Tôi không bị sa thải, - cô đáp. - Tôi xin nghỉ việc để về đây. Trong mùa hè này, gia đình tôi có chuyện buồn, nên tôi muốn về nhà. - Ông ta gật đầu.
- Tôi rất buồn khi nghe thế. Bây giờ chuyện gia đình đã được giải quyết rồi chứ? - Ông hỏi với vẻ quan tâm.
- Đã khá hơn. Nhưng tôi muốn ở đây để cùng gia đình lo mọi việc.
- Cô có thì giờ để làm việc ở đây không?
- Có. - Cô đáp, và ông ta tỏ ra sung sướng. Cô là đạo diễn có tài, ông nghĩ nếu cô không muốn làm việc, thì chắc cô đã không đến nói chuyện với ông. Ông đưa cho cô nhiều cuốn băng của chương trình, yêu cầu cô xem xong trả lại cho ông và góp ý. Họ không muốn để mất công trình đã làm, và ông muốn cô tôn trọng điều đó.
- Tôi sẽ trả lại cho ông trong vòng hai ngày sau, - cô hứa. Cô muốn xem những cuốn băng của chương trình, và khi đi ra, cô gặp nhà tâm lý học. Cô rất ngạc nhiên khi thấy bà ta có dáng dấp như thế. Chỉ dùng từ “phô trương” để nói đến bà ta là đủ. Bà ta đeo kính gọng giả kim cương, mặc áo dài chật ních, bộ ngực căng phồng. Bà ta có vẻ như mụ trùm trong nhà thổ hạng bét, nhưng ông giám đốc nói khán giả và những cặp vợ chồng trong chương trình rất thích bà. Tên bà là Désirée LaFayette, có lẽ đây không phải tên thật của bà. Đối với Tammy, bà ta có vẻ như đàn ông, và cô phân vân không biết giới tính của bà ta thế nào. Trong chương trình này, không có gì làm cho cô kinh ngạc, nhà nữ tâm lý học từng là đàn ông lại càng không.
Cô về nhà, mở cuốn băng đầu tiên ra xem. Cô đang chăm chú xem thì Annie đi học về. Cô đứng ở phòng giải trí một lát, lắng nghe cuốn băng Tammy đang xem, rồi phá ra cười.
- Cái quái gì thế? - Annie hỏi.
- Chị đang xem cuốn băng, - cô đáp, mắt vẫn chăm chú nhìn cặp vợ chồng trên màn hình. Họ dùng lời lẽ thô tục để phỉ báng nhau.
- Chắc chị xem cho vui phải không?
- Chị xem thật, không phải xem cho vui đâu. Đi học ra sao?
- Tốt.
Tammy nhìn đồng hồ. Cô phải đưa Annie đến bác sĩ tâm thần, cô nhắc em như thế, để có cần ăn gì trước khi đi.
- Em đã 26, chứ không phải lên hai. Nếu chị cần tiếp tục xem cuốn băng vớ vẩn ấy thì em có thể đi taxi.
- Chị có thể xem sau, - Tammy đáp rồi tắt máy. Nhưng cô đã quyết định làm công việc này. Công việc khủng khiếp thật đấy, nhưng tại sao không nhận? Désirée Lafayette quá kỳ cục, thật không lời nào miêu tả hết. Nhưng chương trình mới quan trọng, đây là loại chương trình dở, nghèo nàn, nhưng cô vẫn hy vọng có thể làm điều gì đó khiến nó trở nên hấp dẫn hơn. Tammy thích làm công việc ấy. Nội dung chương trình không phải khuyên người ta thôi yêu nhau, trái lại, Désirée thuyết phục mọi người phát triển tình yêu, dù tình yêu này hơi vô lý và những người trong chương trình rất thô lỗ. Khi hai chị em đi ra, Annie nói: - Chắc chị thích công việc này.
- Có lẽ thế, - Tammy đáp. Trong thời gian chờ đợi Annie, cô suy nghĩ về vấn đề này. Những lần gặp gỡ của Annie với bác sĩ tâm thần có lẽ đã làm cho cô khá hơn nhiều, cô có vẻ chấp nhận hoàn cảnh hơn trước và điều đáng chú ý là ít tỏ ra giận dữ. Tammy nghĩ rằng việc các chị em cùng ở chung với Annie như thế này cũng là nguyên nhân làm cho tinh thần em gái tốt hơn.
Tối đó, Tammy xem số băng còn lại một mình ở trong phòng. Có cuốn hay có cuốn dở. Bây giờ thì cô hiểu rõ chương trình. Đọc lịch lý của cô, thấy cô đã thực hiện những chương trình có chất lượng ở L.A. chắc người ta sẽ thấy kỳ cục khi cô nhận làm chương trình này. Nhưng trong thành phố, chỉ có việc này thôi. Cô đã gọi cho những người quen biết, nhưng hiện không có ai cần đạo diễn nên cô không có việc gì để làm.
Sáng hôm sau, cô gọi cho Irving Solomon, nói với ông ta rằng cô bằng lòng làm việc với ông. Ông ta nói về tiền lương, nhưng Tammy bảo người đại diện của cô sẽ gọi cho ông. Cô gọi cho bà ta đang sống ở L.A. và gọi luật sư riêng để báo cho họ biết tình hình. Cô sẽ mất nhiều thời gian trình bày cho họ biết lý do tại sao cô nhận làm chương trình này. Trong hợp đồng trước đây có câu: “Đương sự không được làm chương trình cạnh tranh khác”. Hợp đồng đó có hiệu lực một năm, nhưng chương trình này so với chương trình trước không phải đối thủ. Cô sẽ thẳng thắn nói rõ như thế. Lương ông ta đề nghị tương đối cao. Và mặc dù chương trình không hấp dẫn lắm đối với cô nhưng là công việc tốt. Cô không phải loại người lười biếng, không phải sống chỉ để mua hàng, hay đi ăn với bạn bè. Ở New York cô không có bạn, còn các chị em thì bận đi làm cho có việc. Cô cũng muốn đi làm cho có việc. Irving nói rằng nếu họ làm hợp đồng nhanh thì ông ta muốn cô tuần sau đi làm. Cô đáp sẽ đi làm ngay nếu thỏa thuận xong xuôi.
Khi ăn tối, cô báo cho các chị em biết quyết định này, họ nhìn cô sửng sốt. Annie đã biết, còn Sabrina nghĩ rằng cô bị điên. Candy nói đã xem chương trình đó, cô thấy chương trình thô tục quá.
- Em nói thật chứ? - Sabrina hỏi Tammy, vẻ lo lắng.
- Liệu chương trình có làm cho em đau đớn không?
- Chắc là không, - Tammy đáp với vẻ tin tưởng. - Em nghĩ chương trình sẽ không làm cho em đau đớn. Làm chương trình thời sự có lẽ hơi kỳ, nhưng chắc sẽ không sao, không có gì nguy hại cả. Trước đây em đã làm rồi, công việc này chẳng ảnh hưởng gì đến sự nghiệp. Từ lâu em không làm chương trình về đời sống thực ngoài đời.
Sabrina cảm thấy mình có lỗi khi thấy Tammy bỏ sự nghiệp ở L.A. để về đây giúp cô. Nhưng điều quan trọng là cô về vì Annie. Thế nhưng, đối với Tammy, cô không hề ân hận vì đã xa L.A. Cô đã từ bỏ sự nghiệp huy hoàng để về New York làm chương trình thời sự vớ vẩn. Sabrina nghĩ đến chuyện đó với tâm trạng bồn chồn, lo lắng, còn Tammy thì cười.
Chị Em Gái Chị Em Gái - Danielle Steel Chị Em Gái