Số lần đọc/download: 0 / 2
Cập nhật: 2026-07-03 23:55:16 +0700
Chương 20
Về đến nhà mục vụ, tôi mới biết nhà mình đang có vấn đề người ăn kẻ ở.
Gặp tôi ở sảnh, Griselda kéo tôi vào phòng khách, nước mắt ngắn nước mắt dài:
“Cô ấy sắp bỏ đi rồi.”
“Ai bỏ đi hở mình?”
“Thì Mary chứ ai. Cô ấy vừa báo với em.”
Thực sự với tôi tin này chẳng có gì là bi thảm cả.
“Tốt thôi, chúng ta sẽ tìm người giúp việc khác.”
Tôi nghĩ trả lời vậy là hoàn toàn hợp lý. Người hầu bỏ đi thì mình tìm người mới thôi. Nhưng khi hiểu cái nhìn trách móc của Griselda thì tôi thấy lúng túng.
“Mình thật vô tâm, Len ạ. Chẳng biết lo toan gì cả.”
Đúng là tôi chẳng hề lo. Thực sự tôi còn thấy nhẹ nhõm vì từ nay không phải ăn bánh pudding nướng cháy khét và rau củ nấu nửa sống nửa chín nữa.
“Em phải tìm một cô khác và huấn luyện cô ta nữa,” Griselda tiếp tục ca thán.
“Vậy mình có huấn luyện Mary không?” tôi hỏi.
“Tất nhiên là có chứ.”
“Tôi nghĩ chắc có ai đó thấy cô ta đã biết lễ phép thưa ông thưa bà, nên họ cố giành giật vì tưởng cô ta hoàn hảo. Rồi mình xem, họ sẽ thất vọng ngay ấy mà.”
“Không phải thế,” Griselda đáp. “Em chẳng thấy có ai muốn giành cô ấy cả. Chỉ là do cô ta tự ái vì Lettice bảo cô ta không lau chùi bàn ghế cẩn thận.”
Griselda thường xuyên có những phát biểu gây kinh ngạc, nhưng lần này nàng lại làm tôi kinh ngạc đến mức tôi phải đặt câu hỏi. Cô Lettice tính tình lãng đãng lại can thiệp vào chuyện quán xuyến nhà cửa và quở trách người hầu của chúng tôi ăn ở nhếch nhác, là điều khó tin nhất trên đời. Hoàn toàn không giống Lettice một chút nào.
“Tôi không hiểu chuyện nhà chúng ta bụi bặm thì liên quan gì đến Lettice Protheroe nhỉ?”
“Chẳng liên quan gì cả,” vợ tôi đáp. “Bởi thế mới là quá đáng mình ạ. Em muốn mình nói chuyện với Mary, cô ấy đang ở trong bếp.”
Tôi chẳng muốn gặp Mary về việc này, nhưng tôi chưa kịp phản đối thì Griselda đã nhanh chóng đẩy tôi qua cánh cửa bọc vải len tuyết dày cộm xuống tới nhà bếp.
Mary đang gọt khoai bên bồn rửa.
“E hèm — chào cô,” tôi lúng túng.
Mary ngước nhìn rồi khịt mũi, chẳng nói chẳng rằng.
“Bà Clement bảo cô định nghỉ việc,” tôi tiếp.
Giờ thì Mary mới hạ cố trả lời bâng quơ:
“Có những chuyện mà không phải ai cũng chịu đựng hoài được.”
“Cô vui lòng nói rõ hơn có được không?”
“Gì chứ?”
“Xin cô cho biết chính xác chuyện gì đã làm cô buồn bực?”
“Tui chỉ cần nói vài câu thôi.” (Quả là cô ta đánh giá tôi thấp tệ!) “Ở đây thiên hạ cứ rình mò sau lưng tui. Chĩa mỏ vô công chuyện của tui. Văn phòng có bụi thì mắc mớ gì tới cô ta chứ? Nếu ông bà chủ không phàn nàn thì không ai được quyền nói. Tui chỉ làm hài lòng ông bà thôi là đủ, tui nói vậy đó.”
Mary chưa hề làm tôi hài lòng chút nào. Thú thật tối luôn ao ước phòng ốc được hoàn toàn sạch sẽ ngăn nắp mỗi sáng. Cái lối phủi bụi qua loa ấy quả là không ổn. Tuy nhiên tôi hiểu đây không phải lúc nói chuyện ấy ra.
“Rồi tui còn phải ra tòa nữa, đúng không? Một người đàng hoàng đứng đắn như tui phải đứng hầu mười hai cha đàn ông! Muốn vặn vẹo gì tui thì vặn hả? Tui nói cho ông biết đó, hồi nào tới giờ tui chưa từng ở chỗ nào mà có giết người ngay trong nhà, mà tui không muốn gặp chuyện như vậy nữa.”
“Ta hy vọng như vậy. Theo quy luật thì chuyện này rất khó có thể xảy ra lần nữa.”
“Tui hổng tin luật pháp chút nào. Ông ta là người có chức có quyền. Nhiều người nghèo bị tống vô tù chỉ vì bắn một con thỏ — còn ông ta thì nuôi cả bầy chim trĩ cũng chả sao. Bây giờ ông ta còn chưa được chôn cất tử tế thì con gái ổng đã tới đây chê bai tui thế này thế nọ.”
“Ý cô là cô Protheroe đến đây sao?”
“Tui từ Blue Boar trở về thì gặp cô ta. Trong phòng làm việc đó. ‘Ồ, tôi đang tìm chiếc mũ màu vàng của tôi — cái mũ be bé ấy, hôm nọ tôi bỏ quên ở đây,’ cô ta nói. ‘À, tui không thấy cái mũ nào cả,’ tui trả lời. ‘Hôm sáng thứ năm tui dọn phòng thì không thấy nó.’ ‘Nhưng tôi dám chắc chị không nhìn thấy nó,’ cô ta nói. ‘Chị đâu có dọn phòng kỹ, đúng không?’ Vừa nói cô ta vừa lấy ngón tay quệt vào bệ lò sưởi rồi đưa lên dòm. Tối hôm qua cảnh sát mới mở khóa phòng, làm sao sáng nay tui có đủ thời gian dọn hết đồ trưng bày trên bệ xuống mà lau chùi cho được! Tui nói với cô ta, miễn mục sư với vợ ổng hài lòng là được rồi cô à, vậy mà cô ta cười to rồi vừa đi ra vừa nói, ‘À, nhưng chị có chắc họ hài lòng không chứ?”’
“Ta hiểu,” tôi nói.
“Vậy đó! Ai mà chẳng có tự ái! Tui thề tui đã làm việc cật lực vì ông bà chủ. Hễ bà chủ muốn tui nấu một món mới thì tui làm liền à.”
“Ta chắc chắn cô là người tận tụy,” tôi nhẹ nhàng nói. “Nhưng đáng lẽ cô ta phải biết chuyện gì đã xảy ra ở đây hoặc là không được nói như vậy với tui. Nếu ở đây mà không được lòng thì tui đi liền. Không phải vì tui thèm đếm xỉa tới lời cô Protheroe đâu. Ở nhà cô ta có ai mà ưa cổ, tui cho ông biết vậy đó. Chẳng bao giờ biết nói ‘xin vui lòng’ hay ‘cám ơn’, đồ đạc thì lúc nào cũng liệng lung tung. Bản thân tui chẳng thấy cô ta có cái gì tốt đẹp như cậu Dennis tưởng hết. Nhưng cô ta là loại người có thể quay mấy cậu trai trẻ như chơi dế mà.”
Mải hăm hở nói, Mary rời mắt khỏi đống khoai làm vỏ khoai đang gọt bay tứ tung, rồi một mảnh vỏ bắn vào mắt tôi khiến câu chuyện phải tạm dừng. Tôi vừa lấy khăn tay chậm mắt vừa nói:
“Cô có nghĩ mình đang phật ý vì những chuyện không đâu hay không Mary? Nếu cô nghỉ việc thì bà chủ sẽ buồn lắm.”
“Về chuyện này thì tui không có gì phiền lòng bà chủ — và cả ông nữa, thưa mục sư.”
“À, vậy thì cô có nghĩ là mình hơi ngốc nghếch không chứ?”
Mary khịt khịt mũi.
“Tui hơi lo lắng về cuộc điều tra và mọi thứ khác. Con người ta phải có lòng tự trọng chứ. Nhưng tui không muốn làm phiền bà chủ.”
“Vậy thì ổn rồi nhé.”
Tôi rời nhà bếp thi thấy Griselda và Dennis đang đợi tôi ngoài sảnh.
“Thế nào mình?” Griselda hỏi.
“Cô ấy sê ở lại,” tôi thở dài.
“Mình tài lắm, Len ạ.”
Tôi cảm thấy không đồng tình với Griselda. Tôi nghĩ mình chẳng tài ba gì trong chuyện này, bởi theo quan điểm của tôi thì không người hầu nào tệ như Mary, và lẽ ra cần phải thay người mới tốt hơn. Nhưng tôi chỉ muốn làm vui lòng Griselda. Tôi kể chi tiết phần đầu lời phàn nàn của Mary.
“Chẳng ai như cái nàng Lettice này,” Dennis nói. “Cô ấy không thể để quên mũ ở đây vào thứ tư được, vì hôm thứ năm cô ấy còn đội mũ đến chỗ chơi tennis mà.”
“Ta cũng nghĩ rất có thể như vậy,” tôi nói.
“Cô ấy chẳng bao giờ nhớ mình để cái gì ở đâu,” Dennis nói với vẻ tự hào và trìu mến đầy tình ý mà theo tôi là hoàn toàn không cần thiết. “Ngày nào cô ấy cũng bỏ quên cái này cái nọ.
“Một nét hấp dẫn khác thường,” tôi nhận xét.
Dennis không hiểu ra lời châm chọc ấy.
“Cô ấy rất quyến rũ,” thằng nhóc thở dài. “Người ta cầu hôn cô ấy nhiều lắm, cô ấy bảo với cháu như vậy.”
“Nếu những người cầu hôn cô ấy là dân ở làng này thì toàn là bất hợp pháp, vì ở đây chẳng có ai độc thân cả,” tôi nhận xét.
“Có tiến sĩ Stone đấy,” Griselda nháy mắt.
“Hôm nọ ông tiến sĩ có mời cô ấy đến xem chỗ khai quật,” tôi thừa nhận.
“Tất nhiên ông ta có mời,” Griselda tiếp. “Cô ấy thật quyến rũ Len ạ. Ngay cả nhà khảo cổ hói đầu mà còn thấy thế.”
“Gợi tình lắm,” Dennis khôn khéo nói.
Thế mà Lawrence Redding lại không mảy may rung động trước nhan sắc của Lettice! Tuy nhiên Griselda ra vẻ biết chuyện khi lý giái thích điều này:
“Lawrence cũng thuộc loại gợi tình mà. Loại này luôn luôn thích típ phụ nữ lạnh lùng, nói sao nhỉ — giống như tín đồ phái Quaker vậy. Em nghĩ Anne là người duy nhất có thể nắm giữ được Lawrence. Hai người họ sẽ không bao giờ chán nhau. Dù sao em cũng thấy anh ta khá ngu dại. Lẽ ra anh ta có thể lợi dụng Lettice, mình thấy đó. Theo em, anh ta không ngờ Lettice để ý đến mình — về mặt nào đó anh ta rất khiêm tốn — nhưng em thì cảm thấy cô ta có tình ý thật.”
“Có ấy không chịu nổi anh ta đâu,” Dennis quả quyết. “Cô ấy nói với cháu thế.”
Tôi chưa bao giờ thấy Griselda im lặng một cách thương xót như thế khi nghe nhận xét của thằng cháu.
Tôi vào phòng làm việc. Trong tưởng tượng của tôi, gian phòng như vẫn còn lảng vảng điều gì đó ma mị chết chóc. Tôi biết mình phải vượt lên cảm giác này, nếu không tôi sẽ không bao giờ có thể làm việc ở đây nữa. Tôi thận trọng bước tới chỗ bàn viết. Nơi đây Protheroe đã từng ngồi, khuôn mặt hồng hào tráng kiện và đầy vẻ tự tin, và cũng nơi đây ông ta đã bị bắn gục. Kẻ thù của ông đã đứng đây, ngay chỗ tôi đang đứng lúc này…
Và thế là — không còn Protheroe nữa…
Này đây là cây bút từng nằm trong tay ông ta.
Trên sàn nhà còn lờ mờ một vết sẫm màu — thảm trải sàn đã được mang đi giặt, nhưng máu đã thấm vào thảm không phai.
Tôi rùng mình.
“Ta không thể dùng căn phòng này,” tôi nói to. “Không thể nào làm việc ở đây.”
Thế rồi mắt tôi chạm phải vật gi đó — một đốm xanh sáng lóng lánh. Tôi cúi xuống và trông thấy một vật nho nhỏ nằm trên sàn gần cạnh bàn. Tôi nhặt nó lên.
Tôi đang đứng nhìn chằm chằm món đồ trong tay mình thì Griselda bước vào.
“Em quên nói với mình là bà Marple mời chúng ta hôm nay ăn tối xong thì đến nhà bà ấy chơi. Để cháu bà ấy được vui Len ạ. Bà ấy sợ anh ta buồn chán. Em đã trả lời chúng mình sẽ đến.”
“Được thôi, mình ạ.”
“Thế mình đang nhìn cái gì đó?”
“Có gì đâu.”
Tôi nắm bàn tay lại và nhìn vợ mình:
“Nếu mình không thể làm cậu Raymond West vui lên thì hẳn cậu ta là người khó mà làm hài lòng đấy mình ạ.”
“Mình đừng có lố bịch thế nhé,” vợ tôi đỏ mặt. Nàng bỏ ra ngoài, và tôi xòe tay ra.
Trong lòng bàn tay tôi là chiếc hoa tai bằng đá lazuli màu xanh da trời nạm hạt trai nhỏ xíu. Đây là một vật trang sức khác thường, và tôi nhớ rõ mình đã từng nhìn thấy nó lần cuối cùng ở đâu.