Số lần đọc/download: 4701 / 17
Cập nhật: 2015-11-13 00:06:52 +0700
Chương 20
C
ầm xâu chìa khóa chọn mãi, cuối cùng Yến Vy cũng tìm được chìa khóa cho ngăn tủ mà cô muốn mở. Cô xoay chìa...
Tách... Yến Vy dễ dàng mở ra, cô lấy mớ giấy tờ ra xem.
Bằng khoán nhà. Cô mừng quýnh. Cạnh tờ bằng khoán còn có cả tờ đăng ký kết hôn cùng tờ ly hôn của cô và Hoàng Cầm. Không ngờ may mắn như vậy. Cất hết vào mình, Yến Vy khóa ngăn tủ lại.
- Vy ơi!
Chết! Hoàng Cầm về đến. Lính quýnh, Yến Vy tìm chỗ nhét đại giấy tờ và chùm chìa khóa, rồi cô đi ra. Cô vờ đưa tay dụi mắt:
- Mấy giờ mà anh về vậy? Em nằm xem tivi rồi ngủ quên luôn. Em cứ tưởng đêm nay anh không về với em chứ.
Hoàng Cầm bực dọc dựng chống xe:
- Cô ta đòi ly hôn, có cần anh đâu mà ở lại. Em ăn cơm chưa vậy?
- Em mua cơm hộp về ăn. Anh chưa ăn cơm à?
- Chưa. Cô ta có bảo người làm dọn cơm, nhưng mà anh không ăn. Em thay quần áo đi, anh đưa em ra ngoài kiếm cái gì ăn.
- Dạ.
Yến Vy len lén đi vào, cô yên tâm nhìn vào chỗ cô vừa nhét xâu chìa khóa và cả giấy tờ, Hoàng Cầm sẽ không phát giác ra mau chóng, ngày mai cô sẽ nhanh chóng ra ngân hàng làm thủ tục thế chấp nhà. Nhưng rồi Yến Vy chùn lại. Hơn lúc nào hết, cô ngại những ngày đi theo Tuấn Anh, cuộc sống không có ngày mai, lúc nào cùng phải suy nghĩ sao cho có tiền. Lúc có tiền, cả 2 cùng lao vào sòng bạc, rượu và thuốc lá. Nhưng nếu không làm theo lời Tuấn Anh, anh ta chị để yên cho cô?
- Em thay quần áo rồi chưa Vy?
- Dạ... sắp xong.
Yến Vy giật nẩy người kéo chiếc áo ra khỏi đầu, ném lên giường và tìm chiếc áo khác. Hoàng Cầm bước vào. Vẻ mặt Yến Vy cằn cỗi theo dòng thời gian nhọc nhằn, nhưng thân thể cô hãy còn quyến rũ, anh ôm qua người cô, nồng nàn:
- Chúng mình gầy dựng lại mái ấm nghen em? Anh định ngày mai đưa bé Bách Thảo về đây gặp em.
Yến Vy mừng rỡ:
- Thật nghen anh! Nhìn con từ đàng xa mà không tiếp cận được với con, em cũng đau lòng lắm.
- Thật ra, anh cũng có đắn đo lựa chọn, không nỡ làm cho Ngọc Khuê đau lòng, nhưng cô ấy muốn chia tay thì chia tay vậy.
- Cô ấy giàu, anh... không tiếc sao?
- Không! Lúc chung sống với cô ấy, anh cũng đâu có quan tâm chuyện cô ấy là ai?
- Nhưng vì em, anh bó cô ta em cũng thấy bất nhẫn.
- Em và cô ấy, anh đành phải chọn 1 mà thôi.
- Anh còn yêu em lắm sao Hoàng Cầm?
- Em không tin là anh còn yêu em?
- Không, em tin chứ! Bằng cớ là anh đã yêu em hơn là cô ta. Chỉ sợ em lại bệnh, làm... khổ anh.
- Vợ chồng là nghĩa tào khang, dù có phải bán hết tất cả, anh cũng lo cho em.
Yến Vy cắn môi. Cô hiểu Hoàng Cầm yêu mình thật lòng, lòng cô chợt ray rứt vì đã lừa dối anh. Cô đâu có bệnh, cô còn phải nuôi Tuấn Anh nữa kìa. Làm sao để thoát khỏi tay Tuấn Anh. 1 câu hỏi khiến Yến Vy đau cả đầu. (141)
o O o
Tuấn Anh lại tới, Yến Vy khó chịu:
- Em đã nói anh rồi, nếu có tiền em sẽ về ngay. Mới đây đã hết tiền rồi sao?
Tuấn Anh cộc cằn:
- Còn tiền, tao thèm tới cho mày mặt lớn mặt nhỏ hay sao?
Yến Vy kêu lên:
- 1 triệu em mới đưa anh 3 ngày chớ mấy, bây giờ anh kêu hết tiền, em lấy đâu ra tiền cho anh chứ? Anh xài tiền như xài giấy, tiền ở đâu ra, phải biết tiện tặn chút chớ.
- Mày đang nói chuyện với con mày đấy hả, con kia?
1 cái tát vào mặt Yến Vy, cô bưng mặt căm hờn nhìn Tuấn Anh.
- Tôi nói không phải sao anh đánh tôi?
- Mày có bổn phận đưa tiền theo lệnh của tao, bởi vì mày là vợ của tao. Mày mà nói nữa, tao tát vỡ mặt mày ra đấy. Đừng có cái kiểu, bây giờ muốn quay mặt về với chồng cũ, mày lên mặt với tao. Mau lấy tiền đưa cho tao!
Biết không chống lại hắn được, hơn nữa lỡ như Thanh Thư hay Hoàng Cầm về đến bắt gặp thì không biết nói làm sao, Yến Vy đành thở dài đi lại mở tủ đưa Tuấn Anh 1 triệu.
- Tôi chỉ có bao nhiêu đây thôi, anh có giết tôi cũng không có đâu.
- Rồi bằng khoán nhà gì đó, mày đã tìm thấy chưa?
- Chưa! Anh ta đi làm mang chìa khóa tủ theo, tôi cũng không biết anh ta để đâu. Có tiền rồi anh làm ơn đi đi!
Bỏ tiền vào túi, anh ta ngước nhìn Yến Vy. Dạo này có tiền ăn uống sung sướng và có cả tình yêu, xem vẻ cô ta đẹp ra. Bắt gặp cái nhìn của Tuấn Anh, Yến Vy lùi lại:
- Này, đi đi, muốn bị bể mọi việc hết hay sao?
Tuấn Anh cứ lầm lì tiến đến, anh ta lôi Yến Vy vào phòng và đẩy cô ngã xuống nệm. Biết anh ta muốn gì, Yến Vy nhỏm dậy:
- Tôi nói là không được, anh về đi!
- Nhưng mà tao muốn, mày bỏ tao lâu quá rồi.
Tuấn Anh nắm chân Yến Vy kéo lê lại gần hắn:
- Khôn hồn đừng có chống cự, tao đánh cho vỡ mặt bây giờ.
Yến Vy uất ức nằm im, chưa bao giờ cô thấy căm hận hắn như vậy. Vậy mà sáu bảy năm trước, cô chết mê chết mệt con người này, mơ đến 1 vùng đất hứa. 6 năm trời, hắn luôn chà đạp cô, xem cô như 1 thứ nô lệ. Nước mắt Yến Vy trào ra. Cô quyết định tố cáo hắn, nhưng tố cáo như thế nào đây? Hắn là tội phạm bị truy nã từ Mỹ, chỉ có báo với cảnh sát quốt tế thôi. (144)
o O o
- Vy ơi! Mở cửa anh về rồi.
Hú hồn! Tuấn Anh vừa đi, Hoàng Cầm về đến. Giọng anh vui vẻ:
- Em mở cửa xem ai nè!
Yến Vy kéo cánh cửa, cô bàng hoàng nhìn con gái. Nó lớn và xinh xắn quá. Cô dang 2 tay ra:
- Bách Thảo! Lại đây với mẹ!
Nhưng con bé ôm chặt tay Hoàng Cầm, nó lắc đầu:
- Bà không phải mẹ cháu. Cháu chỉ có mẹ Khuê thôi.
Yến Vy cắn mạnh môi. Câu nói của con khiến cô vừa giận vừa đau đớn, đưa mắt nhìn Hoàng Cầm. Hoàng Cầm đẩy nó tới trước:
- Ba đã nói với con rồi, mẹ Khuê không phải là mẹ ruột của con. Mẹ Yến Vy mới là người sinh ra con.
Con bé vẫn lắc đầu nguầy nguậy:
- Con không thích mẹ Yến Vy. Mẹ Ngọc Khuê không sơn móng tay, cũng không uốn tóc quăn. Ba dẫn con về nhà với mẹ Khuê đi!
Không thể phát tiết cơn giận, Yến Vy cố ghìm lòng, cô sụp xuống bên con, đưa tay định ôm, nhưng nó tránh ra. Yến Vy bật khóc:
- Tại sao con không nhận mẹ vậy? Mẹ mới chính là người sinh ra con mà. Còn Ngọc Khuê là mẹ ghẻ giống như mẹ phù thủy của công chúa Bạch Tuyết.
- Bà nói bậy! Mẹ Khuê là bà tiên chứ không phải là mụ phù thủy. Bà mới chính là mụ phù thủy.
Tức quá, Yến Vy vung tay lên toan tát vào mặt nó. Hoàng Cầm vội nắm tay cô:
- Em phải giải thích cho nó hiểu chớ, em đánh nó thì làm sao thu phục được nó.
- Anh dạy con kiểu gì mà nó luôn xem cô ta trọng vọng, 1 điều mẹ Khuê, 2 điều mẹ Khuê vậy?
- Em phải hiểu nó lớn lên trong sự thiếu thốn vòng tay người mẹ. Thế rồi Ngọc Khuê xuất hiện, cô ấy thương yêu và chiều chuộng nó, cho nên nó xem Ngọc Khuê là tất cả. Thậm chí, bây giờ nếu bảo chọn anh hay cô ấy, nó sẽ sẵn sàng chọn cô ấy.
Yến Vy buông tay, cô không thể trách con mình được, vì chính cô có lỗi với nó trước. Cô rưng rưng nước mắt:
- Mẹ xin lỗi con, nhưng mà con nói những lời này, con có biết là đau lòng mẹ lắm không?
Nó vẫn rúc sau lưng Hoàng Cầm, giọng rên rỉ:
- Ba ơi! Ba dắt con về nhà mẹ Khuê đi ba.
Hoàng Cầm bất lực, anh không thể thuyết phục được con.
- Con nán ở lại đây. Sắp tới con về nhà này ở, khi ba và mẹ Khuê không còn sống chung với nhau nữa.
- Con không biết, muốn về nhà với mẹ Khuê à.
Nó bắt đầu khóc. Yến Vy cáu kỉnh:
- Đã như vậy thì anh mang nó đi đi, em không cần thứ con phản phúc như vậy.
Cô chồm tới, lôi con bé ra trước nắm vai nó lắc mạnh.
- Bởi vì tao nghèo nên mày không thèm nhìn tao là mẹ phải không? Đồ phản phúc!
Hoàng Cầm nhăn mặt gỡ tay Yến Vy ra.
- Em không nên có cách cư xử như vậy. Con nít lúc nào cũng chịu ngọt, em phải tỏ ra thương yêu nó, thì nó mới yêu thương em được nữa.
Yến Vy đứng lên:
- Em chẳng cần nữa.
Cô bỏ đi vào phòng mình nằm khóc, Hoàng Cầm phải dặn con:
- Con ngồi đây chờ ba. 1 lát, ba đưa con về.
Bỏ con bé ngồi đó, Hoàng Cầm vào phòng. Anh khép cửa lại, ngồi xuống giường:
- Anh biết em buồn, cho anh thời gian để anh giải thích cho nó hiểu. Năm nay nó gần 7 tuổi, nó biết suy nghĩ và nhận thức ai yêu nó ghét nó, em là mẹ phải có lòng kiên nhẫn thu phục con của mình chớ.
Yến Vy nép vào lòng Hoàng Cầm:
- Vậy nếu như nó không bằng lòng về đây sống, anh có bỏ Ngọc Khuê không?
- Cô ấy đòi ly hôn, bỏ hay còn đâu phải do anh quyết định. Anh cũng không muốn dây dưa, anh chọn em rồi còn gì nữa.
- Em biết là anh yêu em mà.
Yến Vy ôm quàng qua cổ Hoàng Cầm. Cô hôn anh, những nụ hôn điêu luyện khéo léo, đẩy Hoàng Cầm vào đam mê, những kinh nghiệm Yến Vy có thừa khi cô sống chung với Tuấn Anh....
Cánh cửa đóng kín, bé Bách Thảo đứng tần ngần. Đây là nhà của nó nhưng sao nó thấy lạc lõng. Nó nhớ giờ này mẹ Khuê đang tắm em bé, mẹ thoa phấn cho em bé, mùi thơm thơm phức.
Nó đẩy nhẹ cánh cửa nhìn vào, toan gọi ba để bắt Hoàng Cầm đưa nó về nhà, nhưng... nó há hốc mồm, nó nhớ những lần xem tivi, cô Thanh Thư hay bảo nó nhắm mắt lại. Nó đưa tay che mặt, rồi cứ thế lùi dần, xong chạy báng bổ ra đường... Chạy 1 lúc, nó ngơ ngác nhìn đường phố lạ hoắc. Đèn đường vừa lên, nó sợ quá muốn khóc òa lên.
Nó nhớ mọi lần bà vú bảo, nếu đi lạc đừng có khóc vì "mẹ mìn" biết mình đi lạc sẽ bắt cóc, mà ghé vào trạm điện thoại gọi về nhà.
Đứng nhìn 1 lúc, nó bắt đầu đi, cái cặp học trên vai, mỗi lúc như nặng thêm. Bụng đói, chân run, người mệt mõi không dám dừng lại. 1 ý nghĩa thoáng qua đầu, nó tấp vào 1 cửa hàng buông bán. Gặp cô gái trẻ, nó mừng quýnh:
- Chị ơi! Em không có tiền, em lại đi lạc, chị có thể giúp em gọi điện thoại cho mẹ em đến đây, mẹ em sẽ trả tiền điện thoại cho chị.
Trúc Linh có thiện cảm ngay với cô bé lanh lợi, nên vui vẻ:
- Em nhớ số điện thoại của mẹ em không? Chị sẽ gọi giùm em không lấy tiền cước đâu.
- Dạ số 801...
Trúc Linh quay số, cô nhấc máy lên:
- Mẹ em tên gì em bé?
- Dạ, mẹ tên Ngọc Khuê. Chị gặp mẹ rồi cho em nói chuyện với ẹm.
- Được rồi. Alô... Tôi muốn gặp chị Ngọc Khuê.
- Ngọc Khuê là tôi.
- Có con chị muốn gặp chị.
Ngọc Khuê còn chưa hiểu chuyện gì, cô nghe tiếng bé Bách Thảo khóc òa:
- Mẹ ơi! Con đi lạc đường, không biết đường về nhà, mẹ đến rước con.
Ngọc Khuê hoảng hốt:
- Con đang ở đâu, mẹ sẽ đến rước con.
- Để con hỏi chị này đã.
Nó đưa điện thoại cho Trúc Linh:
- Chị nói giùm với mẹ em, em đang ở đâu, để mẹ đến rước em về.
Trúc Linh vội đón máy, cô nói địa điểm cho Ngọc Khuê đến, xong gác máy:
- Em yên tâm đi, 1 chút nữa mẹ em sẽ đến rước em.
Cô nhìn cái cặp trên vai nó:
- Sao em đi học mà không ai đến trường rước em vậy?
Con bé ấp úng. Nó đâu nói được nguyên nhân khiến nó bỏ nhà chạy ra đường, không biết là ba nó có hay nó đã đi chưa, hay là còn với mụ phù thủy đó. Biết nó không nói, Trúc Linh lấy cho nó ly nước lọc:
- Em đi bộ chắc là khát rồi, uống nước cho khỏe.
Không khách sáo, nó bưng ly nước uống cạn.
- Cám ơn chị.
Gần 10 phút, Ngọc Khuê mới chạy xe đến, cô vừa dựng chống xe, con bé chạy ào ra, nó ôm choàng lấy qua người Ngọc Khuê nức nở:
- Mẹ ơi! Con đói quá hà.
Ngọc Khuê đau lòng nhìn nó, cô biết chiều nay Hoàng Cầm dẫn nó đi gặp Yến Vy, không hiểu chuyện gì đã xảy ra nữa.
Mở ví lấy tiền để trả tiền điện thoại cho Trúc Linh, Ngọc Khuê ân cần:
- Chị cám ơn em, em không giúp bé đêm nay chắc nó lang thang ngoài đường.
Trúc Linh lắc đầu:
- Chị cất tiền đi, em không lấy tiền cước điện thoại đâu. Chỉ cần mai mốt chị hay anh rước cháu đúng giờ, kẻo bé đi lạc bị người ta bắt cóc, tội nghiệp.
Ngọc Khuê siết tay Trúc Linh:
- Vâng, chị cám ơn em nhiều lắm.
Chở bé Bách Thảo đi 1 quãng, Ngọc Khuê nắm tay nó đang ôm qua bụng mình:
- Con đói lắm hả, hay là mẹ ghé quán phở mua phở cho con ăn nghen?
- Dạ thôi! 1 lát về, con ăn cơm với mẹ.
- Ba không có rước con sao Thảo?
- Dạ có... tại con bỏ nhà ba đi ạ.
- Con đi như vậy lỡ bị người ta dụ bắt cóc thì sao? Sau này con không được tự ý đi rõ chưa?
- Dạ.
Ngọc Khuê về đến nhà. Hoàng Cầm đang chờ ở nhà, anh quát con:
- Tại sao con gan dữ vậy Thảo, dám bỏ nhà đi, mà không gọi ba đưa về?
Con bé ngoảnh mặt đi nơi khác, rồi quay lại nhìn Hoàng Cầm, mắt đầy lửa giận:
- Ba nghe con gọi hay sao, ba và mụ phù thủy mắc hôn nhau mà.
Hoàng Cầm đỏ mặt. Anh xấu hổ với Ngọc Khuê, nên trừng mắt với con. Nó đi tránh qua và đi luôn vào nhà, Hoàng Cầm nhìn theo con. Nông nồi này anh ly hôn với Ngọc Khuê, cả con gái lẫn em gái cũng không thèm theo anh, anh mất tất cả rồi sao? Anh sống cho trọn tình yêu của mình là sai hay sao?
Ngọc Khuê cũng bước luôn vào trong, cô thấy đau lòng. Âu đây cũng là điều để cô có can đảm dứt bỏ Hoàng Cầm sang 1 bên. Anh ta cũng tệ bạc xấu xa như Minh Phi và Trường Giang. Người ta luôn bảo không có phụ nữ xấu và cái nết đánh chết cái đẹp, câu phương ngôn đó quá lỗi thời không còn phù hợp với cuộc sống ngày hôm nay, khi người ta chỉ tôn vinh cái đẹp.
Hoàng Cầm quay sang em gái, Thanh Thư cũng bỏ đi vào trong. Tức giận, anh quát:
- Em đứng lại cho anh bảo Thanh Thư. Em cũng có thái độ này đối với anh là sao?
Thanh Thư mím môi:
- Em cần phải giải thích hay sao? Em nghĩ là anh biết rõ hơn em chứ.
- Em và cả Ngọc Khuê xem rẻ anh có đúng không?
- Không ai xem rẻ anh, mà chính anh đang tự xem rẻ mình. Anh có biết là anh đã có vợ, anh và chị Yến Vy đã là quá khứ. Tại sao cô ta bỏ anh năm sáu năm, để 1 mình anh nuôi con, mà khi trở về anh vẫn đón nhận là sao vậy?
Hoàng Cầm không thể nói anh còn yêu Yến Vy, cô là mối tình đầu của anh, mà anh nói tránh qua:
- Ngọc Khuê còn xem anh là chồng của cô ấy hay sao? Cô ta không biết có anh.
- Trước khi định tội cho 1 người nào đó, anh hãy tự hỏi lương tâm của mình, anh hành động đúng hay sai?
Thanh Thư đi luôn vào phòng mình đóng cửa lại, Hoàng Cầm đứng tần ngần. Anh cảm thấy mình xa lạ với tất cả mọi người, chỉ có Yến Vy là đón anh với bao trìu mến nồng nàn. Đến đứa con gái của anh, cũng từ bỏ cả cha mẹ nó. Ngọc Khuê có sức quyến rũ gì vậy? (158)
o O o
Tuấn Anh giật thót người, anh ta luôn khôn ngoan gài ổ khóa bên ngoài, dù anh ta đang ở nhà. Bên ngoài có tiếng chộn rộn, rồi tiếng bà chủ nhà:
- Chắc là lại đi rồi. Lúc này bà vợ không về, nên anh ta đi suốt.
- Thường bà biết khi nào anh ta về không?
- Thường là lúc nửa đêm.
- Vậy anh ta làm nghề gì?
- Dạ, tôi không biết. Chắc là dân phe phẩy buôn đô la ở chợ trời, Việt kiều về nước là chỉ có buôn bán như vậy thôi.
- Bà về nhà mang giấy tờ bà giữ của anh ta sang đây.
Tuấn Anh toát mồ hôi hột. Chẳng lẽ cảnh sát quốc tế đã lần ra tông tích của anh ta. Làm sao thoát, ngoài cửa ra vào và cửa sổ, anh ta không có con đường nào thoát thân cả.
Đi vào phòng tắm, anh ta đóng cửa lại, bấm số gọi điện thoại cho Yến Vy.
- Tao nghe là cảnh sát quốc tế đã mò ra tao.
- Anh đang ở đâu?
- Thì ở trong nhà chớ ở đâu. May là tao khôn ngoan khóa cửa bên ngoài. Nếu đúng là công an, họ canh hoài, tao ở trong nhà chỉ có nước chết đói thôi.
Giọng Yến Vy lo lắng:
- Vậy bây giờ tính sao?
- Tao không biết! Mày đừng có gọi điện thoại cho tao, muốn gì nhắn tin thôi rõ chưa?
- Biết rồi.
Tắt máy, Tuấn Anh ngồi luôn lên thành bồn cầu. Đúng là đen đủi, làm cái gì cũng thất bại. Hy vọng bên ngoài không phải là cảnh sát quốc tế hay công an gì đó.
Nhưng gã đã lầm, Yến Vy gọi điện thoại cho phòng công an, cô báo là Tuấn Anh trốn bên trong....
- Tuấn Anh! Tôi biết là anh trốn trong nhà, khôn ngoan hãy mở cửa đầu thú, cơ quan luật pháp còn cho anh hưởng lượng khoan hồng.
Tiếng đập cửa ầm ầm và lời kêu gọi ra đầu thú, Tuấn Anh giật thót người. Anh ta đứng đờ ra. Tại sao người ta biết anh trốn trong này, ngay cả khi đói gần chết, anh ta còn không dám bật bếp gas nấu, ăn mì sống chịu đựng, vậy mà họ gọi đích danh tên anh.
- Tuấn Anh! Hãy mở cửa ra đầu thú, để được hưởng sự khoan hồng.
Tuấn Anh nghiến răng. Ai biết anh ta trốn ở đây? Chỉ có... Yến Vy thôi. Đồ khốn kiếp! Con đàn bà phản bội, tao mà thoát ra được, tao đập mày chết tươi.
Tiếng đập cửa tiếp tục. Biết mình không thể nào thoát được, Tuấn Anh mặc quần áo đàng hoàng và mở cửa ra.
Những mũi súng chĩa vào Tuấn Anh. Anh ta đưa 2 tay lên đầu tỏ dấu hiếu đầu hàng.
Bập. Cái còng số 8 bập vào tay anh ta. Tuấn Anh hiểu tất cả đã hết. Tuy nhiên, anh ta cố bình tĩnh:
- Tôi muốn biết tôi tội gì?
- Anh là tội phạm bị truy nã bên Mỹ.
Tuấn Anh cúi đầu. Như vậy họ chưa biết việc anh ta bắt cóc trẻ con và đòi tiền chuộc.
Người công an hình cảnh áp giải Tuấn Anh lên xe, anh ta cố nhìn lại. Người hiếu kỳ bu đông, anh ta muốn trông thấy gương mặt của Yến Vy trong lúc này. Nhưng có lẽ cô ta cao bay xa chạy rồi cũng nên. Có 1 ngày anh ta sẽ thoát ra và hỏi tội Yến Vy, đồ tối độc phụ nhẫn tâm!
Yến Vy có mặt, cô đứng lẩn vào trong đám người hiếu kỳ, đầu đội nón lá sùm sụp như 1 người nội trợ đi chợ. Cô đã nói dối với Hoàng Cầm là mình vào bệnh viện nằm 1 thời gian, anh không cần lo cho cô, và cũng không cần vào bệnh viện nuôi cô. Hoàng Cầm băn khoăn mãi:
- Em bệnh phải để anh lo chứ?
- Em cũng thỉnh thoảng về mà. Tốt nhất anh nên... làm lành với Ngọc Khuê đi.
Hoàng Cầm lắc đầu:
- Cô ấy không tha thứ cho anh đâu.
- Lẽ ra em không nên trở về, có phải không anh?
- Anh rất mong ngày trở về của em, giá như anh chịu chờ em.
Hoàng Cầm ôm Yến Vy vào lòng. Anh chọn sự trở lại với Yến Vy mà không sợ ai cười chê mình, anh làm theo tiếng lòng mình và lương tâm của mình. Xa anh, Ngọc Khuê vẫn sống vững kia mà, huống chi cô có mọi thứ trong tay. Tiền bạc và địa vị trong xã hội. (164)
o O o
Tuấn Anh chỉ nhận tội mình gây ra bên Mỹ, vậy là anh ta bị dẫn giải về Mỹ. Yến Vy thở phào, xem như thoát nạn. Cô mang valy và quần áo trở về, không hy vọng là Hoàng Cầm còn đợi mình, anh sẽ trở về với Ngọc Khuê.
Nhưng... cô ngỡ ngàng, vì mọi thứ vẫn yên nguyên. Chiếc xe vẫn nằm bên trong, biển số xe quen thuộc. Yến Vy lao vào nhà:
- Anh Cầm!
Hoàng Cầm bật dậy, anh dang tay đón Yến Vy, và ôm thật chặt:
- Yến Vy! Anh tưởng là em không về nữa.
- Em đã về đây mà.
- 2 tháng nay anh cứ đi tìm em. Em nằm bệnh viện nào, sao anh không tìm thấy em vậy?
Yến Vy lúng túng:
- Anh đi tìm em thật sao anh Cầm?
- Sao không! Em nghĩ là em bỏ đi thì anh và Ngọc Khuê sẽ làm lành với nhau à? Không có đâu em.
- Tại cô ấy hay là tại anh?
- Không tại ai cả, anh không làm lành và cô ấy cũng không mở lời, có điều anh mất con gái và em gái rồi.
Yến Vy bật khóc:
- Là tại em không tốt.
- Bây giờ anh chỉ cần có em thôi Vy ạ.
- Rồi 2 tháng nay anh vẫn ở đây chờ em?
- Ờ. Em nằm bệnh viện nào Vy, sao anh tìm không thấy?
- Anh Cầm! Thật ra, em đâu có đi trị bệnh, em... hết bệnh thật rồi mà. Em cứ tưởng em đi là anh và Ngọc Khuê đoàn tụ. Nhưng rồi đi ngang đây, nhìn thấy xe anh dựng trong nhà, em cầm lòng không được, vậy là em lao vào. Ôm em thật chặt nữa đi anh, để em biết là anh rất quan trọng với em.
Hoàng Cầm xúc động đến nghẹt thở trong hạnh phúc đến quá bất ngờ. Anh ghì Yến Vy thật chặt vào mình, từng nụ hôn nhớ thương phủ lên... Anh nghĩ là mình chọn đúng, nhưng sự quay mặt của em gái và con gái vẫn khiến Hoàng Cầm đau lòng. (167)
o O o
- Bách Thảo!
Bé Bách Thảo khựng lại, nó xốc chiếc cặp trên vai lãnh đạm. Thay vì mừng như mọi hôm khi Hoàng Cầm đến trường rước nó, hôm nay nó lãnh đạm đứng tránh ra:
- Mai mốt ba đi rước con, ba đừng có dẫn bà ấy theo.
Hoàng Cầm nhíu mày:
- Tại sao con nói như vậy?
- Con không thích bà ấy.
- Nhưng bà ấy là mẹ ruột con, người đã sinh ra con.
- Bà vú nói nếu bà ấy thương con, bả đâu có nỡ kéo ba vào pòng cho con đi lạc. Ba cứ giận con cũng được, nhưng mà con biết mẹ Khuê cần con hơn ba.
Hoàng Cầm ngỡ ngàng trước đứa con gái khôn ngoan hơn số tuổi của nó, anh cố ôn tồn van lơn:
- Sao ba không cần con được, con là con gái ba nuôi từ nhỏ cho đến bây giờ mà. Mai mốt, khi ba và mẹ Khuê ly hôn thì con cũng phải về nhà mình ở mà.
- Mẹ Khuê nói, ba có... ly hôn với mẹ, mẹ cũng muốn con ở lại với mẹ.
Yến Vy nhìn con gái, cái nhìn không thiện cảm:
- Tại sao con lại nỡ xem người dưng hơn cha mẹ mình vậy?
Không có câu trả lời, nó chợt nhảy cẫng lên khi thấy bà vú:
- Vú ơi!
Bà vú gật đầu chào Hoàng Cầm:
- Chào ông.
Hoàng Cầm nghiêm mặt:
- Hôm nay vú về nhà 1 mình đi. Tôi đưa bé Bách Thảo về nhà, có mẹ nó rồi.
Mới vừa nghe Hoàng Cầm nói, nó lùi ra xa:
- Con không về với ba đâu.
Rồi nó phóng chân chạy, bà vú hốt hoảng đuổi theo:
- Con đừng chạy, xe đó Thảo ơi!
Bà đuổi theo nó hụt cả hơi.
- Thảo ơi! Đừng chạy, xe đó nguy hiểm lắm, con ơi!
Không thấy Hoàng Cầm đuổi theo, nó đứng lại chờ bà vú, mặt xịu xuống:
- Con muốn ba ở chung với mẹ Khuê và em Bốp hà.
- Con đâu thể muốn là được hả con. Ba con từng mong mẹ con về, ông ấy về với mẹ con là phải rồi.
Tức mình, con bé giậm chân:
- Không phải, không phải!
- Được rồi không phải thì không phải, mình về nhà. Em bé chờ vú ở nhà kìa.
Bà vú vừa đi vừa gợi chuyện:
- Vú không hiểu nổi con, soa con lại ghét mẹ ruột của mình. Mẹ con cũng có thể đau lòng lắm Thảo ạ.
Nhưng những lời của bà vú không làm Bách Thảo quan tâm cho lắm, nó lầm lũi đi về nhà.
- Chị... Chị...
Chỉ tiếng "chị" của thằng Bốp gọi là nó sung sướng lao lại, ôm lấy em trai hôn và đùa:
- Thưa em Bốp, chị Hai đi học mới về.
Bà vú phì cười lắc đầu.Tuy nhiên, bà cũng hiểu chính sự thương yêu và dịu dàng của Ngọc Khuê đã chinh phục được tình cảm của bé Bách Thảo.